Button Text! Submit original article and get paid. Find out More

Latest

Showing posts with label ảnh thiên nhiên file gốc. Show all posts
Showing posts with label ảnh thiên nhiên file gốc. Show all posts

Tuesday, April 19, 2016


Cô gái à,
Tôi biết là em không phải là một cô nàng xinh đẹp...
***

Trong khi mọi cô gái ở độ tuổi của em ngoài kia đang xúng xính với áo hoa, trang sức thì em vẫn cặm cụi ngồi làm việc một mình. Em có thể ngồi hơn tám giờ đồng hồ trước màn hình để viết một bài luận văn hay làm một dự án, nhưng lại lười nhấc bổng thân hình bé nhỏ của mình ra ngắm phố phường ngày sang. Những dịp lễ lớn như thế này, những người cô đơn như em và tôi chắc cũng có khá nhiều đấy. Song, sống một mình nơi đất khách, hằng ngày vội vã trên những chuyến tàu đi đi đến đến, em tự cho những bận rộn hay những công việc nặng nề đầu óc là niềm vui bé mọn của mình. Chỉ có như thế em mới không nghĩ đến cái cảm giác bơ vơ đơn độc hay sự khao khát một bàn tay nắm chặt, dù chỉ một phút giây.
Một cô gái không đẹp thì được quyền đòi hòi điều gì đây, huống chi vừa không đẹp mà tài năng cũng chẳng có để bộc lộ, tôi thấy duy nhất sự cần cù chịu khó là khiến em khác biệt với những kẻ xung quanh mình. Đàn ông đôi khi họ cần nhiều hơn một sự chuyên cần kỹ lưỡng. Còn em, em mờ nhạt quá, họ chẳng thể nhìn thấy em đâu. Họ đòi hỏi ở chúng ta một ti tí xinh xinh hay một nụ cười duyên dáng, không cần quá đẹp nhưng tốt nhất vẫn phải nên dễ nhìn một chút. Thế vẫn hơn là một cô nàng da ngăm đeo hai nắp chai dày cộm hay một cô nàng béo những sáu mươi ký mà mặt cũng chẳng xinh tẹo nào.

Em à, sinh ra đời không xinh quả thật là một thiệt thòi, nhưng càng thiệt thòi hơn là em quá mờ nhạt và vô vị so với cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Tôi từng thấy người ta tuyển nhân viên ngân hàng vẫn ưu tiên chọn một cô nàng da trắng dáng chuẩn hơn là một cô nàng học vị thật cao nhưng lại béo hơn sếp mình một chút. Ngày xưa, cô giáo dạy sinh cấp hai và một cô giáo khác dạy toán cấp ba của tôi, hằng ngày, phải gồng mình vất vả tìm thêm công việc vì không thể sống nổi với đồng lương giáo viên ít ỏi để nuôi mẹ già. Họ không có điều kiện lý tưởng để tìm gặp một người đàn ông đích thực của đời họ, nhất là khi đã qua cái tuổi hai mươi mơn mởn căng tràn. Bởi vì, vây quanh chúng ta là hàng hà những cô nàng xinh đẹp đa dạng, đàn ông dù có xấu hay đẹp, họ cũng không có nhiều thời gian để tìm hiểu thật sâu bên trong tâm hồn của một cô gái như em đâu.
Nhiều người thường phê phán những cô nàng đẹp mong manh như búp bê chưng trong tủ kiếng, chỉ để nhìn chứ không muốn chạm đến. Nhưng đó vẫn chỉ là lý thuyết suông ngớ ngẩn của những kẻ ganh tị mà thôi. Thật ra thà được làm một cô búp bê đứng ngang nhiên để mọi người cùng chiêm ngưỡng dẫu có bao thị phi dư luận, vẫn hấp dẫn hơn là làm một cô gái cục mịch mà người khác vẫn lầm tưởng là không hiện hữu bao giờ.
Vậy nên hãy gỡ xuống cái vẻ mặt buồn phiền, mệt mỏi và tự ti đi em tôi. Nếu đã không xinh đẹp, em chỉ còn cách là phải trở nên giỏi giang để nổi bật hơn nào cô gái. Tin tôi, rằng mọi người luôn đánh giá cao một cô nàng bản lĩnh tháo vát, dám làm dám nói và tự tin vào chính bản thân mình. Sự bản lĩnh không phải ai sinh ra cũng sẵn có, đôi khi em nên nhìn vào hoàn cảnh trước mắt mà tự thúc đẩy mình mỗi ngày lại thêm một ít động lực để trở thành mạnh mẽ, thậm chí cũng nên bản lĩnh hơn cả một người đàn ông mà em nghĩ em cần. Đừng trông chờ để được dựa dẫm vào một bờ vai, nhỡ như qua tuổi tứ tuần mà chẳng ai mang cỗ đến rước em về dinh như em mong đợi, em rồi có than trách cuộc đời sao mà quá bạc bẽo hay không? Đơn giản thực tế chẳng có chàng bạch mã hoàng tử nào đến yêu một cô nàng tầm thường mộc mạc như trong phim Hàn lãng mạn. Em cũng đừng nói với tôi rằng mỗi người ai cũng có môt số phận nhất định, để rồi mặc nhiên chấp nhận sự bất lực mà vốn dĩ tạo hóa không hề có ý định ban cho mình. Em à hoàn cảnh có thể không dễ thay đổi, nhưng em có dám thay đổi mình bằng cách tìm một lăng kính muôn màu để nhìn cuộc đời thật trọn vẹn?
Nào đứng dậy đi em, ngoài kia thế giới vẫn lộng lẫy lắm. Đừng ủ rũ như thể ngày mai trời lại âm u mây mưa nữa. Tập cười nhiều hơn và giúp đỡ mọi người nhiều hơn. Sự quan tâm em mang đến cho người khác không những làm ấm trái tim những người được đón nhận mà còn khiến em xinh đẹp hơn gấp nhiều lần, thật đấy! Chúng ta không phải là những cá thể đơn độc, chúng ta là một gia đình, là một cộng đồng lớn. Một lần em đến với cuộc đời là một lần em hiến tặng. Đừng thu mình trong cái vỏ bọc ích kỷ và rụt rè tự ti nữa.
Sưu tầm
truyện tình yêu hay

EM À, MỘT CÔ GÁI KHÔNG ĐẸP THÌ CÓ QUYỀN ĐÒI HỎI GÌ ĐÂY?

Tranh Vip  |  at  12:12:00 AM


Cô gái à,
Tôi biết là em không phải là một cô nàng xinh đẹp...
***

Trong khi mọi cô gái ở độ tuổi của em ngoài kia đang xúng xính với áo hoa, trang sức thì em vẫn cặm cụi ngồi làm việc một mình. Em có thể ngồi hơn tám giờ đồng hồ trước màn hình để viết một bài luận văn hay làm một dự án, nhưng lại lười nhấc bổng thân hình bé nhỏ của mình ra ngắm phố phường ngày sang. Những dịp lễ lớn như thế này, những người cô đơn như em và tôi chắc cũng có khá nhiều đấy. Song, sống một mình nơi đất khách, hằng ngày vội vã trên những chuyến tàu đi đi đến đến, em tự cho những bận rộn hay những công việc nặng nề đầu óc là niềm vui bé mọn của mình. Chỉ có như thế em mới không nghĩ đến cái cảm giác bơ vơ đơn độc hay sự khao khát một bàn tay nắm chặt, dù chỉ một phút giây.
Một cô gái không đẹp thì được quyền đòi hòi điều gì đây, huống chi vừa không đẹp mà tài năng cũng chẳng có để bộc lộ, tôi thấy duy nhất sự cần cù chịu khó là khiến em khác biệt với những kẻ xung quanh mình. Đàn ông đôi khi họ cần nhiều hơn một sự chuyên cần kỹ lưỡng. Còn em, em mờ nhạt quá, họ chẳng thể nhìn thấy em đâu. Họ đòi hỏi ở chúng ta một ti tí xinh xinh hay một nụ cười duyên dáng, không cần quá đẹp nhưng tốt nhất vẫn phải nên dễ nhìn một chút. Thế vẫn hơn là một cô nàng da ngăm đeo hai nắp chai dày cộm hay một cô nàng béo những sáu mươi ký mà mặt cũng chẳng xinh tẹo nào.

Em à, sinh ra đời không xinh quả thật là một thiệt thòi, nhưng càng thiệt thòi hơn là em quá mờ nhạt và vô vị so với cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Tôi từng thấy người ta tuyển nhân viên ngân hàng vẫn ưu tiên chọn một cô nàng da trắng dáng chuẩn hơn là một cô nàng học vị thật cao nhưng lại béo hơn sếp mình một chút. Ngày xưa, cô giáo dạy sinh cấp hai và một cô giáo khác dạy toán cấp ba của tôi, hằng ngày, phải gồng mình vất vả tìm thêm công việc vì không thể sống nổi với đồng lương giáo viên ít ỏi để nuôi mẹ già. Họ không có điều kiện lý tưởng để tìm gặp một người đàn ông đích thực của đời họ, nhất là khi đã qua cái tuổi hai mươi mơn mởn căng tràn. Bởi vì, vây quanh chúng ta là hàng hà những cô nàng xinh đẹp đa dạng, đàn ông dù có xấu hay đẹp, họ cũng không có nhiều thời gian để tìm hiểu thật sâu bên trong tâm hồn của một cô gái như em đâu.
Nhiều người thường phê phán những cô nàng đẹp mong manh như búp bê chưng trong tủ kiếng, chỉ để nhìn chứ không muốn chạm đến. Nhưng đó vẫn chỉ là lý thuyết suông ngớ ngẩn của những kẻ ganh tị mà thôi. Thật ra thà được làm một cô búp bê đứng ngang nhiên để mọi người cùng chiêm ngưỡng dẫu có bao thị phi dư luận, vẫn hấp dẫn hơn là làm một cô gái cục mịch mà người khác vẫn lầm tưởng là không hiện hữu bao giờ.
Vậy nên hãy gỡ xuống cái vẻ mặt buồn phiền, mệt mỏi và tự ti đi em tôi. Nếu đã không xinh đẹp, em chỉ còn cách là phải trở nên giỏi giang để nổi bật hơn nào cô gái. Tin tôi, rằng mọi người luôn đánh giá cao một cô nàng bản lĩnh tháo vát, dám làm dám nói và tự tin vào chính bản thân mình. Sự bản lĩnh không phải ai sinh ra cũng sẵn có, đôi khi em nên nhìn vào hoàn cảnh trước mắt mà tự thúc đẩy mình mỗi ngày lại thêm một ít động lực để trở thành mạnh mẽ, thậm chí cũng nên bản lĩnh hơn cả một người đàn ông mà em nghĩ em cần. Đừng trông chờ để được dựa dẫm vào một bờ vai, nhỡ như qua tuổi tứ tuần mà chẳng ai mang cỗ đến rước em về dinh như em mong đợi, em rồi có than trách cuộc đời sao mà quá bạc bẽo hay không? Đơn giản thực tế chẳng có chàng bạch mã hoàng tử nào đến yêu một cô nàng tầm thường mộc mạc như trong phim Hàn lãng mạn. Em cũng đừng nói với tôi rằng mỗi người ai cũng có môt số phận nhất định, để rồi mặc nhiên chấp nhận sự bất lực mà vốn dĩ tạo hóa không hề có ý định ban cho mình. Em à hoàn cảnh có thể không dễ thay đổi, nhưng em có dám thay đổi mình bằng cách tìm một lăng kính muôn màu để nhìn cuộc đời thật trọn vẹn?
Nào đứng dậy đi em, ngoài kia thế giới vẫn lộng lẫy lắm. Đừng ủ rũ như thể ngày mai trời lại âm u mây mưa nữa. Tập cười nhiều hơn và giúp đỡ mọi người nhiều hơn. Sự quan tâm em mang đến cho người khác không những làm ấm trái tim những người được đón nhận mà còn khiến em xinh đẹp hơn gấp nhiều lần, thật đấy! Chúng ta không phải là những cá thể đơn độc, chúng ta là một gia đình, là một cộng đồng lớn. Một lần em đến với cuộc đời là một lần em hiến tặng. Đừng thu mình trong cái vỏ bọc ích kỷ và rụt rè tự ti nữa.
Sưu tầm

...suốt ngày đòi còng đầu, nhưng mà mình lại thích được còng đầu, hehe. 

***
Em một đứa con gái 22 tuổi bình thường, bình thường nhất nhất trong số những người con gái bình thường, nói chung là chả có gì nổi bật ngoài cái dáng vẻ ú ú, thân hình múp múp lại lùn lùn mà bao người thường gọi là một mét bẻ đôi đấy, mà phải nói chỉ có mét rưỡi à, hihi. Được cái hay tìm tòi nấu ăn các kiểu, nói ngon cũng không phải, nhưng dở cũng không, tóm lại là ăn được đó. Thích xem phim hành động và phim hài, có lúc lại phát ngôn mà khiến nhiều người bất ngờ "Ba phim tình cảm mà coi gì, không kịch tính như phim hành động" ai cũng nói phải Em là con gái không nữa, nhưng Em là con gái, con gái không được quyền tích phim hành động và ghét phim tình cảm à.
Em một đứa đa tính cách, hay bày trò mèo, mè nheo với người yêu, nhưng cũng có lúc im lặng kiểu nội tâm không muốn người ta biết mình đang nghĩ gì. Em cũng chả hiểu Em nữa mà. 22 tuổi rồi nên cũng có vài mối tình vắt vai rồi chứ nhỉ? "Ừ cũng có chứ, không có thì thiên hạ cười vô mặt à", nhưng không biết phải nói sao nữa, nó không kéo dài được lâu, không hiểu do cái tính lúc khùng khùng, lúc im im của mình, do đối phương hay theo người ta nói "tự nhiên hết yêu, nó không có lí do". Khi rời xa cũng chẳng có được một cái lí do để mà bám víu vào, vì thế mà Em sợ yêu. Ngay cả Anh – Chú công an.
chu-cong-an-em-yeu-anh
Anh, một "Chú công an trong tương lai". Ngược lại với Em, Anh cao lắm luôn, đi với Em đứa mét bẻ đôi Anh kẹp nách đi không à mà hên Anh không bị hách nôi nhé, haha. Anh nhẹ nhàng lắm, con trai mà thích đọc truyện lắm, nhất là truyện tình cảm, cho nên Anh biết cách quan tâm Em, hiểu được Em nghĩ gì và muốn gì. Mọi người đừng hiểu nhầm Anh nhé, như vậy chứ men lắm à nha.
Skip in 6...
Ad finishes in 28 seconds

Tuần thì lên lần, chứ có thời gian đâu, ngày Anh học tối rảnh, Em ngày chơi tối đi làm, chủ nhật thì Anh mới được ra khỏi trường. Trái múi giờ như vậy thiệt khổ, từ quận 9 chạy lên, rồi ngồi chờ làm ra đi lòng vòng các kiểu rồi về.
- Anh lên xa trời lại tối mà ăn mặc phong phanh như vậy là không được nha
- Bĩu môi, nhún vai "Ngồi sau ôm cái hết lạnh rôi" xong nở một giọng cười đểu
- ...
Tuần kế Anh lại lên, hơi bất ngờ, từ trong văn phòng ngồi nhìn ra mà mình không thể nhịn cười được.
- Ơ, đi đâu đây, mới dự đám cưới ai, hay chuẩn bị đi đám cưới mà vác luôn cái áo vest ghê vậy?
- Anh đâu có đi đám cưới ai
- Hả, hỏi vậy cũng trả lời được là sao, nhưng mà good đó, hehe
Nói gì thì nói, từ một tuần trước ăn mặc chỉ có cái áo thun với quần lửng, nay khác xa luôn, chơi hẳn cái áo vest, bị trêu nên hơi bị quê. Tan làm Anh chở đi ăn uống, lòng vòng đủ chổ, ngồi sau ôm Anh, thích lắm, được hôm nào gặp nhau là như kiểu lâu lắm mới gặp, cứ ôm hoài vậy đó. "Ủa nay đi đám cưới ai vậy?" lâu lâu ngồi sau chọt chọt vài câu nên bị quê không thèm trả lời. Thời gian mình gặp nhau ít, nhưng cả hai đều trân trọng nhưng lúc bên nhau.
Phỏng theo An Nguy có người yêu thì nên giấu đi, giấu càng kĩ càng tốt, cũng làm theo y như vậy. Anh được mình giấu kĩ lắm, quen nhau nhưng không cho ai biết, sau thì công khai nhẹ nhẹ, không giám check in hay tag Anh vào, chúng bạn thân kháo nhau phải tìm cho ra, nhưng chia buồn là bạn giấu kĩ lắm rồi hen, cứ mơ đi. Không phải vì xấu quá mà giấu, đẹp quá mà giấu, chỉ đơn giản là không thích khoe khoan, không thích bị dòm ngó, kiểu như: "À con này cuối cũng cũng có người yêu, để tao chống mắt lên xem chúng nó yêu nhau bao lâu"; hay đại loại như "Con này xấu mà có thằng người yêu cũng đẹp phết"; "Thằng này khùng mới yêu nhỏ này"..... Xin thưa "Đến Thị Nở còn có người yêu kia kìa, chứ nói chi đến tôi". Quen Anh, Em cũng dè lắm, cũng không biết ta sẽ kéo dài được bao lâu cho mối quan hệ này nữa, nhưng Em sẽ cứ tin là hiện tại Anh đang bên Em, luôn quan tâm Em, Anh tốt lắm.
- Anh ơi, sao kì lắm, tại sao người ta không gọi là Chú công an, Em toàn thấy gọi Ông công an, hay cha công an, ...
- Ơ Anh không biết, thế Em gọi Anh là gì?
- Chú công an, Em yêu Anh!
Nói thật trước Em sợ công an lắm, nhất là công an giao thông, đi ngoài đường dù không làm gì nhưng chỉ thấy mấy chú đứng cũng sợ nữa kìa. "Công an cũng như con người bình thường, đi thi hành nhiệm vụ, nếu mình đi sai thì người ta gọi vào, phạt thôi, có gì sợ" ấy thế mà Em sợ lắm, nhưng từ khi quen Anh thì Em hết sợ rồi, nếu lỡ bị gọi vào thì cứ cái trò mày nheo, sợ sệt, khóc lóc năng nỉ, ỉ ôi các kiểu cái được tha đi à. Cảm ơn Anh bên cạnh Em!
- Em biết chạy exciter không?
- Không, nghe là khó lắm, nhưng thấy mấy bạn nữ chạy xe đó, nhìn cá tính lắm.
- Ừ nếu biết thì không khó, ra Anh bày cho nè – Lẽo đèo chạy theo sau.
- Leo lên xe, Anh nói gì cũng gật gật tỏ vẻ nguy hiểm, ừ ừ đại khái: "Vậy là cứ vào số 1, bóp, móc, thả tay phanh." Chưa kịp nghe Anh nói Em đề máy, thả tay phanh cái chạy cái véo..... AAA..... AAAA.....!!!!!!! Anh ơi...kéo xe lại... "Rầm"
Anh thấy xe dọt phát giật bắn người, chạy theo níu lại mà không kịp, đành để xe và tui nằm một đống: "Chưa nghe Anh nói hết mà đã chạy rồi, có sao không Em??"
- Dạ Em không sao, Em tởn rồi, đành phận cứ ngồi sau Anh chở cho rồi.
- Anh cười tít mắt: Ừ vậy đi nha, ngốc...
Cái quan trọng là không chịu nghe cho hết, làm la làm lanh, chảnh chọe thả phanh cái véo, mấu chốt là phải thả từ từ nó chạy, chứ tui hấp tấp quá cho nên chừa. Hehe...
Hiện tại Em và Anh đều hạnh phúc, sau này ra sao thì kệ. Tương lai chưa biết buồn vui ra sao, biết đâu chúng ta có thể đến với nhau cho đến cuối, có thể chúng ta sẽ rời nhau vào nay mai. Kệ, cứ sống cho hiện tại. "Ba nghe con đang quen công an, không được nha – Sao vậy ba, con thấy bình thường mà – Ba nói không được." Con cũng biết chứ, quen công an sau này xét lí lịch gia đình này nọ khó lắm, nhưng chúng con yêu nhau, con lại "Kệ" đến đâu cũng được, sau tính, sống cho hiện tại đã.
Mỗi lúc nói chuyện điện thoại, mình lỡ quăng một câu bậy bạ cái là phán lại liền "Coi Anh lên còng đầu giờ" mỗi lần nghe câu đó xong là mình cười ngất ngưởng, cưng dễ sợ, suốt ngày đòi còng đầu, nhưng mà mình lại thích được còng đầu, hehe. Đơn giản những câu nói "Có bờ vai Anh rồi" tự nhiên nghe cái câu đó, mọi mệt mỏi đều bay hết trơn luôn.
Yêu Anh lắm, chú công an ạ! Có những điều đơn giản nhưng lại đọng trong con người ta vô số cảm xúc, và là tất cả đối với người đó. Cảm ơn vì Anh đã đến bên Em, chú công an tương lai. Mình cứ yêu nhau như thế trong hiện tại nha Anh!
LeH2

truyện tình yêu hay

CHÚ CÔNG AN, EM YÊU ANH!!!

Tranh Vip  |  at  12:08:00 AM

...suốt ngày đòi còng đầu, nhưng mà mình lại thích được còng đầu, hehe. 

***
Em một đứa con gái 22 tuổi bình thường, bình thường nhất nhất trong số những người con gái bình thường, nói chung là chả có gì nổi bật ngoài cái dáng vẻ ú ú, thân hình múp múp lại lùn lùn mà bao người thường gọi là một mét bẻ đôi đấy, mà phải nói chỉ có mét rưỡi à, hihi. Được cái hay tìm tòi nấu ăn các kiểu, nói ngon cũng không phải, nhưng dở cũng không, tóm lại là ăn được đó. Thích xem phim hành động và phim hài, có lúc lại phát ngôn mà khiến nhiều người bất ngờ "Ba phim tình cảm mà coi gì, không kịch tính như phim hành động" ai cũng nói phải Em là con gái không nữa, nhưng Em là con gái, con gái không được quyền tích phim hành động và ghét phim tình cảm à.
Em một đứa đa tính cách, hay bày trò mèo, mè nheo với người yêu, nhưng cũng có lúc im lặng kiểu nội tâm không muốn người ta biết mình đang nghĩ gì. Em cũng chả hiểu Em nữa mà. 22 tuổi rồi nên cũng có vài mối tình vắt vai rồi chứ nhỉ? "Ừ cũng có chứ, không có thì thiên hạ cười vô mặt à", nhưng không biết phải nói sao nữa, nó không kéo dài được lâu, không hiểu do cái tính lúc khùng khùng, lúc im im của mình, do đối phương hay theo người ta nói "tự nhiên hết yêu, nó không có lí do". Khi rời xa cũng chẳng có được một cái lí do để mà bám víu vào, vì thế mà Em sợ yêu. Ngay cả Anh – Chú công an.
chu-cong-an-em-yeu-anh
Anh, một "Chú công an trong tương lai". Ngược lại với Em, Anh cao lắm luôn, đi với Em đứa mét bẻ đôi Anh kẹp nách đi không à mà hên Anh không bị hách nôi nhé, haha. Anh nhẹ nhàng lắm, con trai mà thích đọc truyện lắm, nhất là truyện tình cảm, cho nên Anh biết cách quan tâm Em, hiểu được Em nghĩ gì và muốn gì. Mọi người đừng hiểu nhầm Anh nhé, như vậy chứ men lắm à nha.
Skip in 6...
Ad finishes in 28 seconds

Tuần thì lên lần, chứ có thời gian đâu, ngày Anh học tối rảnh, Em ngày chơi tối đi làm, chủ nhật thì Anh mới được ra khỏi trường. Trái múi giờ như vậy thiệt khổ, từ quận 9 chạy lên, rồi ngồi chờ làm ra đi lòng vòng các kiểu rồi về.
- Anh lên xa trời lại tối mà ăn mặc phong phanh như vậy là không được nha
- Bĩu môi, nhún vai "Ngồi sau ôm cái hết lạnh rôi" xong nở một giọng cười đểu
- ...
Tuần kế Anh lại lên, hơi bất ngờ, từ trong văn phòng ngồi nhìn ra mà mình không thể nhịn cười được.
- Ơ, đi đâu đây, mới dự đám cưới ai, hay chuẩn bị đi đám cưới mà vác luôn cái áo vest ghê vậy?
- Anh đâu có đi đám cưới ai
- Hả, hỏi vậy cũng trả lời được là sao, nhưng mà good đó, hehe
Nói gì thì nói, từ một tuần trước ăn mặc chỉ có cái áo thun với quần lửng, nay khác xa luôn, chơi hẳn cái áo vest, bị trêu nên hơi bị quê. Tan làm Anh chở đi ăn uống, lòng vòng đủ chổ, ngồi sau ôm Anh, thích lắm, được hôm nào gặp nhau là như kiểu lâu lắm mới gặp, cứ ôm hoài vậy đó. "Ủa nay đi đám cưới ai vậy?" lâu lâu ngồi sau chọt chọt vài câu nên bị quê không thèm trả lời. Thời gian mình gặp nhau ít, nhưng cả hai đều trân trọng nhưng lúc bên nhau.
Phỏng theo An Nguy có người yêu thì nên giấu đi, giấu càng kĩ càng tốt, cũng làm theo y như vậy. Anh được mình giấu kĩ lắm, quen nhau nhưng không cho ai biết, sau thì công khai nhẹ nhẹ, không giám check in hay tag Anh vào, chúng bạn thân kháo nhau phải tìm cho ra, nhưng chia buồn là bạn giấu kĩ lắm rồi hen, cứ mơ đi. Không phải vì xấu quá mà giấu, đẹp quá mà giấu, chỉ đơn giản là không thích khoe khoan, không thích bị dòm ngó, kiểu như: "À con này cuối cũng cũng có người yêu, để tao chống mắt lên xem chúng nó yêu nhau bao lâu"; hay đại loại như "Con này xấu mà có thằng người yêu cũng đẹp phết"; "Thằng này khùng mới yêu nhỏ này"..... Xin thưa "Đến Thị Nở còn có người yêu kia kìa, chứ nói chi đến tôi". Quen Anh, Em cũng dè lắm, cũng không biết ta sẽ kéo dài được bao lâu cho mối quan hệ này nữa, nhưng Em sẽ cứ tin là hiện tại Anh đang bên Em, luôn quan tâm Em, Anh tốt lắm.
- Anh ơi, sao kì lắm, tại sao người ta không gọi là Chú công an, Em toàn thấy gọi Ông công an, hay cha công an, ...
- Ơ Anh không biết, thế Em gọi Anh là gì?
- Chú công an, Em yêu Anh!
Nói thật trước Em sợ công an lắm, nhất là công an giao thông, đi ngoài đường dù không làm gì nhưng chỉ thấy mấy chú đứng cũng sợ nữa kìa. "Công an cũng như con người bình thường, đi thi hành nhiệm vụ, nếu mình đi sai thì người ta gọi vào, phạt thôi, có gì sợ" ấy thế mà Em sợ lắm, nhưng từ khi quen Anh thì Em hết sợ rồi, nếu lỡ bị gọi vào thì cứ cái trò mày nheo, sợ sệt, khóc lóc năng nỉ, ỉ ôi các kiểu cái được tha đi à. Cảm ơn Anh bên cạnh Em!
- Em biết chạy exciter không?
- Không, nghe là khó lắm, nhưng thấy mấy bạn nữ chạy xe đó, nhìn cá tính lắm.
- Ừ nếu biết thì không khó, ra Anh bày cho nè – Lẽo đèo chạy theo sau.
- Leo lên xe, Anh nói gì cũng gật gật tỏ vẻ nguy hiểm, ừ ừ đại khái: "Vậy là cứ vào số 1, bóp, móc, thả tay phanh." Chưa kịp nghe Anh nói Em đề máy, thả tay phanh cái chạy cái véo..... AAA..... AAAA.....!!!!!!! Anh ơi...kéo xe lại... "Rầm"
Anh thấy xe dọt phát giật bắn người, chạy theo níu lại mà không kịp, đành để xe và tui nằm một đống: "Chưa nghe Anh nói hết mà đã chạy rồi, có sao không Em??"
- Dạ Em không sao, Em tởn rồi, đành phận cứ ngồi sau Anh chở cho rồi.
- Anh cười tít mắt: Ừ vậy đi nha, ngốc...
Cái quan trọng là không chịu nghe cho hết, làm la làm lanh, chảnh chọe thả phanh cái véo, mấu chốt là phải thả từ từ nó chạy, chứ tui hấp tấp quá cho nên chừa. Hehe...
Hiện tại Em và Anh đều hạnh phúc, sau này ra sao thì kệ. Tương lai chưa biết buồn vui ra sao, biết đâu chúng ta có thể đến với nhau cho đến cuối, có thể chúng ta sẽ rời nhau vào nay mai. Kệ, cứ sống cho hiện tại. "Ba nghe con đang quen công an, không được nha – Sao vậy ba, con thấy bình thường mà – Ba nói không được." Con cũng biết chứ, quen công an sau này xét lí lịch gia đình này nọ khó lắm, nhưng chúng con yêu nhau, con lại "Kệ" đến đâu cũng được, sau tính, sống cho hiện tại đã.
Mỗi lúc nói chuyện điện thoại, mình lỡ quăng một câu bậy bạ cái là phán lại liền "Coi Anh lên còng đầu giờ" mỗi lần nghe câu đó xong là mình cười ngất ngưởng, cưng dễ sợ, suốt ngày đòi còng đầu, nhưng mà mình lại thích được còng đầu, hehe. Đơn giản những câu nói "Có bờ vai Anh rồi" tự nhiên nghe cái câu đó, mọi mệt mỏi đều bay hết trơn luôn.
Yêu Anh lắm, chú công an ạ! Có những điều đơn giản nhưng lại đọng trong con người ta vô số cảm xúc, và là tất cả đối với người đó. Cảm ơn vì Anh đã đến bên Em, chú công an tương lai. Mình cứ yêu nhau như thế trong hiện tại nha Anh!
LeH2

Monday, April 18, 2016

- Ngay từ đầu vị trí phù hợp nhất của em là người lạ của anh, đúng không anh?

- Ngay từ đầu lẽ ra tôi nên để em ở vị trí tốt nhất – là người lạ của tôi.
***


Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em

Hôm nay là sinh nhật anh, em chẳng hề biết. Bận rộn công việc tới cuối ngày lên mạng nhận được thông báo, vẫn kịp cho em nói lời chúc mừng sinh nhật anh. Chỉ là thói quen nhìn thông báo rồi chúc thôi, em và anh đâu có thân thiết gì đâu. Chắc anh ngạc nhiên lắm vì em nhắn tin chúc mừng, quên cả cảm ơn, anh hỏi "em còn chưa ngủ à?". Rồi vì cái bệnh thức khuya mà em đã thức tới tận 2h sáng chỉ để nói những câu chuyện không đầu không cuối cùng anh. Quả thực em phải công nhận anh rất có năng khiếu nói chuyện. Đã rất lâu rồi em không nói chuyện với ai thoải mái đến thế.
2. Tôi
Hôm nay là sinh nhật tôi, năm nào cũng thế, cứ đến ngày sinh nhật là tôi có thói quen thức rất khuya để nhìn lại những vấn đề đã xảy ra với tôi trong một năm, và nghĩ xem thêm tuổi mới tôi có thể làm gì khác hơn không. Năm nay tôi không có vợ bên cạnh vì cô ấy về quê chuẩn bị sinh em bé, tôi thì không về được vì công việc của tôi toàn bộ ở trên này. Đang suy nghĩ miên man thì tôi nhận được tin nhắn chúc mừng của cô bé đồng nghiệp. Nói là đồng nghiệp nhưng chúng tôi chỉ làm trong cùng hệ thống chứ nơi làm việc của cô bé đó tôi còn chẳng biết, chỉ khi nào em lên công ty họp hành thì tôi mới gặp thôi. Tôi cũng ít nói chuyện với em nên việc em chúc mừng sinh nhật khiến tôi bất ngờ và quên cả nói lời cảm ơn. Vì lịch sự nên tôi cũng có hỏi thăm qua về em một chút, ai ngờ chúng tôi nói chuyện khá hợp nhau nên tới tận 2h sáng mới chịu đi ngủ. Tôi có một chút ấn tượng về em, em khá xinh xắn và nói chuyện dễ gần.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Một tháng sau hôm sinh nhật anh chúng ta chẳng nói chuyện với nhau thêm lần nào. Em cũng bận rộn với công việc nên chẳng có thời gian mà nhớ về anh nữa. Tối nay theo thói quen mỗi ngày sau khi hoàn thành tất cả các công việc, em lên mạng trước khi đi ngủ. Anh lại nói chuyện với em, vẫn lối dẫn dắt câu chuyện hấp dẫn và hài hước, khiến em cười suốt cả buổi tối. Mặc dù anh nói chuyện vẫn vui vẻ nhưng em có cảm giác hôm nay anh có chuyện gì đó không vui, em không hỏi vì biết đâu lại làm anh mệt mỏi. Rồi chúng ta cứ thế nói chuyện cho đến một giờ sáng thì em buồn ngủ và kêu phải đi ngủ mai còn đi làm, anh cũng đồng ý. Sau ngày hôm đó anh và em thường xuyên nói chuyện với nhau hơn. Em bắt đầu trông mong những khoảng thời gian rảnh để được nói chuyện cùng anh. Và em thích anh lúc nào chẳng rõ.
2. Tôi
Kể từ hôm sinh nhật đó, công việc của tôi bận rộn và vợ tôi sinh em bé nên cuối tuần tôi thường xuyên phải về quê, tôi cũng chẳng có thời gian lên mạng. Hôm nay ở cơ quan xảy ra một số chuyện, tôi hơi phiền, về nhà tôi lên mạng để giết thời gian và xem có ai rảnh rỗi để hàn huyên một chút. Thấy nick em sáng, tôi thử bắt chuyện, không ngờ em reply lại, chúng tôi cứ thế trò chuyện không ngớt. Em có lối nói chuyện hóm hỉnh và khá thông minh, chúng tôi cứ thế nói chuyện cho đến khi em kêu mệt và buồn ngủ, nhìn đồng hồ cũng 1h sáng, tôi đành để em đi ngủ mai còn đi làm. Hôm nay nhờ có em mà muộn phiền trong công việc cũng vơi đi, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay anh hẹn em đi uống nước, em bảo để em tự đi nhưng anh nhất định đón và bảo em yên tâm anh không bắt cóc em đâu, sẽ trả em về an toàn trước 10h30p. Em bật cười, và lên ngồi phía sau anh. Anh chở em đi lòng vòng bao nhiêu con phố mà chẳng thấy anh rẽ vào quán nước nào, em đang nghĩ không biết anh định giở trò gì? Anh bảo yên tâm là anh sẽ trả em về đúng thời gian giao hẹn, em ngạc nhiên vì anh có thể đọc được suy nghĩ của em chăng? Nhưng vẫn cứng rắn nói anh không chở em về thì em đi xe ôm, em không thiếu xe ôm quen đâu, gọi cái là được ngay, anh cười. Sau này khi nhắc lại lần đầu tiên đi uống nước ấy anh mới cho em biết là anh chỉnh gương chiếu hậu để nhìn mặt em nên anh đoán được em nghĩ gì, và cái mặt em lúc cố gắng tỏ ra cứng rắn trông như thế nào, nghĩ lại em vẫn cảm thấy xấu hổ. Cuối cùng anh cũng chọn được một quán, quán này em đã từng được nghe một chị bạn kể về mối tình đầu của chị ấy, anh người yêu cũ của chị ấy đã tỏ tình với chị ấy ở đây, hai người ấy đã có một mối tình đẹp nhưng lại không có kết thúc hạnh phúc. Quán này trước khi vào phải tháo giầy dép cất gọn một chỗ rồi mới được vào trong, trước đây nó yên tĩnh lắm, nhưng giờ thì ồn ào hơn rất nhiều rồi, anh bảo thế. Hôm nay là thứ bảy, em biết tuần nào anh cũng về quê, em hỏi sao tuần này anh không về, anh bảo hôm nay có hẹn nên mai anh mới về sớm. Chẳng lẽ cuộc hẹn hôm nay anh nhắc là với em sao, em ngộ nhận hay là tự tin nhỉ? Chúng ta đang nói chuyện thì có một nhóm khách đến và chúng ta chuyển chỗ để nhường chỗ cho nhóm khách mới đông người, nhưng chỗ mới ồn ào quá và em thì ho nhiều quá (em bị ho sẵn rồi mà lúc nãy anh ko biết nên để em đi ngoài đường lâu quá chắc em bị lạnh) anh bảo về thôi. Lúc ra cửa em còn chưa kịp đeo giầy thì bạn phục vụ mở cửa, anh vội vàng bảo bạn phục vụ đóng cửa lại, còn nói chị ấy đã đi xong giầy đâu, mở cửa gió chị ấy sẽ lạnh, anh còn lấy ghế cho em ngổi để đi giầy dễ hơn nữa. Em bất ngờ vì cái cách quan tâm nhẹ nhàng của anh, em thật sự cảm động.
2. Tôi
Chúng tôi nói chuyện với nhau khá lâu rồi, nhưng cũng chưa từng ngồi nói chuyện với nhau trực tiếp nên tôi mời em đi uống nước. Em bảo để em tự đi, nhưng tôi là con trai, đón em thì có vấn đề gì đâu, nên tôi bảo để tôi đón, em bảo không muốn phiền tôi, hơn nữa nhà trọ đóng cửa lúc 10h30p nên em tự đi để chủ động về, em sợ tôi lừa em chăng? Tôi bảo cứ để anh đón và không quên bảo em yên tâm, tôi sẽ đưa em về trước 10h30p, em bật cười rồi cũng đồng ý. Tôi chở em lòng vòng khắp các con đường Hà Nội, lại còn để gương chiếu hậu chiếu vào mặt em, em có nụ cười rất duyên. Em thấy tôi mãi chẳng vào quán nước nào thì có lo lắng, khuôn mặt hơi nhăn lại, tôi biết nhưng không nói gì, vì em không hề biết tôi nhìn thấy hết biểu hiện của em qua gương. Tôi hỏi dò ý em nhưng em tỏ ra không sợ, còn nói em nhiều xe ôm lắm, anh không đưa em về thì em sẽ gọi xe ôm đón. Tôi buồn cười nhưng cứ mặc em tỏ ra cứng rắn. Đi vài vòng nữa thì tôi thấy em bắt đầu ho, có lẽ do ngoài trời lạnh, tôi đành tạt vào một quán gần nhất cho ấm, càng ngày em càng ho nhiều hơn, tôi thật lòng thấy lo cho em. Em bảo em không sao, em bị viêm họng mãn tính nên cứ lạnh là em lại ho, thế mà tôi không biết nên đã để em ở ngoài đường lâu như vậy. Chúng tôi ngồi một lúc thì bị chuyển chỗ, mà em thì ho nhiều nên tôi bảo để tôi đưa em về. Trông em bây giờ ngoan ngoãn như một chú cún con vậy, khác hẳn vừa nãy, có lẽ ho làm em mệt không còn sức để chí chóe với tôi. Ngay lúc này đây tôi có cảm giác muốn được ôm em vào lòng, thật sự tôi có một thứ cảm xúc rất lạ với em.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay anh hẹn em đi xem phim, anh bảo anh đến trước mua vé không lại không kịp, em tự đi được không? Em thì từ trước tới giờ có cần ai đưa đón đâu, vấn đề này quá nhỏ đối với em rồi. Thế nhưng gần đến giờ hẹn thì em lại có việc đột xuất, mà máy lại hết pin, không thể liên lạc cho anh được. Em cố gắng đi mượn sạc, bật nguồn lên thì thấy cuôc gọi nhỡ và tin nhắn đã mua được vé của anh. Em liên lạc cho anh, anh vẫn ở đó chờ, em phóng xe rất nhanh đến rạp, anh ra cổng đón và cất xe cho em rồi chúng ta đi vào, phim chiếu được 20p rồi, em quay sang nhìn anh, anh chỉ cười. Rõ ràng anh không đẹp trai nhưng nụ cười híp mí của anh lại hút hồn em. Vào chỗ ngồi anh bảo lạnh, cho anh nắm tay em nhé! Nhưng em không đồng ý, anh cũng đành chịu. Bộ phim kết thúc, anh đưa em ra lấy xe, hôm nay nhiều người đi xem phim quá, người ra người vào liên tục, em thì chẳng chịu để ý nên anh phải nắm tay em và dắt đi không lỡ em lại va vào người ta. Anh còn nói cô gái này ngốc nghếch thế nhỉ? Em yên lặng để tay mình trong tay anh đi ra lấy xe. Ngày hôm nay em đã rất vui.
2. Tôi
Em đồng ý đi xem phim, tôi không đón em vì sợ không mua được vé. Thế mà tới gần giờ chiếu phim tôi lại không liên lạc được với em, cũng chẳng thấy em đến, tôi nghĩ đến trường hợp em cho tôi leo cây, nhưng em mà tôi biết thì không phải là người trêu đùa người khác như thế. Tính em rất thật, đã nói là làm, còn không thì từ chối thẳng. Tin em nên tôi vẫn chờ, sau đó nhận được liên lạc từ em, em nói em phải đưa một người bạn say rượu về phòng, em xin lỗi vì lần nào hẹn tôi em cũng đến trễ để tôi phải chờ, em còn gửi cho tôi một cái icon trông đến tội, tôi thật sự không giận em, chỉ là do máy em hết pin thôi, chứ em có cố tình đâu. Cuối cùng thì em đến, trông em như kiểu lần đầu tiên được đi xem phim ý, cứ ngơ ngác, tôi hỏi thì em thú nhận đây là lần đầu em đi xem phim rạp. Thật là cái cô bé này, 25 tuổi đầu rồi mà có vẻ vẫn còn ngây thơ thế. Chúng tôi vào vị trí, phim đã chiếu được 20p rồi, tôi lấy cớ lạnh để được nắm tay em nhưng em không đồng ý. Bình thường tôi luôn làm theo ý mình, nhưng trước em, một cô gái vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ, vừa ngây thơ vừa bướng bỉnh, tôi lại không dám. Nói là đi xem phim nhưng tôi chẳng để ý lắm đến bộ phim, tôi chỉ để ý em thôi, em thì cứ tập trung vào bộ phim đến nỗi có đoạn gay cấn em còn giật mình thon thót, nhìn em tôi bật cười, em không giống một cô gái 25 tuổi của thời bây giờ. Em không toan tính, nghi ngờ, cũng chẳng bao giờ hỏi rằng tôi đối với em thế nào. Mà thật ra tôi cũng không biết tôi đối với em là như thế nào nữa. Tôi biết mình có thích em, nhưng không thể yêu em được, vì tôi có vợ và còn vừa làm cha nữa. Phim hết mà tôi còn chưa thoát khỏi suy nghĩ về em, em gọi tôi giật mình, rồi chúng tôi ra về. Em đi đứng chẳng chịu nhìn gì cả, làm người ta ra vào có khi còn va phải em, dù không sao nhưng sẽ làm người ta khó chịu, tôi đành nắm tay em để em theo sát tôi, lần này tôi chẳng xin mà em lại ngoan ngoãn để tay mình nằm gọn trong tay tôi đi ra lấy xe. Tôi thích cảm giác này, liệu tôi có phải là người đàn ông tồi tệ quá không, vì tôi thật sự thích em mất rồi.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay em bảo em buồn, muốn đi đâu đó cho khuây khỏa. Anh cứ chở em đi lòng vòng Hà Nội, dù anh cũng chẳng biết đường. Đi đến 2 tiếng ngoài đường chắc anh cũng mệt lắm, nhưng chẳng thấy anh kêu câu nào. Em bảo em đói, anh đưa em đi ăn bánh xèo, anh giành phần cuốn còn em chỉ việc ăn thôi. Anh bảo không mấy khi được phục vụ con gái. Anh thấy bát nước chấm không có ớt tươi anh đã xin cô chủ cho em, còn không quên nói cô bé này không có ớt không ăn đâu. Thì ra mỗi lần đưa em đi ăn anh đều để ý em thích gì đấy chứ. Lại một lần nữa anh làm em lỗi nhịp. Có lẽ tình cảm em dành cho anh cũng ngày càng lớn dần mà em cũng không có cách nào ngăn được.
2. Tôi
Tự nhiên em kêu buồn, và muốn được đi đâu đó cho khuây khỏa. Từ ngày quen em tới giờ đây là lần đầu tiên em buồn, em không nói có chuyện gì xảy ra với em. Nhưng thôi em không nói tôi cũng chẳng hỏi, tôi đón em và đưa em đi dạo là đủ rồi. Trời vẫn lạnh, em vẫn ho, tôi không muốn em đi ngoài đường vì lần trước trông em có vẻ yếu, nhưng em không chịu ngồi quán, lúc em bướng bỉnh thì cũng rất ngang. Tôi đưa em đi ngoài đường 2 tiếng đồng hồ, tôi lạnh và đương nhiên em cũng lạnh, vậy mà chẳng bao giờ tôi nhìn thấy em quàng khăn, tôi hỏi thì em chỉ nói em ghét quàng khăn, trông nó yếu đuối lắm, chẳng hiểu em lấy cái lý thuyết quàng khăn trông yếu đuối ấy ở đâu ra. Em kêu đói, tôi đưa em vào quán bánh xèo mà tôi thích, em bảo em chưa ăn món này bao giờ, thế nên tôi giành phần cuốn về mình, thấy bát nước chấm không có ớt, tôi xin cô chủ cho em, vì lần nào đi ăn cùng em tôi cũng thấy em gọi riêng phần ớt tươi, em ngẩng đầu nhìn tôi và cười, nụ cười của em lúc đó thật hiền. Nhìn em ăn một cách ngon lành, tôi cũng thấy vui, quả thật trông em rất đáng yêu, nếu tôi chưa có vợ chắc chắn tôi sẽ yêu cô gái này. Các bạn có thể cho là tôi tham lam, tôi là người đàn ông tồi, sao cũng được, nhưng em không giống những cô gái khác, tôi biết em thích tôi, nhưng em chưa từng đòi hỏi tôi cũng phải thích lại em, dù em chưa biết tôi có vợ. Em là người khá mạnh mẽ và độc lập, chứ không đòi hỏi hay nhõng nhẽo bất kỳ điều gì. Có lẽ em thu hút tôi ở nụ cười và tính cách đó.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay em đi ăn cùng với đứa em làm cùng tòa nhà với anh, nó hỏi em biết anh à mà thấy chúc mừng sinh nhật anh và bình luận một số bài viết của anh trên mạng? Hóa ra nó cũng biết anh. Nó bảo anh có vợ con rồi, anh thì tính trăng hoa nên đang tìm người để tâm sự trong thời gian vợ anh ở cữ. Em chỉ biết nghe và mỉm cười như thể chẳng có liên quan gì vậy. Nhưng nó không biết rằng cái sự thật mà nó vừa nói ấy khiến em đau lòng như thế nào, bởi em đã ngốc nghếch để trái tim thích anh một cách dễ dàng, từ lúc quen anh em cũng không nghĩ là anh có gia đình rồi, và cũng chưa một lần hỏi anh điều đó. Bây giờ em mới nhớ là chúng ta chưa từng nói chuyện tình cảm với nhau. Em thật sự đã quá chủ quan và không hề có chút lý trí nào trong mối quan hệ này, để giờ người chịu tổn thương là em. Em đau lòng lắm anh biết không. Em không biết bước tiếp theo sẽ đối mặt với anh như thế nào. Em là đứa con gái không bao giờ vì tình cảm của mình mà làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người khác. Cho nên ngay khi nghe đứa em nói anh đã có gia đình em đã có quyết định cho mình, tuy nhiên điều đó không hề dễ dàng với em khi tình cảm của em dành cho anh không phải là hời hợt.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Tôi
Mấy ngày rồi tôi không thấy em lên mạng, cũng chẳng nói chuyện với tôi, không biết có chuyện gì xảy ra với em không, tôi thấy hơi lo lắng. Khi nhìn thấy nick em sáng tôi hỏi thăm ngay, em trả lời nhưng cách nói chuyện của em hôm nay không giống như mọi hôm. Tôi hỏi em có chuyện gì không, thì em bảo không, một lúc sau thì em bảo tôi có chuyện gì muốn nói với em không, nếu không thì thôi. Tôi đoán chắc em biết tôi có vợ rồi chăng, nhưng tôi bảo không có chuyện gì cả, thế là em im lặng. Có lẽ tôi đã làm em tổn thương. Tôi nhớ lần đầu tiên nhìn thấy em là khi em lên công ty xin chữ ký của sếp, tôi và các đồng nghiệp đang có một số việc cần trao đổi với sếp nên chúng tôi đều ở đó. Em gõ cửa và bước vào, em chào tất cả mọi người nhưng chẳng nhìn ai, bước thẳng tới chỗ sếp xin chữ ký, giọng em nhỏ nhẹ, dáng người không cao, hơi mập một chút, em mặc juyp cùng với sơ mi trông khá đứng đắn. Sếp ký xong còn dặn em lần sau những giấy tờ này phải mang lên sớm hơn chứ không được mang muộn, em dạ vâng rồi mỉm cười đi ra. Em vẫn không nhìn ai ngoài sếp nên em chẳng biết được tôi đã nhìn em từ lúc em vào cho đến lúc đi ra. Tôi ấn tượng về giọng nói và nụ cười của em. Tôi thích chinh phục nên tôi đã tìm ra số điện thoại của em, kết bạn zalo với em và nói chuyện. Em rất dễ nói chuyện nhưng thực tình mà hiểu được em thì không dễ chút nào. Em có thể hàn huyên đủ thứ chuyện nhưng chưa bao giờ nói về mình. Khi biết em thích tôi, cái bản tính đàn ông trong tôi thấy thỏa mãn, nhưng giờ đây, khi em tổn thương vì tôi mà không một lời oán trách thì tôi cảm thấy không dễ chịu chút nào. Có lẽ tôi quá tự tin vào mình nên đã dẫn đến sai lầm này, tôi thật sự có tình cảm với em chứ không phải chỉ là chinh phục em như ban đầu. Nhưng tôi cũng không thể mang hạnh phúc đến cho em. Lần đầu tiên tôi cảm thấy buồn vì một người con gái tôi không yêu, tôi chỉ thích em thôi mà.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Em đã lựa chọn cách im lặng, không nói chuyện, không liên lạc với anh nữa, cũng nửa năm rồi nhưng sao em vẫn nhớ anh, nhớ những lần em được gặp anh. Rất nhiều người kết bạn cùng em nói chuyện cùng em, nhưng em đều lạnh nhạt và đôi khi cảm thấy phiền phức đến mức không muốn nói chuyện với họ nữa, rồi họ cũng đi, em không buồn mà ngược lại còn cảm thấy thoải mái. Không biết anh giờ này thế nào, mỗi lần online thấy nick anh sáng, muốn hỏi thăm nhưng rồi lại thôi, vì em sợ em sẽ yếu đuối, như thế chỉ làm cả anh và em khó xử thôi, em cũng không đủ can đảm để xóa hay chặn tài khoản của anh, ít ra em có thể theo dõi một chút cuộc sống hay tâm trạng của anh qua đó. Em biết anh không thích em, chỉ là em ngộ nhận những cử chỉ quan tâm anh dành cho em mà thôi. Em ngốc nghếch quá, ngay từ đầu vị trí phù hợp nhất dành cho em là người lạ của anh, em đã thay đổi vị trí đó để rồi tự làm mình tổn thương. Em chẳng trách anh, và cũng chẳng trách bản thân mình vì tình cảm không có lỗi, chúng ta chỉ là chọn sai vị trí cho mình mà thôi.
2. Tôi
Nửa năm rồi em không còn nói chuyện với tôi, thế nhưng tài khoản của em vẫn ở đó, tôi không xóa, ít ra tôi vẫn nhìn thấy một phần cuộc sống của em qua đó. Những bức ảnh em chụp gần đây, tôi thấy em cười rất tươi, có lẽ em quên được tôi rồi, nhưng vì sao em vẫn chỉ chụp có một mình, em chưa có người yêu sao? Em rõ ràng là một cô gái xinh xắn và đáng yêu mà. Tôi rất muốn biết, biết vì sao em không yêu ai, liệu rằng em có còn tình cảm với tôi không. Tôi thật ích kỷ khi vẫn muốn em thích mình, ngay từ đầu lẽ ra tôi không nên làm quen với em để bây giờ chính tôi cũng không quên được em. Tôi là một người đàn ông tồi, nhưng cuộc đời này có mấy người đàn ông hoàn hảo, và khẳng định mình chỉ yêu duy nhất một người. Tôi không bao biện cho những lỗi lầm của mình nhưng đúng là như thế, đàn ông ai cũng tham lam, muốn có nhiều người con gái yêu mình, nhưng lần này thì tôi đã mắc vào chính cái bẫy của mình. Tôi không biết đến bao giờ tôi mới quên được em, nhưng tôi chắc chắn phải trả em về vị trí phù hợp nhất – là người lạ của tôi. Mong rằng em sẽ tha thứ cho tôi và sớm tìm được hạnh phúc mặc dù tôi không thể nói với em lời xin lỗi.
Ngày.... Tháng .... Năm
Cuộc sống không có gì là hoàn hảo, cho nên dù thế nào chúng ta cũng phải bước tiếp. Chuyện tình cảm cũng thế, nếu lỡ chúng ta lựa chọn sai vị trí thì hãy cố gắng rời khỏi vị trí sai lầm mà quay trở về vị trí dành cho mình, có thể sẽ đau khổ, tổn thương, nhưng như thế sẽ tốt hơn cho rất nhiều người - những người đang ở đúng vị trí của mình. Hạnh phúc thật sự sẽ mỉm cười với ai biết nhận lấy những điều thuộc về mình và trả lại những thứ không phải của mình cho người cần nó./.
Lam An
truyện tình yêu hay

VỊ TRÍ NÀO CHO EM?

Tranh Vip  |  at  11:30:00 PM

- Ngay từ đầu vị trí phù hợp nhất của em là người lạ của anh, đúng không anh?

- Ngay từ đầu lẽ ra tôi nên để em ở vị trí tốt nhất – là người lạ của tôi.
***


Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em

Hôm nay là sinh nhật anh, em chẳng hề biết. Bận rộn công việc tới cuối ngày lên mạng nhận được thông báo, vẫn kịp cho em nói lời chúc mừng sinh nhật anh. Chỉ là thói quen nhìn thông báo rồi chúc thôi, em và anh đâu có thân thiết gì đâu. Chắc anh ngạc nhiên lắm vì em nhắn tin chúc mừng, quên cả cảm ơn, anh hỏi "em còn chưa ngủ à?". Rồi vì cái bệnh thức khuya mà em đã thức tới tận 2h sáng chỉ để nói những câu chuyện không đầu không cuối cùng anh. Quả thực em phải công nhận anh rất có năng khiếu nói chuyện. Đã rất lâu rồi em không nói chuyện với ai thoải mái đến thế.
2. Tôi
Hôm nay là sinh nhật tôi, năm nào cũng thế, cứ đến ngày sinh nhật là tôi có thói quen thức rất khuya để nhìn lại những vấn đề đã xảy ra với tôi trong một năm, và nghĩ xem thêm tuổi mới tôi có thể làm gì khác hơn không. Năm nay tôi không có vợ bên cạnh vì cô ấy về quê chuẩn bị sinh em bé, tôi thì không về được vì công việc của tôi toàn bộ ở trên này. Đang suy nghĩ miên man thì tôi nhận được tin nhắn chúc mừng của cô bé đồng nghiệp. Nói là đồng nghiệp nhưng chúng tôi chỉ làm trong cùng hệ thống chứ nơi làm việc của cô bé đó tôi còn chẳng biết, chỉ khi nào em lên công ty họp hành thì tôi mới gặp thôi. Tôi cũng ít nói chuyện với em nên việc em chúc mừng sinh nhật khiến tôi bất ngờ và quên cả nói lời cảm ơn. Vì lịch sự nên tôi cũng có hỏi thăm qua về em một chút, ai ngờ chúng tôi nói chuyện khá hợp nhau nên tới tận 2h sáng mới chịu đi ngủ. Tôi có một chút ấn tượng về em, em khá xinh xắn và nói chuyện dễ gần.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Một tháng sau hôm sinh nhật anh chúng ta chẳng nói chuyện với nhau thêm lần nào. Em cũng bận rộn với công việc nên chẳng có thời gian mà nhớ về anh nữa. Tối nay theo thói quen mỗi ngày sau khi hoàn thành tất cả các công việc, em lên mạng trước khi đi ngủ. Anh lại nói chuyện với em, vẫn lối dẫn dắt câu chuyện hấp dẫn và hài hước, khiến em cười suốt cả buổi tối. Mặc dù anh nói chuyện vẫn vui vẻ nhưng em có cảm giác hôm nay anh có chuyện gì đó không vui, em không hỏi vì biết đâu lại làm anh mệt mỏi. Rồi chúng ta cứ thế nói chuyện cho đến một giờ sáng thì em buồn ngủ và kêu phải đi ngủ mai còn đi làm, anh cũng đồng ý. Sau ngày hôm đó anh và em thường xuyên nói chuyện với nhau hơn. Em bắt đầu trông mong những khoảng thời gian rảnh để được nói chuyện cùng anh. Và em thích anh lúc nào chẳng rõ.
2. Tôi
Kể từ hôm sinh nhật đó, công việc của tôi bận rộn và vợ tôi sinh em bé nên cuối tuần tôi thường xuyên phải về quê, tôi cũng chẳng có thời gian lên mạng. Hôm nay ở cơ quan xảy ra một số chuyện, tôi hơi phiền, về nhà tôi lên mạng để giết thời gian và xem có ai rảnh rỗi để hàn huyên một chút. Thấy nick em sáng, tôi thử bắt chuyện, không ngờ em reply lại, chúng tôi cứ thế trò chuyện không ngớt. Em có lối nói chuyện hóm hỉnh và khá thông minh, chúng tôi cứ thế nói chuyện cho đến khi em kêu mệt và buồn ngủ, nhìn đồng hồ cũng 1h sáng, tôi đành để em đi ngủ mai còn đi làm. Hôm nay nhờ có em mà muộn phiền trong công việc cũng vơi đi, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay anh hẹn em đi uống nước, em bảo để em tự đi nhưng anh nhất định đón và bảo em yên tâm anh không bắt cóc em đâu, sẽ trả em về an toàn trước 10h30p. Em bật cười, và lên ngồi phía sau anh. Anh chở em đi lòng vòng bao nhiêu con phố mà chẳng thấy anh rẽ vào quán nước nào, em đang nghĩ không biết anh định giở trò gì? Anh bảo yên tâm là anh sẽ trả em về đúng thời gian giao hẹn, em ngạc nhiên vì anh có thể đọc được suy nghĩ của em chăng? Nhưng vẫn cứng rắn nói anh không chở em về thì em đi xe ôm, em không thiếu xe ôm quen đâu, gọi cái là được ngay, anh cười. Sau này khi nhắc lại lần đầu tiên đi uống nước ấy anh mới cho em biết là anh chỉnh gương chiếu hậu để nhìn mặt em nên anh đoán được em nghĩ gì, và cái mặt em lúc cố gắng tỏ ra cứng rắn trông như thế nào, nghĩ lại em vẫn cảm thấy xấu hổ. Cuối cùng anh cũng chọn được một quán, quán này em đã từng được nghe một chị bạn kể về mối tình đầu của chị ấy, anh người yêu cũ của chị ấy đã tỏ tình với chị ấy ở đây, hai người ấy đã có một mối tình đẹp nhưng lại không có kết thúc hạnh phúc. Quán này trước khi vào phải tháo giầy dép cất gọn một chỗ rồi mới được vào trong, trước đây nó yên tĩnh lắm, nhưng giờ thì ồn ào hơn rất nhiều rồi, anh bảo thế. Hôm nay là thứ bảy, em biết tuần nào anh cũng về quê, em hỏi sao tuần này anh không về, anh bảo hôm nay có hẹn nên mai anh mới về sớm. Chẳng lẽ cuộc hẹn hôm nay anh nhắc là với em sao, em ngộ nhận hay là tự tin nhỉ? Chúng ta đang nói chuyện thì có một nhóm khách đến và chúng ta chuyển chỗ để nhường chỗ cho nhóm khách mới đông người, nhưng chỗ mới ồn ào quá và em thì ho nhiều quá (em bị ho sẵn rồi mà lúc nãy anh ko biết nên để em đi ngoài đường lâu quá chắc em bị lạnh) anh bảo về thôi. Lúc ra cửa em còn chưa kịp đeo giầy thì bạn phục vụ mở cửa, anh vội vàng bảo bạn phục vụ đóng cửa lại, còn nói chị ấy đã đi xong giầy đâu, mở cửa gió chị ấy sẽ lạnh, anh còn lấy ghế cho em ngổi để đi giầy dễ hơn nữa. Em bất ngờ vì cái cách quan tâm nhẹ nhàng của anh, em thật sự cảm động.
2. Tôi
Chúng tôi nói chuyện với nhau khá lâu rồi, nhưng cũng chưa từng ngồi nói chuyện với nhau trực tiếp nên tôi mời em đi uống nước. Em bảo để em tự đi, nhưng tôi là con trai, đón em thì có vấn đề gì đâu, nên tôi bảo để tôi đón, em bảo không muốn phiền tôi, hơn nữa nhà trọ đóng cửa lúc 10h30p nên em tự đi để chủ động về, em sợ tôi lừa em chăng? Tôi bảo cứ để anh đón và không quên bảo em yên tâm, tôi sẽ đưa em về trước 10h30p, em bật cười rồi cũng đồng ý. Tôi chở em lòng vòng khắp các con đường Hà Nội, lại còn để gương chiếu hậu chiếu vào mặt em, em có nụ cười rất duyên. Em thấy tôi mãi chẳng vào quán nước nào thì có lo lắng, khuôn mặt hơi nhăn lại, tôi biết nhưng không nói gì, vì em không hề biết tôi nhìn thấy hết biểu hiện của em qua gương. Tôi hỏi dò ý em nhưng em tỏ ra không sợ, còn nói em nhiều xe ôm lắm, anh không đưa em về thì em sẽ gọi xe ôm đón. Tôi buồn cười nhưng cứ mặc em tỏ ra cứng rắn. Đi vài vòng nữa thì tôi thấy em bắt đầu ho, có lẽ do ngoài trời lạnh, tôi đành tạt vào một quán gần nhất cho ấm, càng ngày em càng ho nhiều hơn, tôi thật lòng thấy lo cho em. Em bảo em không sao, em bị viêm họng mãn tính nên cứ lạnh là em lại ho, thế mà tôi không biết nên đã để em ở ngoài đường lâu như vậy. Chúng tôi ngồi một lúc thì bị chuyển chỗ, mà em thì ho nhiều nên tôi bảo để tôi đưa em về. Trông em bây giờ ngoan ngoãn như một chú cún con vậy, khác hẳn vừa nãy, có lẽ ho làm em mệt không còn sức để chí chóe với tôi. Ngay lúc này đây tôi có cảm giác muốn được ôm em vào lòng, thật sự tôi có một thứ cảm xúc rất lạ với em.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay anh hẹn em đi xem phim, anh bảo anh đến trước mua vé không lại không kịp, em tự đi được không? Em thì từ trước tới giờ có cần ai đưa đón đâu, vấn đề này quá nhỏ đối với em rồi. Thế nhưng gần đến giờ hẹn thì em lại có việc đột xuất, mà máy lại hết pin, không thể liên lạc cho anh được. Em cố gắng đi mượn sạc, bật nguồn lên thì thấy cuôc gọi nhỡ và tin nhắn đã mua được vé của anh. Em liên lạc cho anh, anh vẫn ở đó chờ, em phóng xe rất nhanh đến rạp, anh ra cổng đón và cất xe cho em rồi chúng ta đi vào, phim chiếu được 20p rồi, em quay sang nhìn anh, anh chỉ cười. Rõ ràng anh không đẹp trai nhưng nụ cười híp mí của anh lại hút hồn em. Vào chỗ ngồi anh bảo lạnh, cho anh nắm tay em nhé! Nhưng em không đồng ý, anh cũng đành chịu. Bộ phim kết thúc, anh đưa em ra lấy xe, hôm nay nhiều người đi xem phim quá, người ra người vào liên tục, em thì chẳng chịu để ý nên anh phải nắm tay em và dắt đi không lỡ em lại va vào người ta. Anh còn nói cô gái này ngốc nghếch thế nhỉ? Em yên lặng để tay mình trong tay anh đi ra lấy xe. Ngày hôm nay em đã rất vui.
2. Tôi
Em đồng ý đi xem phim, tôi không đón em vì sợ không mua được vé. Thế mà tới gần giờ chiếu phim tôi lại không liên lạc được với em, cũng chẳng thấy em đến, tôi nghĩ đến trường hợp em cho tôi leo cây, nhưng em mà tôi biết thì không phải là người trêu đùa người khác như thế. Tính em rất thật, đã nói là làm, còn không thì từ chối thẳng. Tin em nên tôi vẫn chờ, sau đó nhận được liên lạc từ em, em nói em phải đưa một người bạn say rượu về phòng, em xin lỗi vì lần nào hẹn tôi em cũng đến trễ để tôi phải chờ, em còn gửi cho tôi một cái icon trông đến tội, tôi thật sự không giận em, chỉ là do máy em hết pin thôi, chứ em có cố tình đâu. Cuối cùng thì em đến, trông em như kiểu lần đầu tiên được đi xem phim ý, cứ ngơ ngác, tôi hỏi thì em thú nhận đây là lần đầu em đi xem phim rạp. Thật là cái cô bé này, 25 tuổi đầu rồi mà có vẻ vẫn còn ngây thơ thế. Chúng tôi vào vị trí, phim đã chiếu được 20p rồi, tôi lấy cớ lạnh để được nắm tay em nhưng em không đồng ý. Bình thường tôi luôn làm theo ý mình, nhưng trước em, một cô gái vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ, vừa ngây thơ vừa bướng bỉnh, tôi lại không dám. Nói là đi xem phim nhưng tôi chẳng để ý lắm đến bộ phim, tôi chỉ để ý em thôi, em thì cứ tập trung vào bộ phim đến nỗi có đoạn gay cấn em còn giật mình thon thót, nhìn em tôi bật cười, em không giống một cô gái 25 tuổi của thời bây giờ. Em không toan tính, nghi ngờ, cũng chẳng bao giờ hỏi rằng tôi đối với em thế nào. Mà thật ra tôi cũng không biết tôi đối với em là như thế nào nữa. Tôi biết mình có thích em, nhưng không thể yêu em được, vì tôi có vợ và còn vừa làm cha nữa. Phim hết mà tôi còn chưa thoát khỏi suy nghĩ về em, em gọi tôi giật mình, rồi chúng tôi ra về. Em đi đứng chẳng chịu nhìn gì cả, làm người ta ra vào có khi còn va phải em, dù không sao nhưng sẽ làm người ta khó chịu, tôi đành nắm tay em để em theo sát tôi, lần này tôi chẳng xin mà em lại ngoan ngoãn để tay mình nằm gọn trong tay tôi đi ra lấy xe. Tôi thích cảm giác này, liệu tôi có phải là người đàn ông tồi tệ quá không, vì tôi thật sự thích em mất rồi.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay em bảo em buồn, muốn đi đâu đó cho khuây khỏa. Anh cứ chở em đi lòng vòng Hà Nội, dù anh cũng chẳng biết đường. Đi đến 2 tiếng ngoài đường chắc anh cũng mệt lắm, nhưng chẳng thấy anh kêu câu nào. Em bảo em đói, anh đưa em đi ăn bánh xèo, anh giành phần cuốn còn em chỉ việc ăn thôi. Anh bảo không mấy khi được phục vụ con gái. Anh thấy bát nước chấm không có ớt tươi anh đã xin cô chủ cho em, còn không quên nói cô bé này không có ớt không ăn đâu. Thì ra mỗi lần đưa em đi ăn anh đều để ý em thích gì đấy chứ. Lại một lần nữa anh làm em lỗi nhịp. Có lẽ tình cảm em dành cho anh cũng ngày càng lớn dần mà em cũng không có cách nào ngăn được.
2. Tôi
Tự nhiên em kêu buồn, và muốn được đi đâu đó cho khuây khỏa. Từ ngày quen em tới giờ đây là lần đầu tiên em buồn, em không nói có chuyện gì xảy ra với em. Nhưng thôi em không nói tôi cũng chẳng hỏi, tôi đón em và đưa em đi dạo là đủ rồi. Trời vẫn lạnh, em vẫn ho, tôi không muốn em đi ngoài đường vì lần trước trông em có vẻ yếu, nhưng em không chịu ngồi quán, lúc em bướng bỉnh thì cũng rất ngang. Tôi đưa em đi ngoài đường 2 tiếng đồng hồ, tôi lạnh và đương nhiên em cũng lạnh, vậy mà chẳng bao giờ tôi nhìn thấy em quàng khăn, tôi hỏi thì em chỉ nói em ghét quàng khăn, trông nó yếu đuối lắm, chẳng hiểu em lấy cái lý thuyết quàng khăn trông yếu đuối ấy ở đâu ra. Em kêu đói, tôi đưa em vào quán bánh xèo mà tôi thích, em bảo em chưa ăn món này bao giờ, thế nên tôi giành phần cuốn về mình, thấy bát nước chấm không có ớt, tôi xin cô chủ cho em, vì lần nào đi ăn cùng em tôi cũng thấy em gọi riêng phần ớt tươi, em ngẩng đầu nhìn tôi và cười, nụ cười của em lúc đó thật hiền. Nhìn em ăn một cách ngon lành, tôi cũng thấy vui, quả thật trông em rất đáng yêu, nếu tôi chưa có vợ chắc chắn tôi sẽ yêu cô gái này. Các bạn có thể cho là tôi tham lam, tôi là người đàn ông tồi, sao cũng được, nhưng em không giống những cô gái khác, tôi biết em thích tôi, nhưng em chưa từng đòi hỏi tôi cũng phải thích lại em, dù em chưa biết tôi có vợ. Em là người khá mạnh mẽ và độc lập, chứ không đòi hỏi hay nhõng nhẽo bất kỳ điều gì. Có lẽ em thu hút tôi ở nụ cười và tính cách đó.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Hôm nay em đi ăn cùng với đứa em làm cùng tòa nhà với anh, nó hỏi em biết anh à mà thấy chúc mừng sinh nhật anh và bình luận một số bài viết của anh trên mạng? Hóa ra nó cũng biết anh. Nó bảo anh có vợ con rồi, anh thì tính trăng hoa nên đang tìm người để tâm sự trong thời gian vợ anh ở cữ. Em chỉ biết nghe và mỉm cười như thể chẳng có liên quan gì vậy. Nhưng nó không biết rằng cái sự thật mà nó vừa nói ấy khiến em đau lòng như thế nào, bởi em đã ngốc nghếch để trái tim thích anh một cách dễ dàng, từ lúc quen anh em cũng không nghĩ là anh có gia đình rồi, và cũng chưa một lần hỏi anh điều đó. Bây giờ em mới nhớ là chúng ta chưa từng nói chuyện tình cảm với nhau. Em thật sự đã quá chủ quan và không hề có chút lý trí nào trong mối quan hệ này, để giờ người chịu tổn thương là em. Em đau lòng lắm anh biết không. Em không biết bước tiếp theo sẽ đối mặt với anh như thế nào. Em là đứa con gái không bao giờ vì tình cảm của mình mà làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người khác. Cho nên ngay khi nghe đứa em nói anh đã có gia đình em đã có quyết định cho mình, tuy nhiên điều đó không hề dễ dàng với em khi tình cảm của em dành cho anh không phải là hời hợt.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Tôi
Mấy ngày rồi tôi không thấy em lên mạng, cũng chẳng nói chuyện với tôi, không biết có chuyện gì xảy ra với em không, tôi thấy hơi lo lắng. Khi nhìn thấy nick em sáng tôi hỏi thăm ngay, em trả lời nhưng cách nói chuyện của em hôm nay không giống như mọi hôm. Tôi hỏi em có chuyện gì không, thì em bảo không, một lúc sau thì em bảo tôi có chuyện gì muốn nói với em không, nếu không thì thôi. Tôi đoán chắc em biết tôi có vợ rồi chăng, nhưng tôi bảo không có chuyện gì cả, thế là em im lặng. Có lẽ tôi đã làm em tổn thương. Tôi nhớ lần đầu tiên nhìn thấy em là khi em lên công ty xin chữ ký của sếp, tôi và các đồng nghiệp đang có một số việc cần trao đổi với sếp nên chúng tôi đều ở đó. Em gõ cửa và bước vào, em chào tất cả mọi người nhưng chẳng nhìn ai, bước thẳng tới chỗ sếp xin chữ ký, giọng em nhỏ nhẹ, dáng người không cao, hơi mập một chút, em mặc juyp cùng với sơ mi trông khá đứng đắn. Sếp ký xong còn dặn em lần sau những giấy tờ này phải mang lên sớm hơn chứ không được mang muộn, em dạ vâng rồi mỉm cười đi ra. Em vẫn không nhìn ai ngoài sếp nên em chẳng biết được tôi đã nhìn em từ lúc em vào cho đến lúc đi ra. Tôi ấn tượng về giọng nói và nụ cười của em. Tôi thích chinh phục nên tôi đã tìm ra số điện thoại của em, kết bạn zalo với em và nói chuyện. Em rất dễ nói chuyện nhưng thực tình mà hiểu được em thì không dễ chút nào. Em có thể hàn huyên đủ thứ chuyện nhưng chưa bao giờ nói về mình. Khi biết em thích tôi, cái bản tính đàn ông trong tôi thấy thỏa mãn, nhưng giờ đây, khi em tổn thương vì tôi mà không một lời oán trách thì tôi cảm thấy không dễ chịu chút nào. Có lẽ tôi quá tự tin vào mình nên đã dẫn đến sai lầm này, tôi thật sự có tình cảm với em chứ không phải chỉ là chinh phục em như ban đầu. Nhưng tôi cũng không thể mang hạnh phúc đến cho em. Lần đầu tiên tôi cảm thấy buồn vì một người con gái tôi không yêu, tôi chỉ thích em thôi mà.
Ngày.... Tháng .... Năm
1. Em
Em đã lựa chọn cách im lặng, không nói chuyện, không liên lạc với anh nữa, cũng nửa năm rồi nhưng sao em vẫn nhớ anh, nhớ những lần em được gặp anh. Rất nhiều người kết bạn cùng em nói chuyện cùng em, nhưng em đều lạnh nhạt và đôi khi cảm thấy phiền phức đến mức không muốn nói chuyện với họ nữa, rồi họ cũng đi, em không buồn mà ngược lại còn cảm thấy thoải mái. Không biết anh giờ này thế nào, mỗi lần online thấy nick anh sáng, muốn hỏi thăm nhưng rồi lại thôi, vì em sợ em sẽ yếu đuối, như thế chỉ làm cả anh và em khó xử thôi, em cũng không đủ can đảm để xóa hay chặn tài khoản của anh, ít ra em có thể theo dõi một chút cuộc sống hay tâm trạng của anh qua đó. Em biết anh không thích em, chỉ là em ngộ nhận những cử chỉ quan tâm anh dành cho em mà thôi. Em ngốc nghếch quá, ngay từ đầu vị trí phù hợp nhất dành cho em là người lạ của anh, em đã thay đổi vị trí đó để rồi tự làm mình tổn thương. Em chẳng trách anh, và cũng chẳng trách bản thân mình vì tình cảm không có lỗi, chúng ta chỉ là chọn sai vị trí cho mình mà thôi.
2. Tôi
Nửa năm rồi em không còn nói chuyện với tôi, thế nhưng tài khoản của em vẫn ở đó, tôi không xóa, ít ra tôi vẫn nhìn thấy một phần cuộc sống của em qua đó. Những bức ảnh em chụp gần đây, tôi thấy em cười rất tươi, có lẽ em quên được tôi rồi, nhưng vì sao em vẫn chỉ chụp có một mình, em chưa có người yêu sao? Em rõ ràng là một cô gái xinh xắn và đáng yêu mà. Tôi rất muốn biết, biết vì sao em không yêu ai, liệu rằng em có còn tình cảm với tôi không. Tôi thật ích kỷ khi vẫn muốn em thích mình, ngay từ đầu lẽ ra tôi không nên làm quen với em để bây giờ chính tôi cũng không quên được em. Tôi là một người đàn ông tồi, nhưng cuộc đời này có mấy người đàn ông hoàn hảo, và khẳng định mình chỉ yêu duy nhất một người. Tôi không bao biện cho những lỗi lầm của mình nhưng đúng là như thế, đàn ông ai cũng tham lam, muốn có nhiều người con gái yêu mình, nhưng lần này thì tôi đã mắc vào chính cái bẫy của mình. Tôi không biết đến bao giờ tôi mới quên được em, nhưng tôi chắc chắn phải trả em về vị trí phù hợp nhất – là người lạ của tôi. Mong rằng em sẽ tha thứ cho tôi và sớm tìm được hạnh phúc mặc dù tôi không thể nói với em lời xin lỗi.
Ngày.... Tháng .... Năm
Cuộc sống không có gì là hoàn hảo, cho nên dù thế nào chúng ta cũng phải bước tiếp. Chuyện tình cảm cũng thế, nếu lỡ chúng ta lựa chọn sai vị trí thì hãy cố gắng rời khỏi vị trí sai lầm mà quay trở về vị trí dành cho mình, có thể sẽ đau khổ, tổn thương, nhưng như thế sẽ tốt hơn cho rất nhiều người - những người đang ở đúng vị trí của mình. Hạnh phúc thật sự sẽ mỉm cười với ai biết nhận lấy những điều thuộc về mình và trả lại những thứ không phải của mình cho người cần nó./.
Lam An

"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả"...

***
La Place Café – 8:00 p.m
Vẫn là tầng 2 bàn số 4. Một nơi tuyệt vời như được sinh ra dành riêng cho những người yêu sự yên tĩnh.
Phố cổ Hà Nội, ẩm ướt trong những ngày phảng phất mưa bụi của tháng Ba. Từng nhánh dương xỉ mảnh mai từ từ mạnh mẽ vươn lên bám lấy những mảng tường xanhcủa thế kỉ trước. Nơi mà cửa sổ của vài ba căn nhà cấp bốn chỉ còn là những tấm gỗ xiêu vẹo được sửa chữa thô sơ khiến Hoàng chợt phì cười khi liên tưởng đến những bộ quần áo mẹ vá thuở còn nhõng nhẽo. Thật dễ để khiến con người ta đê mê chìm đắm trong hoài cổ. Có lẽ nó sẽ vẫn cứ thả hồn theo bụi của mưa và lãng phí ngày Chủ Nhật cuối tuần theo một cách bình lặng nhất, cho đến khiâm hưởng của một bài hát quen thuộc đột ngột vang lên: "Giọt mưa rơi, đưa em về xa xôi... Dịu dàng ghi dấu chiếc hôn đầu bối rối... Nụ cười chia đôi, ký ức xa vời. Chỉ còn trong tim anh... mà thôi". Tiếng hát quá đỗi thân quen lấn át mọi xúc cảm, thu hút tâm trí Hoàng và hoàn toàn chiếm lĩnh quyền điều khiển nó... Mờ mờ trong ảo tưởng, một khung cảnh từ thuở xa xưa thấp thoáng hiện về...

La Place café tọa lạc ngay trong lòng phố cổ Hà Nội. Một đôi học sinh đang đối diện nhau qua một chiếc bàn mây, phủ trên mặt là một tấm khăm mỏng màu vàng lợt, nổi bật lên dòng chữ màu men cánh gián - "Venice – The City of Love". Bầu không khí yên lặng bủa vây không gian,Hoàng tựa lưng vào ghế, chân vắt ngang đùi, mắt đảo xung quanh ngắm trời ngắm đất như chờ đợi một dấu hiệu nào đó. Còn Linh, con bé hí hoáy với mấy trò chơi điện tử trên chiếc Lumina màu xanh lá cây, thi thoảng liếc nhìn bạn trai thoáng chốc rồi cất tiếng thở dài.Người ngoài nhìn vào có khi lại tưởng chúng nó đang thi xem đứa nào im lặng lâu hơn thì được bao tiền nước ấy chứ. Xa xa phía ngõ Nhà Thờ Lớn, các quán ănđêm đã lên đèn, những âm thanh í ới réo nhau qua lại không ngớt: Giờ ăn khuya của người Hà Nội đến rồi! Mặc cho vậy, phía bên này, cái bàn mà Hoàng và Linh đang ngồi vẫn chỉ lặng như một tờ giấytrắng tinh mong chờ chàng họa sĩ nào đó tới, vẽ lên mình những đường nét của tình yêu học trò... Thực ra ko phải Hoàng ko biết mở đầu câu chuyện ra sao, mà nó sợ điều sẽ xảy đến sau khi nó nói với Linh những chấp chới bừa bộn trong lòng... Rồi với nét mặt ko mấy dễ chịu, Linh chủ động:
- Ê Mắt Thâm! Anh gọi em ra đây chỉ để ngắm mấy nóc nhà mái ngói đằng sau cái đường dây điện chằng chịt vậy á hả?
- Thì sao? Nó đẹp mà, theo một cách thân thuộc.
- Thật là cái đồ Nhạt Nhẽo. Biết thế em ở nhà cày game tiếp.
"Nhạt nhẽo! ", Hoàng chỉ biết nhoẻn miệng cười, một nụ cười mà chính bản thân cũng chẳng hiểu nổi sao nó lại làm vậy.
- Dở hơi, chẳng nói gì rồi tự nhiên cười như thằng ngáo ngơ. Em về bây h đấy.
Cố tỏ ra bình thản và tự nhiên nhất, Hoàng cất lên một câu chẳng liên quan gì đến thực tại:
- Em sẽ làm gì, nếu một ngày mình phải chia tay...?
- Hơ! Em tưởng hôm nay anh mặc kệ em độc thoại luôn mà... Ừm... Em sẽ gọi một cốc Cappucino thật to! À cả cái bánh gato to đùng ăn đến khi dạ dày nó tiêu hóa được nỗi buồn luôn!
- Vẫn cái tật tham ăn! Sợ trước khi tiêu hóa xong thì đã vào viện cấp cứu vì mắc nghẹn rồi.
Nói xong Hoàng gọi phục vụ mang đến những thứ mà Linh vừa yêu cầu. Một cốc Cappucino cỡ bự theo đúng tiêu chuẩn tham ăn của nàng, một chiếc bánh kem socola mang theo dòng chữ màu trắng được viết rất nắn nót bởi tay của chàng nghệ nhân lâu năm nào đó: "15-03-2014 - Rainy day". Đến khi tất cả đều ngay ngắn trình diễn trên bàn, Linh hiểu ra mọi chuyện, về dáng điệu ngập ngừng suốt buổi café của Hoàng, và vì sao Hoàng lại hẹn nó đi chơi vào một buổi chiều mưa gió ẩm ướt như thế. Tất cả đều đã được sắp đặt một cách hoàn hảo nhất.
Nó vẫn ngồi đó, im lặng nhìn Linh. Linh không khóc, chỉ ngồi yên bất động, tất nhiên là không giấu nổi khuôn mặt hãy còn sững sờ... Cả hai lại quay trở về khoảng thời gian một tiếng trước, chẳng ai muốn nói gì, và cũng chẳng hề có ý định muốn phá vỡ bầu không khí này một lần nữa. Về Linh, nó hiểu rằng đây là những giây phút cuối cùng nó có thể ở cạnh Hoàng với tư cách là người yêu, nó trân trọng từng phút giây cuối cùng này, sợ rằng khi nó lên tiếng người kia sẽ bỏ nó mà đi mất. Còn về phía đứa con trai "phụ bạc" kia, nó thoáng buồn, và nó cũng tự hỏi Linh có thấy buồn như nó không? Tại sao Linh chỉ ngồi lặng thing mà chẳng hề hỏi han lí do hay những thứ tương tự vậy. Chuyện tình yêu, khi đến với nhau thì chỉ cần yêu thôi là đủ, khi chia cách thì vô vàn lí do nảy sinh, thật giả lẫn lộn. Đương nhiên Hoàng có lí do cho riêng mình để làm vậy, có lẽ sẽ là bí mật theo chân nó đi suốt quãng đường phía trước.
- Khuya rồi, anh về đi, chuẩn bị tuần tới thi giữa kì II đấy, đừng có chép phao như lần trước rồi lại được ngồi uống chè với thầy Hiệu Trưởng – Linh nhỏ nhẹ, ko quên kèm theo một nụ cười gượng gạo.
- Ừ... Ừm. Vậy anh về...
- À... Đường trơn em về cẩn thận.
- Vâng, Hà Nội mà! Anh cứ để nó mưa đi!
Linh ngồi đấy, lặng im cảm nhận từng cơn gió khẽ hôn lên bờ vai trần đang run run theo từng tiếng nấc vì lạnh. Nhưng nó thích thế, quan trọng là nó cảm thấy bình yên ngay lúc này, trước khi về nhà rồi gục mặt vào gối nức nở. Hà Nội đêm cuối xuân.
Xuân Trắng
Nắng sớm len lỏi qua từng khe cửa, "Every day I love you" – bài hát được nó cài làm nhạc chuông trong suốt 16 tháng trời lại vang lên, kèmsau đó là tiếng gọi cửa của mẹ mà nó cứ thường càu nhàu rằng cách xa 1km vẫn còn nhức óc. Linh bật dậy không quên kèm theo một tràng chửi thề trời ơi đất hỡi, dường nhưmọiâm thanh đều trở nên ồn ào và khó chịu khi dám phá bĩnh giấc ngủ bình yên của nó.Thường thì khi vừa mở mắt con bé sẽ vồ ngay lấy cái điện thoại, chờ đợi tin nhắn chào ngày mới của "gà bông" rồi tủm tỉm cười một mình. Nhưng có lẽ không phải hôm nay, và cũng không phải là những ngày sau nữa. Linh tự nhủ rằng phải thôi mong chờ cái điều phù phiếm ấy đi. Mặc dù vậy, dẫu có cố tỏ ra cương quyết đến đâu thì tự sâu trong lòng nóchưa bao giờ thôi mòn mỏi, đã biết bao lần tim nó thắt lại khi tiếng beep có tin nhắn mới ám ảnh ấy vang lên. Cái cảm giác hồi hộp như đứa trẻ con mở hộp quà vào ngày sinh nhật làm mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt.Rồi nó hụt hẫng, lắc đầungao ngán khi biết đấy không phải là điều mà nó đã mong đợi. Mặt nó căng lên đầy thất vọng giống hệt như vừa bị đứa em giành ăn mất miếng đùi gà ngay trên mâm cỗ.
Cất một tiếng thở dài uể oải chào ngày mới, nó lặng lẽ tự ngắm mình trong bộquần áo đồng phụccùng với một nụ cười nhạt toẹt. Thật sự mà nói, khi đứng giữa đám bạn toàn "trai tài gái sắc" thì có lẽ chẳng ai thèm để ý đến một con bé mét sáu đầu xù, ba vòng "chung thủy" trước sau như một cùng với điệu cười "chào tạm biệt ánh bình minh" đã trở thành thương hiệu. Nhưng khi tiếp xúc quen rồi, người ta sẽ ngộ ra rằngLinh sở hữu riêng cho mình một nét duyên "hiếm có khó... hiểu", khiến cho con bé hoa khôi của khối cũng lắm lần nổi cơn ghen tị vì bị nó thu hút hết "Fan ham mộ".
Hai "cửa sổ tâm hồn" của Linhtrở nên sưng húp vì khóc suốt mấy đêm, quầng mắt cũng thâm lên vì thiếu ngủ, sắc mặt thì ảm đạm vô hồn hệt như mấy cành củi khô mất rễ. Thầm nghĩ chắc nó sẽ đi cắt tóc – cái việc mà hầu hết mọi đứa con gái đều nghĩ đến sau khi trải qua một mối tình không trọn vẹn. Đã hai tuần kể từ lần cuối nó nói chuyện với "hắn", những tấm ảnh "chu mỏ" nhí nhố từng chụp chung, và cả những bức thư tay đầy ắp màu hường nữa, tất cả đều quá lung linh mà cũng thật ảm đạm. Buồn là khi một người đã từng mang đến cho bạn những kỉ niệm đẹp nhất giờ đây lại trở thành một phần của kí ức.Yêu và quên có cùng một cảm giác, đó là thương nhớ không nguôi. Chỉ khác chăng là khi yêu ta ôm người yêu thương trong nỗi nhớ, còn khi quên thì ta lại ôm trái tim đau thương trong nỗi nhớ lặng thầm.
Đang mơ màng với mớ cảm xúc lộn xộn ngoằn ngoèo như mì tôm thì đầu nó chợt nhiên đau nhói:
- Ái ui!
- Mày có đi học không thì biểu hử? – "Nhất Phẩm Phu Nhân" cất tiếng giận giữ.
- Đau mẹ! Chỉ rình cơ hội mà cốc đầu con cái thôi! Blè, tối không thèm ăn cơm với mẹ nữa!
Nói rồi nó phóng thật nhanh ra cửa với cái vẻ nhí nhố không khác gì một đứa con nít. Người ta bảo Linh rất giống mẹ, từ diện mạo tới tính cách. Chính nó cũng từng thẳng thắn tuyên bố với mọi người rằng việc làm một người "phụ nữ áo dài" đúng theo chuẩn mực có lẽ còn khó hơn kiếm điểm 10 môn Lịch Sử.
Bắt đầu đạp những bước đầu tiên đầy khó khăn trên chiếc Stardust huyền thoại gắn bó từ lớp 8, Linh thấy nhớ lắm. Cũng đã là một khoảng thời gian dài nó quen được núp mình dựa vào lưng Hoàng, được vòng tay ôm lấy bộ mỡ bụng "6 ngấn" rồi ba lăng nhăng đủ thứ chuyện trên trời giới đất. Nhiều khi nghĩ cũng thương, "hắn" vừa phải đạp xe vừa bị một "con heo" 50kg tựa lên kể ra cũng tội, nhưng màthôi cũng kệ, đơn giản là như vậy làm nó cảm thấy an toàn và ấm áp, khiến nó biết rằng luôn có người che chở và bảo vệ nó, rằng chúng nó đangyêu. Biết bao nhiêu bài hát được Linh và Hoàngcover luyên thuyêntheo cái kiểu chả giống ai khi đi trên đường, từ những bản rock and roll sôi động rồi đến cả những âm hưởng ballad nhẹ nhàng. Ở cái tuổi hồn nhiên vô tư,chúng nó cứ thỏa thích nô đùa mà chẳng hề quan tâm đến mọi thứ xung quanh, rằng chúng nó đang đi trên đường chứ ko phải ở nhà, mặc cho những ánh mắt hiếu kỳ dõi theo rồi bật cười thốt lên: " Ôi tình yêu tuổi trẻ!". Và cứ thế, nó thả lòng mình trầm ngâm theonhững giai điệu để rồi thay vì đạp xe đến trường thì nó lại vô thức quành sang một cung đường khác - Hôm nay nó không muốn đi học...
Đường Thanh Niên sáng sớm mang lại cho con người ta một cảm giác khoan khoái đầy dễ chịu. Thực ra cũng đã 8 giờ sáng hơn, nhưng với một con bé suốt hai tuần nay chỉ biết bình mình là lúc mặt trời đã rạng rỡ trên đỉnh đầu thì quả là một sự khác biệt to nhớn.Nắng sớm dịu nhẹ và ấm áp sau những ngày mưa ảm đạm, cố chen mình len lỏi qua từng kẽ lárồi nhẹ nhàng in xuống nền đất tạo thành những chùm hoa nắng vàng lợt, nhẹ nhàng vui tươi mà lại nồng nàn ấm áp.Một nhành hoa ban nhẹ rơi đậu lại nơi cánh mũi, lòng nó chợt trùng xuống, cũng mới đây thôi đã có người hẹn nó, gieo rắc cho nó hi vọng về một buổi hoàng hôn lãng mạn như phim dưới hàng ban trắng. Nhưng người đã vội vàng, để đến khi tháng Ba về mang theo những chùm ban trắng rộ một góc trời thì chỉ còn lại một sắc màu của trống rỗng và hư vô.
Rồi mưa đến, bất chợt và ồn ã xua tan đi những tia nắng đầu ngày như muốn trêu ngươi người qua đường. Nó ghét mưa, vì mưa chỉ toàn nước. Mưa làm vấy bẩn quần áo nó, làm bết đi mái tóc xõa ngang vai cổ điển đầy thu hút mà nó chắc chắn là vừa mới gộitối hôm kia, làm cho cái áo phông Mickey Minnie nó yêu thích bị giam cầm trên dây phơi cả tuần liền, và hơn cả là mưa đến làm nỗi nhớ dâng cao. Hoàng đã đến vào một ngày mưa, mát lạnh và xoa dịu tâm hồn của cái tuổi dậy thì hãy còn bồng bột và nóng nảy. Tất cả vẫn vẹn nguyên chỉ mới như ngày hôm qua...
........
- Này nghe nói nè. Tôi không thích cậu và cậu cũng không thích tôi, nhưng đây là công việc nhóm nên làm ơn dẹp cái bộ mặt khó chịu ấy đi rồi trật tự hộ với!
- Nếu không thì?
- Thì... thì tiền công lần này sẽ bị trừ đi vì làm việc chả đâu vào đâu chứ cậu thích thế nào? Chả hiểu sao ban biên tập lại gợi ý ghép nhóm tôi với cậu được, rõ là như...
- Như?
Nói chuyện với cái đứa ngang như cua lại còn tỏ vẻ bất cần quan tâm làm nó bực mình. Linh cố gắng chịu đựng cũng chỉ vì cái đầm tím mà hôm qua nó vô tình tăm tia được trên phố. Công việc part-time viết truyện cho nhà xuất bản ngốn gần hết thời gian rảnh của nó, giờ đây lại còn phải làm chung với một đứa vẽ minh họa dẩm dở ương ương thật đúng là thảm họa. Nhưng thật sự mà nói, mấy hình ngộ nghĩnh đáng yêu tên đó vẽ ra cũng khá thích mắt, đơn giản không cầu kì mà lại mang cho người xem một cảm xúc thân thương rất dễ cảm nhận.
- Này, sao cậu lại chọn việc viết sách để làm thêm thế? Ngốn thời gian thấy mẹ luôn.
- Đơn giản là tôi được viết thật nhiều, thứ mà chẳng thể làm được trong lớp học. Mà chẳng phải cái công việc vẽ minh họa cũng vậy à?
- Ừ thì... Sao nhỉ? "Mĩ thuật ơi sao mày lại tuyệt vời đến thế!?"
Tự nhiên trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy "quý" cái tên mặt cau có ấy lạ thường, có lẽ bởi vì
Lại một ngày hè nóng nực, Linh và Hoàng rủ nhau trốn vào một quán café ven hồ để tránh nắng. Công việc thì bề bộn mà ý tưởng thì chẳng đâu vào đâu, cái thời tiết tháng Năm sao mà nghiệt ngã thế, cái nắng oi ả như muốn thiêu rụi mọi ý tưởng chúng nó nghĩ ra. Buông bút xuống kèm theo một tiếng thở dài ngao ngán
"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả".
......
Gió xuân dịu dàng trong những ngày tháng Ba, ẩm ướt kèm chút se lạnh như nụ hôn gượng gạo của một đứa con gái lắm chuyệnhãy còn đang giận dỗi.Phố vẫn ngập trong cái sướt mướt của chiều tàn, những hang cây đang rung lên trong gió, Hà Nội có một vẻ rất riêng không bao giờ lẫn được.
Trịnh Ca lặng lẽ chìm dần vào sương đêm – nghe nhạc - mưa. Nó ghét mưa: "Vì mưa chỉ toàn nước!" .Nhưng nó lại muốn đắm mình
Nếu người ta từng ví von Hà Nội dưới nắng là một bản nhạc Jazz đầy ngẫu hứng, thì với Linh, có lẽ khi Hà Nội bắt đầu đổ mưa cũng là lúc thành phố nơi nó sinh ra tự cất lên một bản tình ca chậm rãi, nhẹ nhàng mà dễ đi vào lòng người. Một khi con người ta đã mở lòng mình cùng khúc hát sẽ đê mê chìm đắm mà không dứt ra được.
Thậm chí dù có quyết tâm ra sao, rồi cũng chỉ như một họa sĩ đang cố gắng tẩy đi một bức tranh hãy còn đang dang dở, người ngoài nhìn vào thì trông có vẻ đang cố gắng
Hà Nội mà! Vậy cứ để nó mưa đi!
Tháng Ba Hà Nội mang trong mình một nỗi niềm man mác xa xăm khó ai lí giải nổi. Thành phố mờ ảo chìm trong sương trắng, người ta cũng chẳng còn lạ lẫm gì với hình ảnh của một Thủ Đô như thế. Đường Phan Đình Phùng hãy còn phảng phất cái se lạnh của những cơn mưa bụi dai dẳng. Nếu muốn tìm ở Hà Nội một màu xanh bất tử, nơi mà cây cỏ vẫn hiên ngang vững chãi với sự nghiệt ngã của thời gian, nơi sức sống ko bao giờ cạn kiệt, chẳng đâu làm bạn cảm thấy thỏa mãn như chính con đường này. Một cơn gió tình cờ thoảng qua mang theo cái lạnh ẩm sương đêm, cành cây khẽ lay động, lá rơi. Ngẩn ngơ trong cái lãng mạn chợt đến, Hoàng cứ ngỡ mình là nhân vật nam chính trong một bộ phim truyền hình Hàn Quốc. Nó liên tưởng đến những hình ảnh sến sẩm thường xuất hiện trên Tivi: Một cặp tình nhân buông chiếc ô màu hồng nhạt, mặc cho gió giật văng đi, họ ôm lấy nhau bằng tất cả sự tin tưởng, rồi đặt lên môi nhau một tình yêu chân thành và thuần khiết nhất...
Từ xa. Người ta nhìn thấy một đứa con trai buông mình ngồi bệt xuống gốc cây, phả khói thuốc trộn lẫn vào làn sương mờ ảo. Một lúc lâu sau, nó vẫn ngồi đó, để mặc cho Hà Nội vẫn cứ mưa.
Có những khoảnh khắc đã qua - mà cho dù bạn có dùng hết phần còn lại của cuộc đời cũng không thể tìm lại cảm xúc vui buồn của những năm tháng ấy...
"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả"
Có một thứ tình cảm...đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất đó là tình yêu đơn phương. Còn gì đau hơn tình yêu không đươc đáp trả, cho đi nhưng người ta chẳng muốn nhận... Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn cuộc sống của người ta từ một nơi rất xa - bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó...
Trái tim người con gái cũng như một cánh đồng, Sâu thẳm và mênh mông...
Yêu và quên có cùng một cảm giác, đó là thương nhớ không nguôi. Chỉ khác chăng là khi yêu ta ôm người yêu thương trong nổi nhớ, còn khi quên thì ta lại ôm trái tim đau thương trong nổi nhớ vô bờ.
Đọc stt của đứa mình thích, rồi lại hoang tưởng nó viết về mình
Hà Nội với những cơn mưa dai dẳng, chẳng ai biết được rằng khi nào nó mới chịu nguôi. Vậy thì cứ để nó mưa đi!
Người ta sẽ luôn nuối tiếc một việc, khi lúc đó bản thân đã ko cố gắng hết khả năng, trong tình yêu lại càng như thế.
Tự dung, tất cả mọi chuyện trôi qua, dịu dàng như cơn gió, quan trọng là giờ chúng nó ở đây, cạnh nhau – những ngày như thế không nhiều.
Từ chân trời, ánh sang ấm áp lóe lên. Mặt trời lại dịu dàng sau những ngày mưa lạ kì.
Tình yêu đơn phương như một bản giao hưởng không mùa, nó lặng lẹ âm thầm và ngân nga mãi mãi. Càng lắng nghe càng thấy cảm động thật nhiều. Mở mắt ra, nó nhớ...
Hoàng ngắm nhìn những cành phượng lả tả rơi xuống vai: "Nhanh quá, lại sắp đến mùa thi rồi."
Chuyện kể rằng lá rất yêu cây
Nên mỗi ngày đều thì thầm nhung nhớ
Kể cho cây nghe chuyện buồn vui muôn thuở
Hát cho cây nghe khúc hát yêu thương
Vì yêu cây nên chẳng muốn rời cây
Dù ngoài kia mặt trời đang tỏa nắng
Bướm tung tăng vờn cùng làn mây trắng
Chim hòa ca ríu rít bên hoa
Rồi một ngày lá cũng rời xa cây
Vì gió kia mang theo lời hẹn ước
Lá theo gió bay về nơi mong ước
Phương trời xa không có ưu phiền
Lá đi rồi còn lại một mình cây
Cây đứng khóc bơ vơ trong tiếc nhớ
Lá đâu biết cây vẫn dành cho lá
Một tình yêu không thể nói bằng lời
S.t
truyện tình yêu hay

CỨ ĐỂ NÓ MƯA ĐI!

Tranh Vip  |  at  11:19:00 PM

"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả"...

***
La Place Café – 8:00 p.m
Vẫn là tầng 2 bàn số 4. Một nơi tuyệt vời như được sinh ra dành riêng cho những người yêu sự yên tĩnh.
Phố cổ Hà Nội, ẩm ướt trong những ngày phảng phất mưa bụi của tháng Ba. Từng nhánh dương xỉ mảnh mai từ từ mạnh mẽ vươn lên bám lấy những mảng tường xanhcủa thế kỉ trước. Nơi mà cửa sổ của vài ba căn nhà cấp bốn chỉ còn là những tấm gỗ xiêu vẹo được sửa chữa thô sơ khiến Hoàng chợt phì cười khi liên tưởng đến những bộ quần áo mẹ vá thuở còn nhõng nhẽo. Thật dễ để khiến con người ta đê mê chìm đắm trong hoài cổ. Có lẽ nó sẽ vẫn cứ thả hồn theo bụi của mưa và lãng phí ngày Chủ Nhật cuối tuần theo một cách bình lặng nhất, cho đến khiâm hưởng của một bài hát quen thuộc đột ngột vang lên: "Giọt mưa rơi, đưa em về xa xôi... Dịu dàng ghi dấu chiếc hôn đầu bối rối... Nụ cười chia đôi, ký ức xa vời. Chỉ còn trong tim anh... mà thôi". Tiếng hát quá đỗi thân quen lấn át mọi xúc cảm, thu hút tâm trí Hoàng và hoàn toàn chiếm lĩnh quyền điều khiển nó... Mờ mờ trong ảo tưởng, một khung cảnh từ thuở xa xưa thấp thoáng hiện về...

La Place café tọa lạc ngay trong lòng phố cổ Hà Nội. Một đôi học sinh đang đối diện nhau qua một chiếc bàn mây, phủ trên mặt là một tấm khăm mỏng màu vàng lợt, nổi bật lên dòng chữ màu men cánh gián - "Venice – The City of Love". Bầu không khí yên lặng bủa vây không gian,Hoàng tựa lưng vào ghế, chân vắt ngang đùi, mắt đảo xung quanh ngắm trời ngắm đất như chờ đợi một dấu hiệu nào đó. Còn Linh, con bé hí hoáy với mấy trò chơi điện tử trên chiếc Lumina màu xanh lá cây, thi thoảng liếc nhìn bạn trai thoáng chốc rồi cất tiếng thở dài.Người ngoài nhìn vào có khi lại tưởng chúng nó đang thi xem đứa nào im lặng lâu hơn thì được bao tiền nước ấy chứ. Xa xa phía ngõ Nhà Thờ Lớn, các quán ănđêm đã lên đèn, những âm thanh í ới réo nhau qua lại không ngớt: Giờ ăn khuya của người Hà Nội đến rồi! Mặc cho vậy, phía bên này, cái bàn mà Hoàng và Linh đang ngồi vẫn chỉ lặng như một tờ giấytrắng tinh mong chờ chàng họa sĩ nào đó tới, vẽ lên mình những đường nét của tình yêu học trò... Thực ra ko phải Hoàng ko biết mở đầu câu chuyện ra sao, mà nó sợ điều sẽ xảy đến sau khi nó nói với Linh những chấp chới bừa bộn trong lòng... Rồi với nét mặt ko mấy dễ chịu, Linh chủ động:
- Ê Mắt Thâm! Anh gọi em ra đây chỉ để ngắm mấy nóc nhà mái ngói đằng sau cái đường dây điện chằng chịt vậy á hả?
- Thì sao? Nó đẹp mà, theo một cách thân thuộc.
- Thật là cái đồ Nhạt Nhẽo. Biết thế em ở nhà cày game tiếp.
"Nhạt nhẽo! ", Hoàng chỉ biết nhoẻn miệng cười, một nụ cười mà chính bản thân cũng chẳng hiểu nổi sao nó lại làm vậy.
- Dở hơi, chẳng nói gì rồi tự nhiên cười như thằng ngáo ngơ. Em về bây h đấy.
Cố tỏ ra bình thản và tự nhiên nhất, Hoàng cất lên một câu chẳng liên quan gì đến thực tại:
- Em sẽ làm gì, nếu một ngày mình phải chia tay...?
- Hơ! Em tưởng hôm nay anh mặc kệ em độc thoại luôn mà... Ừm... Em sẽ gọi một cốc Cappucino thật to! À cả cái bánh gato to đùng ăn đến khi dạ dày nó tiêu hóa được nỗi buồn luôn!
- Vẫn cái tật tham ăn! Sợ trước khi tiêu hóa xong thì đã vào viện cấp cứu vì mắc nghẹn rồi.
Nói xong Hoàng gọi phục vụ mang đến những thứ mà Linh vừa yêu cầu. Một cốc Cappucino cỡ bự theo đúng tiêu chuẩn tham ăn của nàng, một chiếc bánh kem socola mang theo dòng chữ màu trắng được viết rất nắn nót bởi tay của chàng nghệ nhân lâu năm nào đó: "15-03-2014 - Rainy day". Đến khi tất cả đều ngay ngắn trình diễn trên bàn, Linh hiểu ra mọi chuyện, về dáng điệu ngập ngừng suốt buổi café của Hoàng, và vì sao Hoàng lại hẹn nó đi chơi vào một buổi chiều mưa gió ẩm ướt như thế. Tất cả đều đã được sắp đặt một cách hoàn hảo nhất.
Nó vẫn ngồi đó, im lặng nhìn Linh. Linh không khóc, chỉ ngồi yên bất động, tất nhiên là không giấu nổi khuôn mặt hãy còn sững sờ... Cả hai lại quay trở về khoảng thời gian một tiếng trước, chẳng ai muốn nói gì, và cũng chẳng hề có ý định muốn phá vỡ bầu không khí này một lần nữa. Về Linh, nó hiểu rằng đây là những giây phút cuối cùng nó có thể ở cạnh Hoàng với tư cách là người yêu, nó trân trọng từng phút giây cuối cùng này, sợ rằng khi nó lên tiếng người kia sẽ bỏ nó mà đi mất. Còn về phía đứa con trai "phụ bạc" kia, nó thoáng buồn, và nó cũng tự hỏi Linh có thấy buồn như nó không? Tại sao Linh chỉ ngồi lặng thing mà chẳng hề hỏi han lí do hay những thứ tương tự vậy. Chuyện tình yêu, khi đến với nhau thì chỉ cần yêu thôi là đủ, khi chia cách thì vô vàn lí do nảy sinh, thật giả lẫn lộn. Đương nhiên Hoàng có lí do cho riêng mình để làm vậy, có lẽ sẽ là bí mật theo chân nó đi suốt quãng đường phía trước.
- Khuya rồi, anh về đi, chuẩn bị tuần tới thi giữa kì II đấy, đừng có chép phao như lần trước rồi lại được ngồi uống chè với thầy Hiệu Trưởng – Linh nhỏ nhẹ, ko quên kèm theo một nụ cười gượng gạo.
- Ừ... Ừm. Vậy anh về...
- À... Đường trơn em về cẩn thận.
- Vâng, Hà Nội mà! Anh cứ để nó mưa đi!
Linh ngồi đấy, lặng im cảm nhận từng cơn gió khẽ hôn lên bờ vai trần đang run run theo từng tiếng nấc vì lạnh. Nhưng nó thích thế, quan trọng là nó cảm thấy bình yên ngay lúc này, trước khi về nhà rồi gục mặt vào gối nức nở. Hà Nội đêm cuối xuân.
Xuân Trắng
Nắng sớm len lỏi qua từng khe cửa, "Every day I love you" – bài hát được nó cài làm nhạc chuông trong suốt 16 tháng trời lại vang lên, kèmsau đó là tiếng gọi cửa của mẹ mà nó cứ thường càu nhàu rằng cách xa 1km vẫn còn nhức óc. Linh bật dậy không quên kèm theo một tràng chửi thề trời ơi đất hỡi, dường nhưmọiâm thanh đều trở nên ồn ào và khó chịu khi dám phá bĩnh giấc ngủ bình yên của nó.Thường thì khi vừa mở mắt con bé sẽ vồ ngay lấy cái điện thoại, chờ đợi tin nhắn chào ngày mới của "gà bông" rồi tủm tỉm cười một mình. Nhưng có lẽ không phải hôm nay, và cũng không phải là những ngày sau nữa. Linh tự nhủ rằng phải thôi mong chờ cái điều phù phiếm ấy đi. Mặc dù vậy, dẫu có cố tỏ ra cương quyết đến đâu thì tự sâu trong lòng nóchưa bao giờ thôi mòn mỏi, đã biết bao lần tim nó thắt lại khi tiếng beep có tin nhắn mới ám ảnh ấy vang lên. Cái cảm giác hồi hộp như đứa trẻ con mở hộp quà vào ngày sinh nhật làm mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt.Rồi nó hụt hẫng, lắc đầungao ngán khi biết đấy không phải là điều mà nó đã mong đợi. Mặt nó căng lên đầy thất vọng giống hệt như vừa bị đứa em giành ăn mất miếng đùi gà ngay trên mâm cỗ.
Cất một tiếng thở dài uể oải chào ngày mới, nó lặng lẽ tự ngắm mình trong bộquần áo đồng phụccùng với một nụ cười nhạt toẹt. Thật sự mà nói, khi đứng giữa đám bạn toàn "trai tài gái sắc" thì có lẽ chẳng ai thèm để ý đến một con bé mét sáu đầu xù, ba vòng "chung thủy" trước sau như một cùng với điệu cười "chào tạm biệt ánh bình minh" đã trở thành thương hiệu. Nhưng khi tiếp xúc quen rồi, người ta sẽ ngộ ra rằngLinh sở hữu riêng cho mình một nét duyên "hiếm có khó... hiểu", khiến cho con bé hoa khôi của khối cũng lắm lần nổi cơn ghen tị vì bị nó thu hút hết "Fan ham mộ".
Hai "cửa sổ tâm hồn" của Linhtrở nên sưng húp vì khóc suốt mấy đêm, quầng mắt cũng thâm lên vì thiếu ngủ, sắc mặt thì ảm đạm vô hồn hệt như mấy cành củi khô mất rễ. Thầm nghĩ chắc nó sẽ đi cắt tóc – cái việc mà hầu hết mọi đứa con gái đều nghĩ đến sau khi trải qua một mối tình không trọn vẹn. Đã hai tuần kể từ lần cuối nó nói chuyện với "hắn", những tấm ảnh "chu mỏ" nhí nhố từng chụp chung, và cả những bức thư tay đầy ắp màu hường nữa, tất cả đều quá lung linh mà cũng thật ảm đạm. Buồn là khi một người đã từng mang đến cho bạn những kỉ niệm đẹp nhất giờ đây lại trở thành một phần của kí ức.Yêu và quên có cùng một cảm giác, đó là thương nhớ không nguôi. Chỉ khác chăng là khi yêu ta ôm người yêu thương trong nỗi nhớ, còn khi quên thì ta lại ôm trái tim đau thương trong nỗi nhớ lặng thầm.
Đang mơ màng với mớ cảm xúc lộn xộn ngoằn ngoèo như mì tôm thì đầu nó chợt nhiên đau nhói:
- Ái ui!
- Mày có đi học không thì biểu hử? – "Nhất Phẩm Phu Nhân" cất tiếng giận giữ.
- Đau mẹ! Chỉ rình cơ hội mà cốc đầu con cái thôi! Blè, tối không thèm ăn cơm với mẹ nữa!
Nói rồi nó phóng thật nhanh ra cửa với cái vẻ nhí nhố không khác gì một đứa con nít. Người ta bảo Linh rất giống mẹ, từ diện mạo tới tính cách. Chính nó cũng từng thẳng thắn tuyên bố với mọi người rằng việc làm một người "phụ nữ áo dài" đúng theo chuẩn mực có lẽ còn khó hơn kiếm điểm 10 môn Lịch Sử.
Bắt đầu đạp những bước đầu tiên đầy khó khăn trên chiếc Stardust huyền thoại gắn bó từ lớp 8, Linh thấy nhớ lắm. Cũng đã là một khoảng thời gian dài nó quen được núp mình dựa vào lưng Hoàng, được vòng tay ôm lấy bộ mỡ bụng "6 ngấn" rồi ba lăng nhăng đủ thứ chuyện trên trời giới đất. Nhiều khi nghĩ cũng thương, "hắn" vừa phải đạp xe vừa bị một "con heo" 50kg tựa lên kể ra cũng tội, nhưng màthôi cũng kệ, đơn giản là như vậy làm nó cảm thấy an toàn và ấm áp, khiến nó biết rằng luôn có người che chở và bảo vệ nó, rằng chúng nó đangyêu. Biết bao nhiêu bài hát được Linh và Hoàngcover luyên thuyêntheo cái kiểu chả giống ai khi đi trên đường, từ những bản rock and roll sôi động rồi đến cả những âm hưởng ballad nhẹ nhàng. Ở cái tuổi hồn nhiên vô tư,chúng nó cứ thỏa thích nô đùa mà chẳng hề quan tâm đến mọi thứ xung quanh, rằng chúng nó đang đi trên đường chứ ko phải ở nhà, mặc cho những ánh mắt hiếu kỳ dõi theo rồi bật cười thốt lên: " Ôi tình yêu tuổi trẻ!". Và cứ thế, nó thả lòng mình trầm ngâm theonhững giai điệu để rồi thay vì đạp xe đến trường thì nó lại vô thức quành sang một cung đường khác - Hôm nay nó không muốn đi học...
Đường Thanh Niên sáng sớm mang lại cho con người ta một cảm giác khoan khoái đầy dễ chịu. Thực ra cũng đã 8 giờ sáng hơn, nhưng với một con bé suốt hai tuần nay chỉ biết bình mình là lúc mặt trời đã rạng rỡ trên đỉnh đầu thì quả là một sự khác biệt to nhớn.Nắng sớm dịu nhẹ và ấm áp sau những ngày mưa ảm đạm, cố chen mình len lỏi qua từng kẽ lárồi nhẹ nhàng in xuống nền đất tạo thành những chùm hoa nắng vàng lợt, nhẹ nhàng vui tươi mà lại nồng nàn ấm áp.Một nhành hoa ban nhẹ rơi đậu lại nơi cánh mũi, lòng nó chợt trùng xuống, cũng mới đây thôi đã có người hẹn nó, gieo rắc cho nó hi vọng về một buổi hoàng hôn lãng mạn như phim dưới hàng ban trắng. Nhưng người đã vội vàng, để đến khi tháng Ba về mang theo những chùm ban trắng rộ một góc trời thì chỉ còn lại một sắc màu của trống rỗng và hư vô.
Rồi mưa đến, bất chợt và ồn ã xua tan đi những tia nắng đầu ngày như muốn trêu ngươi người qua đường. Nó ghét mưa, vì mưa chỉ toàn nước. Mưa làm vấy bẩn quần áo nó, làm bết đi mái tóc xõa ngang vai cổ điển đầy thu hút mà nó chắc chắn là vừa mới gộitối hôm kia, làm cho cái áo phông Mickey Minnie nó yêu thích bị giam cầm trên dây phơi cả tuần liền, và hơn cả là mưa đến làm nỗi nhớ dâng cao. Hoàng đã đến vào một ngày mưa, mát lạnh và xoa dịu tâm hồn của cái tuổi dậy thì hãy còn bồng bột và nóng nảy. Tất cả vẫn vẹn nguyên chỉ mới như ngày hôm qua...
........
- Này nghe nói nè. Tôi không thích cậu và cậu cũng không thích tôi, nhưng đây là công việc nhóm nên làm ơn dẹp cái bộ mặt khó chịu ấy đi rồi trật tự hộ với!
- Nếu không thì?
- Thì... thì tiền công lần này sẽ bị trừ đi vì làm việc chả đâu vào đâu chứ cậu thích thế nào? Chả hiểu sao ban biên tập lại gợi ý ghép nhóm tôi với cậu được, rõ là như...
- Như?
Nói chuyện với cái đứa ngang như cua lại còn tỏ vẻ bất cần quan tâm làm nó bực mình. Linh cố gắng chịu đựng cũng chỉ vì cái đầm tím mà hôm qua nó vô tình tăm tia được trên phố. Công việc part-time viết truyện cho nhà xuất bản ngốn gần hết thời gian rảnh của nó, giờ đây lại còn phải làm chung với một đứa vẽ minh họa dẩm dở ương ương thật đúng là thảm họa. Nhưng thật sự mà nói, mấy hình ngộ nghĩnh đáng yêu tên đó vẽ ra cũng khá thích mắt, đơn giản không cầu kì mà lại mang cho người xem một cảm xúc thân thương rất dễ cảm nhận.
- Này, sao cậu lại chọn việc viết sách để làm thêm thế? Ngốn thời gian thấy mẹ luôn.
- Đơn giản là tôi được viết thật nhiều, thứ mà chẳng thể làm được trong lớp học. Mà chẳng phải cái công việc vẽ minh họa cũng vậy à?
- Ừ thì... Sao nhỉ? "Mĩ thuật ơi sao mày lại tuyệt vời đến thế!?"
Tự nhiên trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy "quý" cái tên mặt cau có ấy lạ thường, có lẽ bởi vì
Lại một ngày hè nóng nực, Linh và Hoàng rủ nhau trốn vào một quán café ven hồ để tránh nắng. Công việc thì bề bộn mà ý tưởng thì chẳng đâu vào đâu, cái thời tiết tháng Năm sao mà nghiệt ngã thế, cái nắng oi ả như muốn thiêu rụi mọi ý tưởng chúng nó nghĩ ra. Buông bút xuống kèm theo một tiếng thở dài ngao ngán
"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả".
......
Gió xuân dịu dàng trong những ngày tháng Ba, ẩm ướt kèm chút se lạnh như nụ hôn gượng gạo của một đứa con gái lắm chuyệnhãy còn đang giận dỗi.Phố vẫn ngập trong cái sướt mướt của chiều tàn, những hang cây đang rung lên trong gió, Hà Nội có một vẻ rất riêng không bao giờ lẫn được.
Trịnh Ca lặng lẽ chìm dần vào sương đêm – nghe nhạc - mưa. Nó ghét mưa: "Vì mưa chỉ toàn nước!" .Nhưng nó lại muốn đắm mình
Nếu người ta từng ví von Hà Nội dưới nắng là một bản nhạc Jazz đầy ngẫu hứng, thì với Linh, có lẽ khi Hà Nội bắt đầu đổ mưa cũng là lúc thành phố nơi nó sinh ra tự cất lên một bản tình ca chậm rãi, nhẹ nhàng mà dễ đi vào lòng người. Một khi con người ta đã mở lòng mình cùng khúc hát sẽ đê mê chìm đắm mà không dứt ra được.
Thậm chí dù có quyết tâm ra sao, rồi cũng chỉ như một họa sĩ đang cố gắng tẩy đi một bức tranh hãy còn đang dang dở, người ngoài nhìn vào thì trông có vẻ đang cố gắng
Hà Nội mà! Vậy cứ để nó mưa đi!
Tháng Ba Hà Nội mang trong mình một nỗi niềm man mác xa xăm khó ai lí giải nổi. Thành phố mờ ảo chìm trong sương trắng, người ta cũng chẳng còn lạ lẫm gì với hình ảnh của một Thủ Đô như thế. Đường Phan Đình Phùng hãy còn phảng phất cái se lạnh của những cơn mưa bụi dai dẳng. Nếu muốn tìm ở Hà Nội một màu xanh bất tử, nơi mà cây cỏ vẫn hiên ngang vững chãi với sự nghiệt ngã của thời gian, nơi sức sống ko bao giờ cạn kiệt, chẳng đâu làm bạn cảm thấy thỏa mãn như chính con đường này. Một cơn gió tình cờ thoảng qua mang theo cái lạnh ẩm sương đêm, cành cây khẽ lay động, lá rơi. Ngẩn ngơ trong cái lãng mạn chợt đến, Hoàng cứ ngỡ mình là nhân vật nam chính trong một bộ phim truyền hình Hàn Quốc. Nó liên tưởng đến những hình ảnh sến sẩm thường xuất hiện trên Tivi: Một cặp tình nhân buông chiếc ô màu hồng nhạt, mặc cho gió giật văng đi, họ ôm lấy nhau bằng tất cả sự tin tưởng, rồi đặt lên môi nhau một tình yêu chân thành và thuần khiết nhất...
Từ xa. Người ta nhìn thấy một đứa con trai buông mình ngồi bệt xuống gốc cây, phả khói thuốc trộn lẫn vào làn sương mờ ảo. Một lúc lâu sau, nó vẫn ngồi đó, để mặc cho Hà Nội vẫn cứ mưa.
Có những khoảnh khắc đã qua - mà cho dù bạn có dùng hết phần còn lại của cuộc đời cũng không thể tìm lại cảm xúc vui buồn của những năm tháng ấy...
"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả"
Có một thứ tình cảm...đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất đó là tình yêu đơn phương. Còn gì đau hơn tình yêu không đươc đáp trả, cho đi nhưng người ta chẳng muốn nhận... Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn cuộc sống của người ta từ một nơi rất xa - bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó...
Trái tim người con gái cũng như một cánh đồng, Sâu thẳm và mênh mông...
Yêu và quên có cùng một cảm giác, đó là thương nhớ không nguôi. Chỉ khác chăng là khi yêu ta ôm người yêu thương trong nổi nhớ, còn khi quên thì ta lại ôm trái tim đau thương trong nổi nhớ vô bờ.
Đọc stt của đứa mình thích, rồi lại hoang tưởng nó viết về mình
Hà Nội với những cơn mưa dai dẳng, chẳng ai biết được rằng khi nào nó mới chịu nguôi. Vậy thì cứ để nó mưa đi!
Người ta sẽ luôn nuối tiếc một việc, khi lúc đó bản thân đã ko cố gắng hết khả năng, trong tình yêu lại càng như thế.
Tự dung, tất cả mọi chuyện trôi qua, dịu dàng như cơn gió, quan trọng là giờ chúng nó ở đây, cạnh nhau – những ngày như thế không nhiều.
Từ chân trời, ánh sang ấm áp lóe lên. Mặt trời lại dịu dàng sau những ngày mưa lạ kì.
Tình yêu đơn phương như một bản giao hưởng không mùa, nó lặng lẹ âm thầm và ngân nga mãi mãi. Càng lắng nghe càng thấy cảm động thật nhiều. Mở mắt ra, nó nhớ...
Hoàng ngắm nhìn những cành phượng lả tả rơi xuống vai: "Nhanh quá, lại sắp đến mùa thi rồi."
Chuyện kể rằng lá rất yêu cây
Nên mỗi ngày đều thì thầm nhung nhớ
Kể cho cây nghe chuyện buồn vui muôn thuở
Hát cho cây nghe khúc hát yêu thương
Vì yêu cây nên chẳng muốn rời cây
Dù ngoài kia mặt trời đang tỏa nắng
Bướm tung tăng vờn cùng làn mây trắng
Chim hòa ca ríu rít bên hoa
Rồi một ngày lá cũng rời xa cây
Vì gió kia mang theo lời hẹn ước
Lá theo gió bay về nơi mong ước
Phương trời xa không có ưu phiền
Lá đi rồi còn lại một mình cây
Cây đứng khóc bơ vơ trong tiếc nhớ
Lá đâu biết cây vẫn dành cho lá
Một tình yêu không thể nói bằng lời
S.t

aa

?max-results="+numposts2+"&orderby=published&alt=json-in-script&callback=postfeature\"><\/script>");

Populars

Contact Form

Name

Email *

Message *

    12081

    1208

    Blog Archive

General

© 2013 Trang chủ. WP Annhienblogs Converted by annhienblogs
Annhienblogs. Powered by Blogger.