Button Text! Submit original article and get paid. Find out More

Latest

Thursday, December 7, 2017

- Có bao giờ anh chờ em?
- Cũng có lúc anh nghĩ mình lạc mất em!
- Vốn dĩ chúng ta chưa lạc mất nhau
Chỉ là chưa đến thời điểm gặp lại mà thôi.
***
Tôi gặp em vào một ngày mưa, hôm đó chính tôi tận mắt thấy em cãi nhau to với một người đàn ông, người đó tát em và đánh em, em nhìn thấy tôi, ánh mắt cầu xin. Nhưng tôi là một chàng trai bất cần với mọi thứ, việc của thiên hạ, để thiên hạ lo chứ, tôi lạnh lùng bỏ đi.

Nhưng có vẻ duyên phận của tôi và em chưa kết thúc ở đó. Tôi lại gặp em vào buổi tối trời mưa phùn, trong công viên trước khuôn viên nhà của tôi. Em mỉm cười nhìn tôi, tôi thấy em rất quen thì em tiến lại gần tôi:
- Em là Mai, rất vui được biết anh.
- Cô là ai? – Tôi đi giật lùi, ánh mắt em lạnh lùng làm tôi sợ.
- Là người anh đã gặp vào tình huống xấu hổ đó, người đó là ba của em.
- Uhm, nếu cô không có gì để nói thì tôi về đây – Tôi toan bỏ đi, vốn tôi không thích con gái chủ động thế này.
- Anh có thể cho em ở nhờ nhà anh được không, em sợ ba em.
Tay em lạnh ngắt níu lại cánh tay tôi, ánh mắt em ngân ngấn nước, tôi nhớ lại ánh mắt cầu xin của em lúc ấy. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đồng ý, em và tôi chung nhà bất đắc dĩ từ đó. Với lại bản thân tôi nghĩ...dù gì đêm hôm đấy một phần tôi cũng có lỗi.
khi-tinh-yeu-la-dinh-menh-cua-kiep-truoc
Em là một cô gái thông minh, em chu toàn sắp xếp tất cả mọi thứ trong nhà tôi, có lẽ em biết ở nhờ nhà tôi cũng chẳng thoải mái gì cho tôi. Em chỉ ở nhờ vào buổi tối vì em nói buổi trưa em đi làm, công ty em ở xa nên trưa em ở lại đó. Thôi thì thế cũng tiện cho tôi, buổi tối có người ở trong nhà cũng ấm cúng.
Ít sáng nào tôi được ngồi ăn sáng với em, em rất siêng dậy sớm và nấu cho tôi những món ngon dẫu tôi phải thêm một công đoạn là hâm nóng lại. Nhưng mà với bản tính thằng đàn ông mới bước ra đời, có thì còn hơn không. Cho đến một ngày khi tôi trở về nhà, tôi thấy em đang loay hoay nhón nhón chân quét đống mạng nhện ở trên trần nhà. Đôi mắt đen láy thông minh, dáng người nhỏ nhắn, bỗng dưng tôi thấy thương em. Tôi lấy tay đỡ cho em.
- Anh không cần giúp em đâu, em làm được mà. – Em nhoẻn miệng cười, giờ tôi thấy nụ cười của em rất đẹp.
- Tôi giúp được mới giúp chứ . – Tôi luôn thích đáp lạnh lùng như vậy
- Vâng
- Lúc nào cô về nhà?
- Em có thể ở lại lâu hơn được nữa không? em chưa xong mục đích
- Mục đích của cô là gì?
- Bí mật – em nháy mắt mỉm cười tinh nghịch, tôi cũng chẳng muốn quan tâm nhiều.
Đó là cuộc hội thoại đầu tiên kéo dài của chúng tôi từ khi em ở trong nhà. Đôi lúc tôi cảm thấy mình dễ dãi khi tự nhiên dắt gái lạ vào cho ở nhờ. Sẽ nhiều người nói tôi hâm, nhưng tôi nghĩ đó là hành động giúp đỡ người khác thôi.
Ngày hôm ấy, tôi trở về nhà, tôi sốt cao, mệt mỏi tôi ngủ li bì. Tôi mơ thấy những người đã khuất tìm về bên tôi, họ nắm tay tôi kéo đi nhưng tôi vùng ra bỏ chạy. Rồi tôi thấy em nhẹ nhàng mỉm cười, em đặt bàn tay lạnh lên trán tôi. Dễ chịu quá! tôi ngủ tiếp đi.
Nếu tình yêu là một cơn gió thì tôi xin được ví von tình cảm của chúng tôi chính là cơn gió đó, em bất ngờ ập đến và bước vào cuộc đời tôi đột ngột. Dần dần tôi nhận thấy mình có tình cảm với em nhiều hơn và tôi muốn hiểu hơn về con người của em. Con người khi yêu sẽ trở nên yếu đuối lạ thường, vốn bản chất thằng đàn ông mạnh mẽ trong tôi trở nên biết ngóng trông ai đó về đêm, chỉ cần được nhìn thấy em là đủ. Nhưng có vẻ em không hay biết điều đó, em chỉ về mỉm cười chào và đóng cửa lại trong bí mật của em. Tôi – một thằng đàn ông muốn biết muốn được gõ cửa trái tim em. Đôi khi nghĩ lại tôi chỉ muốn tự tổng xỉ vả bản thân sao không dang tay bảo vệ em khi nhìn thấy cảnh em bị chính người bố của em đánh.
Một ngày chớm đông, tôi không muốn ấp ủ tình cảm lâu hơn được nữa, tôi chuẩn bị những ngọn nến lãng mạn, chuẩn bị bánh kem, hoa và bữa tối do chính tay tôi chuẩn bị. Sau những lần tham mưu bởi những thằng bạn chí cốt, thì tôi tin 90% cô gái đều thích khung cảnh như thế này. Em trở về, mắt em mở to, em trở nên căng thẳng.
- Anh chuẩn bị cho ai vậ? Nhà có khách à?
- Không! – Tôi vẫn đáp lạnh lùng, chết tiệt! sao không trả lời được hay ho cơ chứ.
- Vậy là hôm nay sinh nhật anh? không ngờ anh có khiếu tự sướng cho bản thân vậy đấy.
Cái điệu cười mỉa mai của em khiến tôi bồn chồn hơn, tôi thề! nếu em không phải là người tôi yêu thì tôi đã tổng xỉ vả em rồi, nhưng em là người tôi yêu.
- Em ngồi xuống đây đi! – dứt lời tôi nắm tay em kéo em đến bàn nến và ấn em ngồi xuống ghế!
- Lần đầu tiên anh đổi chủ ngữ cô qua em đấy – Em nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi cảm giác lúc này mặt tôi nóng bừng.
Chiếc đồng hồ treo tường cứ tích tắc, tích tắc, 2 chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy, tôi hít thở sâu và lấy hết can đảm. Cầm bó hoa lên, tôi ấn vào tay em
- Này...tặng em.
- Hôm nay không phải sinh nhật em!- em lại cười, tôi thầm nghĩ "chết tiệt! sao cô ấy cười xinh vậy chứ!"
- Hôm nay không phải sinh nhật em nhưng sẽ là một ngày đặc biệt của 2 chúng ta, anh chính thức tỏ tình em. Anh biết anh không giỏi ăn nói, nhưng anh yêu em mất rồi.
Em nhìn tôi thật lâu, tôi thì cứ đỏ mặt vậy, chợt gương mặt em tiến lại gần tôi, tôi cảm thấy được hơi lạnh từ đôi môi em lên má tôi, em thầm thì "ngốc, em cũng yêu anh, rất lâu rồi".
Chúng tôi bắt đầu hẹn hò vào những ngày đầu đông. Em rất thích dụi dụi đầu vào lòng tôi kiểu con nít, nhìn em trẻ con và rất dễ thương. Chúng tôi chỉ có thể hẹn hò vào buổi tối, em thích ăn xiên nướng, mỗi lần vậy em đều đút cho tôi rồi giật lại xiên nướng từ tay tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc, rất hạnh phúc!
- Em không định trở về nhà à? – Hôm đó chợt tôi hỏi một câu hỏi mà chính bản thân tôi bây giờ nghĩ đó là câu hỏi ngốc nghếch nhất.
Mắt em nhìn xa xăm, em chẳng nói gì, em chỉ mỉm cười thôi, rồi em nói thầm thì.
- Có chứ!
Cơn gió buốt lạnh ấp đến, em xuýt xoa, tôi nắm chặt tay em.
- Em và anh chỉ là về 2 ngôi nhà thôi, rồi anh sẽ đón em, chúng ta sẽ sớm về lại một nhà.- Tôi quay qua ôm em vào lòng, tay em vẫn cứ lạnh ngắt.
- Sớm là lúc nào, định mệnh và duyên phận chúng ta, anh biết trước được sao?
- Không biết trước được, tất nhiên, anh cũng không phải là thầy bói gì, nhưng anh tin tình yêu anh dành cho em.
Em tựa đầu vào vai tôi mỉm cười, thời gian chầm chậm trôi qua, giây phút bên em chính là giây phút tôi chờ đợi từ rất lâu. Đã rất lâu rồi tôi mới có cảm giác biết quan tâm lo lắng cho người khác từ, rất lâu rồi tôi mới cảm giác trái tim đập mạnh hơn bình thường.
Mỗi buổi tối, sau tan làm, tôi cứ ngóng trông em trở về nhà. Lúc thì tôi lái xe chở em men theo dọc phố phường. Cùng ăn ngô nướng vào mùa đông, lúc thì em mè nheo nhõng nhẽo tôi cho em vào khu vực thiếu nhi chỉ để chơi trò....cá lắc, có lúc tôi tự hào nắm tay em đi quanh các khu vực shopping. Nhiều người nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. Biết sao được, tôi có người yêu xinh thế này mà.
Hôm đấy, tôi hôn vào má em, chợt thấy má em lạnh ngắt, xuýt xoa tôi xoa xoa 2 tay lên má em chỉ muốn em ấm áp hơn. Em áp bàn tay lạnh ngắt lên tay tôi rồi em trầm ngâm.
- Anh luôn yêu cô gái có bàn tay lạnh như em chứ.
- Nếu em không bao giờ buông tay anh ra.
- Nếu buông thì sao? – em nắm chặt tay tôi lắc lắc.
- Thì cho buông.
Tôi cốc nhẹ vào trán em rồi ôm nhẹ em. Chợt em nói thì thầm
- Vì sao tối đó thấy ba em đánh em, anh không can ngăn.
- Anh xin lỗi. – Tay tôi ôm siết lấy em. – Anh vốn dĩ không thích can thiệp vào chuyện của người khác.
- Nhưng em bị đánh cơ mà.
- Lúc đó anh đâu biết em là ai với lại....- tôi ôm chặt lấy em hơn, thì thầm vào tai em –Bây giờ chúng ta đang yêu nhau còn gì.
Em mỉm cười không nói gì, em chủ động nắm lấy tay tôi. 2 đứa rảo bước nhanh qua vùng sầm uất của phố. Em cười thật tươi, còn tôi cứ mải vuốt tóc em. Thực ra chỉ cần nhìn đôi mắt lấp lánh của em là tôi hạnh phúc lắm rồi. Tình yêu là vậy đấy, chỉ cần một chút yêu có thể đánh tan được trái tim lạnh lùng của một đứa vốn thờ ơ với mọi việc như tôi.
Đêm hôm ấy, em nằm gối đầu lên chân tôi, tay em quấn quấn lấy ngọn tóc của mình. Tôi thì mải ngồi xem Tivi mà không để ý ánh mắt em lúc đó, em cứ thầm thì:
- Em trở về nhà rồi, chỉ e là không gặp được anh nữa.
- Vì sao? – tay tôi bóc gói bim bim, vẫn không để ý ánh mắt em.
- Bởi...em chỉ e là vậy thôi.
Cảm thấy không khí có phần căng thẳng, tôi nhìn xuống thấy mắt em nhòe nước, đỡ em dậy tôi ôm em vào lòng.
- Ngốc, em đừng căng thẳng quá được không. Chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi. Với cả....
Tôi lấy ra trong túi áo một sợi dây chuyền
- Với cả, em là người yêu của anh. Anh sẽ không để mất em.
Đeo sợi dây chuyền lên cổ em. Ngón tay em động thật khẽ lên mặt dây, em mỉm cười. Và nụ hôn đầu của chúng tôi cứ thế đến rất nhanh. Mùa đông của tôi năm nay có em, đó là điều tuyệt vời nhất mà tôi chỉ mong rằng chúng tôi suốt đời suốt kiếp được ở bên cạnh nhau như thế này.
***
Hôm nay là ngày thứ 98 tôi và em quen nhau, định bụng đủ 100 ngày tôi sẽ tổ chức tiệc lãng mạn có nến có bánh như mọi cô gái muốn. Phải khó khăn lắm tôi mới thỏa hiệp với những điều sến rện đó, vốn bản thân tôi thực tế và rất khô khan. Đang dừng xe định mua tặng em con gấu bông, chợt có một cô gái trẻ đi ngang qua nhìn chằm chằm vào tôi. Gì thế này? tôi vội soi mặt mình vào gương chiếu hậu xem có gì lạ không. Tay cô gái ấy đeo một vòng chuỗi hạt, bàn tay lạnh ngắt chợt nắm chặt bàn tay tôi.
- Buông ra, cô làm gì vậy?
- Ở cậu có một luồng khí lạ, cái gì buông được thì buông đừng cố chấp làm gì .
- Này! cô điên hả?
- Đừng cố chấp, duyên đã cạn, nghĩa đã cạn, hãy buông đi.
Cô gái đó trợn mắt, gằn từng chữ. Tôi thấy lạnh cả sống lưng. Hất tay cô ta và vội phóng xe đi. Nhìn sau gương chiếu hậu, cô ta vẫn đứng nhìn tôi chằm chằm.
***
Tối đến, em ngồi sẵn ở phòng khách chờ tôi. Cứ vậy đấy, nhìn nụ cười của em là mệt mỏi cả ngày do làm việc của tôi tiêu tan. Tặng em con gấu bông, em lè lưỡi cười tinh nghịch, tôi xoa xoa đầu em nói:
- Này! 2 ngày nữa là 100 ngày chúng ta bên cạnh nhau đấy.
- Ừm... - ánh mắt em nhìn xuống.
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nắm lấy vai em
- Em sao thế?
- Đủ 100 ngày em về nhà anh nhé. – Nước mắt em rơi mà sao tôi bỗng thấy em ngốc quá chừng.
- Em về nhà, anh sẽ theo em, xin gia đình em cho chúng ta quen nhau nhé. Em đừng lo, anh không buông em đâu.
Dứt lời, tự nhiên tôi nhớ đến lời cô gái lạ lúc chiều. Có một chút gì đó trong tâm lý len lỏi đầu óc tôi, tự nhiên tôi sợ mất em. Ôm chặt em hơn tôi quả quyết.
- Cho dù duyên phận chúng ta có bị cản trở, cho dù gia đình em ngăn cấm, anh vẫn yêu em.
- Anh chắc chứ! kiếp này nếu không được thì nguyện kiếp sau nhé.
- Kiếp nào cũng yêu em hết, yêu và chỉ yêu em thôi. Nhưng mà gia đình em vẫn liên lạc với em chứ?
- Ừm...em bảo em đi công tác.
Tin lời em, vốn dĩ tôi luôn tin em, chỉ là không biết rằng niềm tin của tôi hôm nay là kéo theo những chuỗi dài bất tận sau này. Ở bên nhau nhưng chưa bao giờ tôi tự cho phép mình đi quá giới hạn với em, nhìn gương mặt em mong manh như sương khói, tôi cảm thấy chỉ cần mình thất lễ chút thôi thì sẽ mất em.
---
100 ngày yêu nhau.
Tôi xin phép công ty được về sớm, tôi chuẩn bị nến và rượu sẵn lên bàn. Một đứa con trai từ khi 18 tuổi ba mẹ đi nước ngoài, một mình quản căn nhà như tôi, đã 5 năm trôi qua, tôi thừa biết cách tự chăm sóc bản thân và bài trí bài bản một bàn ăn đủ để khiến đối phương rung động. Chăm chút từng chi tiết trên bàn ăn, chụp ảnh lại, « ai mà khéo tay vậy nè », tôi búng tay rung đùi ngồi chờ em về.
- Anh làm gì vậy?
Hoảng hồn tôi nhìn lui, em đứng sau lưng tôi từ lúc nào, gương mặt em có vẻ không khỏe, hôm nay tóc em xõa dài, không buộc lên như mọi hôm.
- Em không đi làm à? làm anh giật cả mình.
- Hôm nay em không khỏe nên xin nghỉ. Anh làm gì đây?
Tôi kéo tay em, ấn em ngồi xuống ghế. Tôi quỳ xuống, nắm lấy bàn tay em, nói những lời như trút ra từ ruột gan của mình.
- Anh biết anh sẽ phải đưa em về nhà, anh biết anh không hoàn hảo để khiến gia đình em tin tưởng mà giao em cho anh. Nhưng anh hứa với em, chỉ cần anh còn thở, chỉ cần anh còn sống, anh sẽ luôn yêu em. Hôm nay là 100 ngày yêu nhau, chỉ có đơn giản bánh, nến và món ăn đơn giản, sau này chúng ta cưới nhau sẽ có kỷ niệm ngày cưới, kỷ niệm ngày em sinh con, kỷ niệm 30-60 năm đám cưới và còn....
Em bật khóc và lấy tay che miệng tôi.
- Anh đừng nói nữa, em có việc cần nói với anh.
Thấy em khóc mà lòng tôi đau vô cùng, nhưng có lẽ em khóc vì hạnh phúc chăng. Tôi đứng dậy và nói :
- Dù gì cũng uống 2 ly rượu mừng đã em nhé.- Tôi rót rượu mà không để ý em đến sau từ bao giờ, ôm tôi ngay đằng sau lưng.
- Em chết rồi
- Này, đừng nói linh tinh nhé. – Tay tôi khựng lại, vẫn không quay lui nhìn em.
- Thật, em là một hồn ma, em đã ra đi từ ngày em nhìn thấy anh bị đánh cơ. Em quay lại trần gian một phần em còn lưu luyến cõi trần, một phần muốn trả kiếp duyên này cho anh để được siêu thoát.
Tay tôi đánh rơi ly rượu, màu đỏ của rượu tràn ra sàn nhà, mảnh thủy tinh ly vỡ dường như đâm vào tim tôi thông qua từng lời nói của em. Lần này tôi quay lại nhìn em, người con gái tôi yêu bây giờ khuôn mặt tái nhợt, nhìn em như đến từ thế giới khác.
- Sau khi chết đi, nói đúng ra là do em tự chọn cái chết, anh là người cuối cùng em nhìn thấy, tự nhiên vong hồn của em tự nhủ em phải theo anh. Cứ như anh là duyên nợ của em kiếp này vậy. Được yêu anh, được bên anh, em cảm thấy cuộc sống của em kiếp này vậy là đủ rồi, em phải đi thôi. Người ta gọi em rồi, em không được phép lưu lại trần gian được nữa.
Em khóc rất nhiều, nước mắt em lã chã rơi, tay em run bần bật tự vòng lấy ôm bản thân mình. Em nói mà không dám nhìn thẳng vào mặt tôi. Mà tôi có kém cạnh gì cho cam, tôi cũng khóc, tôi cũng không dám ôm em. Tôi sợ, mà tôi sợ cái gì chứ. Đây là người tôi yêu, những lời hứa trước kia tôi dành cho em chỉ mới đây thôi, tôi muốn lặp lại mà có gì đó nghẹn ứ trong cổ họng khiến tôi không nói ra được.
Em tiến tới, tay em muốn chạm lên má tôi. Tự nhiên tôi đi giật lùi. Chân tôi dẫm lên mảnh thủy tinh vỡ, máu chảy. Nhưng tôi không cảm thấy đau, trái tim tôi đau, cảm giác này có lẽ tồi tệ hơn những cặp đôi chia tay bình thường khác.
- Đúng 4h sáng mai em phải đi rồi, em xin anh giúp em một việc. Hãy đến nhà em, ba em vì mất em mà đau khổ. Ông ấy đang tự dày vò bản thân bằng rượu. Xin anh nói ba em là em rất hạnh phúc và sẽ luôn dõi theo ông ấy. Nói ông ấy hãy qua sống với gia đình anh trai của em. Đừng tự làm khổ mình.
Tôi vẫn như đang câm nín, không nói được gì, nước mắt cứ chảy, một đứa chỉ mới 23 tuổi vừa bước ra xã hội, vừa mới biết kiếm tiền, lại vừa mới biết yêu như tôi thì điều này quá đột ngột.
- Anh giúp em được không? – em định nắm lấy tay tôi nhưng có lẽ em biết tôi đang còn sốc nên em rụt tay lại.
- Còn điều cuối cùng nữa, em yêu anh.
Nói xong em chạy nhanh vào phòng khóa trái cửa lại. Lần này, như chợt tỉnh, tôi chạy theo em, đập cửa thật mạnh.
- Em mở cửa ra, anh yêu em, cho dù em là ma anh cũng yêu em, ở lại với anh, ở lại với anh đi em.
Không một lời đáp, hay em đi thật rồi, tôi vặn chốt cửa. Cửa không khóa, vào trong căn phòng vẫn lạnh lẽo như nó vốn từng. Đúng rồi, em có thật sự ở đâu. Em đi thật rồi, tuyệt vọng tôi ngồi phịch xuống gào khóc như đứa trẻ
- Anh thật sự chỉ bất ngờ thôi, nhưng anh yêu em thật, em đừng đi, anh xin em. Anh không cần, anh chỉ cần em ở cạnh anh như thế này là được rồi.
- Em phải đi, đó là quy luật của tạo hóa.
Em đứng sau lưng tôi nước mắt lưng tròng. Chúng tôi ôm nhau và khóc như hai đứa trẻ.
- Chỉ cần anh nhớ em là em vui rồi, em sẽ nhớ mùi hương của anh, em sẽ nhớ những kỷ niệm của chúng ta. Anh ở lại phải ăn uống đầy đủ, phải sống tốt và hãy tập yêu thương những người xung quanh, đừng thơ ơ với mọi thứ anh nhé. Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Em sẽ luôn bảo vệ anh.
Tôi lặng thinh không nói gì, ôm em siết chặt hơn. Tôi ôm em mà nước mắt cứ rơi, tôi biết qua hôm nay tôi mất em, mất em mãi mãi.
Nghe tiếng chim hót và ánh nắng rọi qua cửa sổ, tôi mới biết cả đêm tôi nằm dưới sàn trong phòng em, sợi dây chuyền nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Bật dậy như người vô hồn, tôi tỉnh cơn mê và gào khóc :
- Anh yêu em, anh yêu em, em trở về đi.
Nắm sợi dây chuyền của em mà tôi vẫn không cảm thấy được em. « em đâu rồi? » - tôi nằm vật ra và cảm thấy mọi thứ như đóng sầm trước mặt tôi, những kỷ niệm chúng tôi bên nhau bủa vây lấy tôi, nước mắt tôi không ngừng rơi.
---
Tròn 30 ngày em bước xa khỏi cuộc đời tôi, cũng như cái cách em đến bên tôi vậy. Đứng tự soi mình trước gương, tôi đã lâu rồi không để ý đến mình, râu không cạo, tóc không chải chuốt. Nước mắt rơi, nhớ lời em nói tôi phải sống tốt. Chỉnh đốn lại diện mạo, tôi lên đường tìm nhà em.
Căn nhà nhỏ và dường như bừa bộn tới mức không có ai chăm sóc. Tôi gõ cửa. Một người đàn ông ra mở cửa, nhìn ông ấy tiều tụy và người còn nồng mùi rượu bia.
- Mai, con gái bác muốn nhờ cháu chuyển lời.
Khẽ thoáng ngạc nhiên, bác mở cửa mời tôi vào nhà. Trong nhà có ngay một góc bàn học toàn ảnh của cô ấy, cô ấy đang mỉm cười. Trên bàn đầy vỏ lon bia. Bác ấy khẽ thở dài :
- Tôi mong nó tìm đến tôi dù chỉ trong mơ, vậy mà nó đến tìm cậu sao.
Tôi toan định nói tôi là bạn trai cô ấy, nhưng tôi nghĩ đây là bí mật mà tôi muốn giữ riêng cho tôi.
- Vâng, Mai nhờ cháu chuyển lời đến bác, bác hãy về sống với anh trai cô ấy và hãy yên tâm về cô ấy.
Người đàn ông ấy ôm đầu khóc, tôi chưa bao giờ thấy người lớn tuổi khóc như thế này
- Chỉ tại bác, bác hiểu lầm nó, cho rằng nó hư hỏng, đánh và chửi nó nên nó mới tìm đến cái chết.
Như có gì đó thôi thúc, tôi nắm lấy tay bác
- Nếu Mai oán trách bác sẽ không nhờ cháu chuyển lời, bác hãy yên tâm về cô ấy.
---
Ra khỏi nhà cô ấy mà trái tim tôi nặng trĩu, nước mắt cứ rơi, đi ngang qua khu phố vẫn thấy bóng hình cô ấy, đi qua quán nước vẫn thấy cô ấy.
- Em có thật sự theo anh chứ?
Bỏ tay vào trong túi áo lấy ra sợi dây chuyền, giơ lên giữa bầu trời, tôi mỉm cười nhìn nó.
- Thật sự em đang theo anh chứ?
Cứ cảm giác cô ấy đang đứng trước mặt mỉm cười, bất giác tôi cũng mìm cười. Khịt khịt mũi, đi nhanh về phía trước.
"Nếu chúng ta thật sự có duyên, anh tin chúng ta sẽ gặp lại em nhỉ"
----
22 năm sau
Tôi bây giờ là phó giám đốc của công ty, bàn làm việc của tôi vẫn để ảnh của em. Gần 45 tuổi rồi, có mọi thứ nhưng tôi vẫn chưa hào hứng kiếm một nửa của mình. Ba mẹ cứ giục vì ông bà bảo cũng già rồi, chị gái tôi con cái lớn hết chỉ còn mình tôi. Nhưng biết sao được, tôi chỉ muốn xin lỗi em vì giờ tôi không có cảm giác muốn yêu một ai khác để sống tốt như em mong muốn.
Chợt, có thông báo của thư ký
- Phó giám đốc, trưởng phòng nhân sự báo anh phỏng vấn gấp một vị trí trưởng bán hàng vì giám đốc đi nước ngoài gấp.
- Ừ, đưa tôi xem CV của cô ấy.
Một cô bé 22 tuổi, vừa tốt nghiệp thôi sao. Chà, tốt nghiệp tại Úc, kinh nghiệm làm sale trên đất khách cũng không ít. "ok!cho cô ấy vào đi".
Tôi có nhìn nhầm không, là cô ấy, người tôi yêu, cô ấy đã trở lại. Đúng là gương mặt của em. Nhìn cô gái trong ảnh và cô gái đứng trước mặt tôi đây họa chăng chỉ khác về phong cách.
- Dạ vâng! Em đến để phỏng vấn ạ.
Suýt nữa là tôi khóc, một người đàn ông như tôi không thể bật khóc dễ dàng được. Đơ ra vài giây tôi lấy lại tác phong chuyên nghiệp.
Ánh nắng rọi qua cửa sổ, nụ cười em lại tiếp tục soi sáng cuộc đời tôi. Tôi không biết kiếp sau của em có còn vương vấn gì hồi ức kiếp trước của em không. Chỉ là tôi nhận ra rằng, khi em nhìn thấy sợi dây chuyền nằm trên bàn, em đã có ánh nhìn thân thuộc, và mỉm cười. Tôi tin định mệnh đã đưa chúng tôi về bên nhau một lần nữa.
Tình duyên nó vốn là một kiếp luân hồi, biết đâu được người bạn đời bên cạnh bạn bây giờ chính là một nửa của bạn từ kiếp trước.
Thủy Aquarius
truyện tình yêu hay

KHI TÌNH YÊU LÀ ĐỊNH MỆNH CỦA KIẾP TRƯỚC

Tranh Vip  |  at  11:08:00 AM

- Có bao giờ anh chờ em?
- Cũng có lúc anh nghĩ mình lạc mất em!
- Vốn dĩ chúng ta chưa lạc mất nhau
Chỉ là chưa đến thời điểm gặp lại mà thôi.
***
Tôi gặp em vào một ngày mưa, hôm đó chính tôi tận mắt thấy em cãi nhau to với một người đàn ông, người đó tát em và đánh em, em nhìn thấy tôi, ánh mắt cầu xin. Nhưng tôi là một chàng trai bất cần với mọi thứ, việc của thiên hạ, để thiên hạ lo chứ, tôi lạnh lùng bỏ đi.

Nhưng có vẻ duyên phận của tôi và em chưa kết thúc ở đó. Tôi lại gặp em vào buổi tối trời mưa phùn, trong công viên trước khuôn viên nhà của tôi. Em mỉm cười nhìn tôi, tôi thấy em rất quen thì em tiến lại gần tôi:
- Em là Mai, rất vui được biết anh.
- Cô là ai? – Tôi đi giật lùi, ánh mắt em lạnh lùng làm tôi sợ.
- Là người anh đã gặp vào tình huống xấu hổ đó, người đó là ba của em.
- Uhm, nếu cô không có gì để nói thì tôi về đây – Tôi toan bỏ đi, vốn tôi không thích con gái chủ động thế này.
- Anh có thể cho em ở nhờ nhà anh được không, em sợ ba em.
Tay em lạnh ngắt níu lại cánh tay tôi, ánh mắt em ngân ngấn nước, tôi nhớ lại ánh mắt cầu xin của em lúc ấy. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đồng ý, em và tôi chung nhà bất đắc dĩ từ đó. Với lại bản thân tôi nghĩ...dù gì đêm hôm đấy một phần tôi cũng có lỗi.
khi-tinh-yeu-la-dinh-menh-cua-kiep-truoc
Em là một cô gái thông minh, em chu toàn sắp xếp tất cả mọi thứ trong nhà tôi, có lẽ em biết ở nhờ nhà tôi cũng chẳng thoải mái gì cho tôi. Em chỉ ở nhờ vào buổi tối vì em nói buổi trưa em đi làm, công ty em ở xa nên trưa em ở lại đó. Thôi thì thế cũng tiện cho tôi, buổi tối có người ở trong nhà cũng ấm cúng.
Ít sáng nào tôi được ngồi ăn sáng với em, em rất siêng dậy sớm và nấu cho tôi những món ngon dẫu tôi phải thêm một công đoạn là hâm nóng lại. Nhưng mà với bản tính thằng đàn ông mới bước ra đời, có thì còn hơn không. Cho đến một ngày khi tôi trở về nhà, tôi thấy em đang loay hoay nhón nhón chân quét đống mạng nhện ở trên trần nhà. Đôi mắt đen láy thông minh, dáng người nhỏ nhắn, bỗng dưng tôi thấy thương em. Tôi lấy tay đỡ cho em.
- Anh không cần giúp em đâu, em làm được mà. – Em nhoẻn miệng cười, giờ tôi thấy nụ cười của em rất đẹp.
- Tôi giúp được mới giúp chứ . – Tôi luôn thích đáp lạnh lùng như vậy
- Vâng
- Lúc nào cô về nhà?
- Em có thể ở lại lâu hơn được nữa không? em chưa xong mục đích
- Mục đích của cô là gì?
- Bí mật – em nháy mắt mỉm cười tinh nghịch, tôi cũng chẳng muốn quan tâm nhiều.
Đó là cuộc hội thoại đầu tiên kéo dài của chúng tôi từ khi em ở trong nhà. Đôi lúc tôi cảm thấy mình dễ dãi khi tự nhiên dắt gái lạ vào cho ở nhờ. Sẽ nhiều người nói tôi hâm, nhưng tôi nghĩ đó là hành động giúp đỡ người khác thôi.
Ngày hôm ấy, tôi trở về nhà, tôi sốt cao, mệt mỏi tôi ngủ li bì. Tôi mơ thấy những người đã khuất tìm về bên tôi, họ nắm tay tôi kéo đi nhưng tôi vùng ra bỏ chạy. Rồi tôi thấy em nhẹ nhàng mỉm cười, em đặt bàn tay lạnh lên trán tôi. Dễ chịu quá! tôi ngủ tiếp đi.
Nếu tình yêu là một cơn gió thì tôi xin được ví von tình cảm của chúng tôi chính là cơn gió đó, em bất ngờ ập đến và bước vào cuộc đời tôi đột ngột. Dần dần tôi nhận thấy mình có tình cảm với em nhiều hơn và tôi muốn hiểu hơn về con người của em. Con người khi yêu sẽ trở nên yếu đuối lạ thường, vốn bản chất thằng đàn ông mạnh mẽ trong tôi trở nên biết ngóng trông ai đó về đêm, chỉ cần được nhìn thấy em là đủ. Nhưng có vẻ em không hay biết điều đó, em chỉ về mỉm cười chào và đóng cửa lại trong bí mật của em. Tôi – một thằng đàn ông muốn biết muốn được gõ cửa trái tim em. Đôi khi nghĩ lại tôi chỉ muốn tự tổng xỉ vả bản thân sao không dang tay bảo vệ em khi nhìn thấy cảnh em bị chính người bố của em đánh.
Một ngày chớm đông, tôi không muốn ấp ủ tình cảm lâu hơn được nữa, tôi chuẩn bị những ngọn nến lãng mạn, chuẩn bị bánh kem, hoa và bữa tối do chính tay tôi chuẩn bị. Sau những lần tham mưu bởi những thằng bạn chí cốt, thì tôi tin 90% cô gái đều thích khung cảnh như thế này. Em trở về, mắt em mở to, em trở nên căng thẳng.
- Anh chuẩn bị cho ai vậ? Nhà có khách à?
- Không! – Tôi vẫn đáp lạnh lùng, chết tiệt! sao không trả lời được hay ho cơ chứ.
- Vậy là hôm nay sinh nhật anh? không ngờ anh có khiếu tự sướng cho bản thân vậy đấy.
Cái điệu cười mỉa mai của em khiến tôi bồn chồn hơn, tôi thề! nếu em không phải là người tôi yêu thì tôi đã tổng xỉ vả em rồi, nhưng em là người tôi yêu.
- Em ngồi xuống đây đi! – dứt lời tôi nắm tay em kéo em đến bàn nến và ấn em ngồi xuống ghế!
- Lần đầu tiên anh đổi chủ ngữ cô qua em đấy – Em nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi cảm giác lúc này mặt tôi nóng bừng.
Chiếc đồng hồ treo tường cứ tích tắc, tích tắc, 2 chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy, tôi hít thở sâu và lấy hết can đảm. Cầm bó hoa lên, tôi ấn vào tay em
- Này...tặng em.
- Hôm nay không phải sinh nhật em!- em lại cười, tôi thầm nghĩ "chết tiệt! sao cô ấy cười xinh vậy chứ!"
- Hôm nay không phải sinh nhật em nhưng sẽ là một ngày đặc biệt của 2 chúng ta, anh chính thức tỏ tình em. Anh biết anh không giỏi ăn nói, nhưng anh yêu em mất rồi.
Em nhìn tôi thật lâu, tôi thì cứ đỏ mặt vậy, chợt gương mặt em tiến lại gần tôi, tôi cảm thấy được hơi lạnh từ đôi môi em lên má tôi, em thầm thì "ngốc, em cũng yêu anh, rất lâu rồi".
Chúng tôi bắt đầu hẹn hò vào những ngày đầu đông. Em rất thích dụi dụi đầu vào lòng tôi kiểu con nít, nhìn em trẻ con và rất dễ thương. Chúng tôi chỉ có thể hẹn hò vào buổi tối, em thích ăn xiên nướng, mỗi lần vậy em đều đút cho tôi rồi giật lại xiên nướng từ tay tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc, rất hạnh phúc!
- Em không định trở về nhà à? – Hôm đó chợt tôi hỏi một câu hỏi mà chính bản thân tôi bây giờ nghĩ đó là câu hỏi ngốc nghếch nhất.
Mắt em nhìn xa xăm, em chẳng nói gì, em chỉ mỉm cười thôi, rồi em nói thầm thì.
- Có chứ!
Cơn gió buốt lạnh ấp đến, em xuýt xoa, tôi nắm chặt tay em.
- Em và anh chỉ là về 2 ngôi nhà thôi, rồi anh sẽ đón em, chúng ta sẽ sớm về lại một nhà.- Tôi quay qua ôm em vào lòng, tay em vẫn cứ lạnh ngắt.
- Sớm là lúc nào, định mệnh và duyên phận chúng ta, anh biết trước được sao?
- Không biết trước được, tất nhiên, anh cũng không phải là thầy bói gì, nhưng anh tin tình yêu anh dành cho em.
Em tựa đầu vào vai tôi mỉm cười, thời gian chầm chậm trôi qua, giây phút bên em chính là giây phút tôi chờ đợi từ rất lâu. Đã rất lâu rồi tôi mới có cảm giác biết quan tâm lo lắng cho người khác từ, rất lâu rồi tôi mới cảm giác trái tim đập mạnh hơn bình thường.
Mỗi buổi tối, sau tan làm, tôi cứ ngóng trông em trở về nhà. Lúc thì tôi lái xe chở em men theo dọc phố phường. Cùng ăn ngô nướng vào mùa đông, lúc thì em mè nheo nhõng nhẽo tôi cho em vào khu vực thiếu nhi chỉ để chơi trò....cá lắc, có lúc tôi tự hào nắm tay em đi quanh các khu vực shopping. Nhiều người nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. Biết sao được, tôi có người yêu xinh thế này mà.
Hôm đấy, tôi hôn vào má em, chợt thấy má em lạnh ngắt, xuýt xoa tôi xoa xoa 2 tay lên má em chỉ muốn em ấm áp hơn. Em áp bàn tay lạnh ngắt lên tay tôi rồi em trầm ngâm.
- Anh luôn yêu cô gái có bàn tay lạnh như em chứ.
- Nếu em không bao giờ buông tay anh ra.
- Nếu buông thì sao? – em nắm chặt tay tôi lắc lắc.
- Thì cho buông.
Tôi cốc nhẹ vào trán em rồi ôm nhẹ em. Chợt em nói thì thầm
- Vì sao tối đó thấy ba em đánh em, anh không can ngăn.
- Anh xin lỗi. – Tay tôi ôm siết lấy em. – Anh vốn dĩ không thích can thiệp vào chuyện của người khác.
- Nhưng em bị đánh cơ mà.
- Lúc đó anh đâu biết em là ai với lại....- tôi ôm chặt lấy em hơn, thì thầm vào tai em –Bây giờ chúng ta đang yêu nhau còn gì.
Em mỉm cười không nói gì, em chủ động nắm lấy tay tôi. 2 đứa rảo bước nhanh qua vùng sầm uất của phố. Em cười thật tươi, còn tôi cứ mải vuốt tóc em. Thực ra chỉ cần nhìn đôi mắt lấp lánh của em là tôi hạnh phúc lắm rồi. Tình yêu là vậy đấy, chỉ cần một chút yêu có thể đánh tan được trái tim lạnh lùng của một đứa vốn thờ ơ với mọi việc như tôi.
Đêm hôm ấy, em nằm gối đầu lên chân tôi, tay em quấn quấn lấy ngọn tóc của mình. Tôi thì mải ngồi xem Tivi mà không để ý ánh mắt em lúc đó, em cứ thầm thì:
- Em trở về nhà rồi, chỉ e là không gặp được anh nữa.
- Vì sao? – tay tôi bóc gói bim bim, vẫn không để ý ánh mắt em.
- Bởi...em chỉ e là vậy thôi.
Cảm thấy không khí có phần căng thẳng, tôi nhìn xuống thấy mắt em nhòe nước, đỡ em dậy tôi ôm em vào lòng.
- Ngốc, em đừng căng thẳng quá được không. Chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi. Với cả....
Tôi lấy ra trong túi áo một sợi dây chuyền
- Với cả, em là người yêu của anh. Anh sẽ không để mất em.
Đeo sợi dây chuyền lên cổ em. Ngón tay em động thật khẽ lên mặt dây, em mỉm cười. Và nụ hôn đầu của chúng tôi cứ thế đến rất nhanh. Mùa đông của tôi năm nay có em, đó là điều tuyệt vời nhất mà tôi chỉ mong rằng chúng tôi suốt đời suốt kiếp được ở bên cạnh nhau như thế này.
***
Hôm nay là ngày thứ 98 tôi và em quen nhau, định bụng đủ 100 ngày tôi sẽ tổ chức tiệc lãng mạn có nến có bánh như mọi cô gái muốn. Phải khó khăn lắm tôi mới thỏa hiệp với những điều sến rện đó, vốn bản thân tôi thực tế và rất khô khan. Đang dừng xe định mua tặng em con gấu bông, chợt có một cô gái trẻ đi ngang qua nhìn chằm chằm vào tôi. Gì thế này? tôi vội soi mặt mình vào gương chiếu hậu xem có gì lạ không. Tay cô gái ấy đeo một vòng chuỗi hạt, bàn tay lạnh ngắt chợt nắm chặt bàn tay tôi.
- Buông ra, cô làm gì vậy?
- Ở cậu có một luồng khí lạ, cái gì buông được thì buông đừng cố chấp làm gì .
- Này! cô điên hả?
- Đừng cố chấp, duyên đã cạn, nghĩa đã cạn, hãy buông đi.
Cô gái đó trợn mắt, gằn từng chữ. Tôi thấy lạnh cả sống lưng. Hất tay cô ta và vội phóng xe đi. Nhìn sau gương chiếu hậu, cô ta vẫn đứng nhìn tôi chằm chằm.
***
Tối đến, em ngồi sẵn ở phòng khách chờ tôi. Cứ vậy đấy, nhìn nụ cười của em là mệt mỏi cả ngày do làm việc của tôi tiêu tan. Tặng em con gấu bông, em lè lưỡi cười tinh nghịch, tôi xoa xoa đầu em nói:
- Này! 2 ngày nữa là 100 ngày chúng ta bên cạnh nhau đấy.
- Ừm... - ánh mắt em nhìn xuống.
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nắm lấy vai em
- Em sao thế?
- Đủ 100 ngày em về nhà anh nhé. – Nước mắt em rơi mà sao tôi bỗng thấy em ngốc quá chừng.
- Em về nhà, anh sẽ theo em, xin gia đình em cho chúng ta quen nhau nhé. Em đừng lo, anh không buông em đâu.
Dứt lời, tự nhiên tôi nhớ đến lời cô gái lạ lúc chiều. Có một chút gì đó trong tâm lý len lỏi đầu óc tôi, tự nhiên tôi sợ mất em. Ôm chặt em hơn tôi quả quyết.
- Cho dù duyên phận chúng ta có bị cản trở, cho dù gia đình em ngăn cấm, anh vẫn yêu em.
- Anh chắc chứ! kiếp này nếu không được thì nguyện kiếp sau nhé.
- Kiếp nào cũng yêu em hết, yêu và chỉ yêu em thôi. Nhưng mà gia đình em vẫn liên lạc với em chứ?
- Ừm...em bảo em đi công tác.
Tin lời em, vốn dĩ tôi luôn tin em, chỉ là không biết rằng niềm tin của tôi hôm nay là kéo theo những chuỗi dài bất tận sau này. Ở bên nhau nhưng chưa bao giờ tôi tự cho phép mình đi quá giới hạn với em, nhìn gương mặt em mong manh như sương khói, tôi cảm thấy chỉ cần mình thất lễ chút thôi thì sẽ mất em.
---
100 ngày yêu nhau.
Tôi xin phép công ty được về sớm, tôi chuẩn bị nến và rượu sẵn lên bàn. Một đứa con trai từ khi 18 tuổi ba mẹ đi nước ngoài, một mình quản căn nhà như tôi, đã 5 năm trôi qua, tôi thừa biết cách tự chăm sóc bản thân và bài trí bài bản một bàn ăn đủ để khiến đối phương rung động. Chăm chút từng chi tiết trên bàn ăn, chụp ảnh lại, « ai mà khéo tay vậy nè », tôi búng tay rung đùi ngồi chờ em về.
- Anh làm gì vậy?
Hoảng hồn tôi nhìn lui, em đứng sau lưng tôi từ lúc nào, gương mặt em có vẻ không khỏe, hôm nay tóc em xõa dài, không buộc lên như mọi hôm.
- Em không đi làm à? làm anh giật cả mình.
- Hôm nay em không khỏe nên xin nghỉ. Anh làm gì đây?
Tôi kéo tay em, ấn em ngồi xuống ghế. Tôi quỳ xuống, nắm lấy bàn tay em, nói những lời như trút ra từ ruột gan của mình.
- Anh biết anh sẽ phải đưa em về nhà, anh biết anh không hoàn hảo để khiến gia đình em tin tưởng mà giao em cho anh. Nhưng anh hứa với em, chỉ cần anh còn thở, chỉ cần anh còn sống, anh sẽ luôn yêu em. Hôm nay là 100 ngày yêu nhau, chỉ có đơn giản bánh, nến và món ăn đơn giản, sau này chúng ta cưới nhau sẽ có kỷ niệm ngày cưới, kỷ niệm ngày em sinh con, kỷ niệm 30-60 năm đám cưới và còn....
Em bật khóc và lấy tay che miệng tôi.
- Anh đừng nói nữa, em có việc cần nói với anh.
Thấy em khóc mà lòng tôi đau vô cùng, nhưng có lẽ em khóc vì hạnh phúc chăng. Tôi đứng dậy và nói :
- Dù gì cũng uống 2 ly rượu mừng đã em nhé.- Tôi rót rượu mà không để ý em đến sau từ bao giờ, ôm tôi ngay đằng sau lưng.
- Em chết rồi
- Này, đừng nói linh tinh nhé. – Tay tôi khựng lại, vẫn không quay lui nhìn em.
- Thật, em là một hồn ma, em đã ra đi từ ngày em nhìn thấy anh bị đánh cơ. Em quay lại trần gian một phần em còn lưu luyến cõi trần, một phần muốn trả kiếp duyên này cho anh để được siêu thoát.
Tay tôi đánh rơi ly rượu, màu đỏ của rượu tràn ra sàn nhà, mảnh thủy tinh ly vỡ dường như đâm vào tim tôi thông qua từng lời nói của em. Lần này tôi quay lại nhìn em, người con gái tôi yêu bây giờ khuôn mặt tái nhợt, nhìn em như đến từ thế giới khác.
- Sau khi chết đi, nói đúng ra là do em tự chọn cái chết, anh là người cuối cùng em nhìn thấy, tự nhiên vong hồn của em tự nhủ em phải theo anh. Cứ như anh là duyên nợ của em kiếp này vậy. Được yêu anh, được bên anh, em cảm thấy cuộc sống của em kiếp này vậy là đủ rồi, em phải đi thôi. Người ta gọi em rồi, em không được phép lưu lại trần gian được nữa.
Em khóc rất nhiều, nước mắt em lã chã rơi, tay em run bần bật tự vòng lấy ôm bản thân mình. Em nói mà không dám nhìn thẳng vào mặt tôi. Mà tôi có kém cạnh gì cho cam, tôi cũng khóc, tôi cũng không dám ôm em. Tôi sợ, mà tôi sợ cái gì chứ. Đây là người tôi yêu, những lời hứa trước kia tôi dành cho em chỉ mới đây thôi, tôi muốn lặp lại mà có gì đó nghẹn ứ trong cổ họng khiến tôi không nói ra được.
Em tiến tới, tay em muốn chạm lên má tôi. Tự nhiên tôi đi giật lùi. Chân tôi dẫm lên mảnh thủy tinh vỡ, máu chảy. Nhưng tôi không cảm thấy đau, trái tim tôi đau, cảm giác này có lẽ tồi tệ hơn những cặp đôi chia tay bình thường khác.
- Đúng 4h sáng mai em phải đi rồi, em xin anh giúp em một việc. Hãy đến nhà em, ba em vì mất em mà đau khổ. Ông ấy đang tự dày vò bản thân bằng rượu. Xin anh nói ba em là em rất hạnh phúc và sẽ luôn dõi theo ông ấy. Nói ông ấy hãy qua sống với gia đình anh trai của em. Đừng tự làm khổ mình.
Tôi vẫn như đang câm nín, không nói được gì, nước mắt cứ chảy, một đứa chỉ mới 23 tuổi vừa bước ra xã hội, vừa mới biết kiếm tiền, lại vừa mới biết yêu như tôi thì điều này quá đột ngột.
- Anh giúp em được không? – em định nắm lấy tay tôi nhưng có lẽ em biết tôi đang còn sốc nên em rụt tay lại.
- Còn điều cuối cùng nữa, em yêu anh.
Nói xong em chạy nhanh vào phòng khóa trái cửa lại. Lần này, như chợt tỉnh, tôi chạy theo em, đập cửa thật mạnh.
- Em mở cửa ra, anh yêu em, cho dù em là ma anh cũng yêu em, ở lại với anh, ở lại với anh đi em.
Không một lời đáp, hay em đi thật rồi, tôi vặn chốt cửa. Cửa không khóa, vào trong căn phòng vẫn lạnh lẽo như nó vốn từng. Đúng rồi, em có thật sự ở đâu. Em đi thật rồi, tuyệt vọng tôi ngồi phịch xuống gào khóc như đứa trẻ
- Anh thật sự chỉ bất ngờ thôi, nhưng anh yêu em thật, em đừng đi, anh xin em. Anh không cần, anh chỉ cần em ở cạnh anh như thế này là được rồi.
- Em phải đi, đó là quy luật của tạo hóa.
Em đứng sau lưng tôi nước mắt lưng tròng. Chúng tôi ôm nhau và khóc như hai đứa trẻ.
- Chỉ cần anh nhớ em là em vui rồi, em sẽ nhớ mùi hương của anh, em sẽ nhớ những kỷ niệm của chúng ta. Anh ở lại phải ăn uống đầy đủ, phải sống tốt và hãy tập yêu thương những người xung quanh, đừng thơ ơ với mọi thứ anh nhé. Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Em sẽ luôn bảo vệ anh.
Tôi lặng thinh không nói gì, ôm em siết chặt hơn. Tôi ôm em mà nước mắt cứ rơi, tôi biết qua hôm nay tôi mất em, mất em mãi mãi.
Nghe tiếng chim hót và ánh nắng rọi qua cửa sổ, tôi mới biết cả đêm tôi nằm dưới sàn trong phòng em, sợi dây chuyền nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Bật dậy như người vô hồn, tôi tỉnh cơn mê và gào khóc :
- Anh yêu em, anh yêu em, em trở về đi.
Nắm sợi dây chuyền của em mà tôi vẫn không cảm thấy được em. « em đâu rồi? » - tôi nằm vật ra và cảm thấy mọi thứ như đóng sầm trước mặt tôi, những kỷ niệm chúng tôi bên nhau bủa vây lấy tôi, nước mắt tôi không ngừng rơi.
---
Tròn 30 ngày em bước xa khỏi cuộc đời tôi, cũng như cái cách em đến bên tôi vậy. Đứng tự soi mình trước gương, tôi đã lâu rồi không để ý đến mình, râu không cạo, tóc không chải chuốt. Nước mắt rơi, nhớ lời em nói tôi phải sống tốt. Chỉnh đốn lại diện mạo, tôi lên đường tìm nhà em.
Căn nhà nhỏ và dường như bừa bộn tới mức không có ai chăm sóc. Tôi gõ cửa. Một người đàn ông ra mở cửa, nhìn ông ấy tiều tụy và người còn nồng mùi rượu bia.
- Mai, con gái bác muốn nhờ cháu chuyển lời.
Khẽ thoáng ngạc nhiên, bác mở cửa mời tôi vào nhà. Trong nhà có ngay một góc bàn học toàn ảnh của cô ấy, cô ấy đang mỉm cười. Trên bàn đầy vỏ lon bia. Bác ấy khẽ thở dài :
- Tôi mong nó tìm đến tôi dù chỉ trong mơ, vậy mà nó đến tìm cậu sao.
Tôi toan định nói tôi là bạn trai cô ấy, nhưng tôi nghĩ đây là bí mật mà tôi muốn giữ riêng cho tôi.
- Vâng, Mai nhờ cháu chuyển lời đến bác, bác hãy về sống với anh trai cô ấy và hãy yên tâm về cô ấy.
Người đàn ông ấy ôm đầu khóc, tôi chưa bao giờ thấy người lớn tuổi khóc như thế này
- Chỉ tại bác, bác hiểu lầm nó, cho rằng nó hư hỏng, đánh và chửi nó nên nó mới tìm đến cái chết.
Như có gì đó thôi thúc, tôi nắm lấy tay bác
- Nếu Mai oán trách bác sẽ không nhờ cháu chuyển lời, bác hãy yên tâm về cô ấy.
---
Ra khỏi nhà cô ấy mà trái tim tôi nặng trĩu, nước mắt cứ rơi, đi ngang qua khu phố vẫn thấy bóng hình cô ấy, đi qua quán nước vẫn thấy cô ấy.
- Em có thật sự theo anh chứ?
Bỏ tay vào trong túi áo lấy ra sợi dây chuyền, giơ lên giữa bầu trời, tôi mỉm cười nhìn nó.
- Thật sự em đang theo anh chứ?
Cứ cảm giác cô ấy đang đứng trước mặt mỉm cười, bất giác tôi cũng mìm cười. Khịt khịt mũi, đi nhanh về phía trước.
"Nếu chúng ta thật sự có duyên, anh tin chúng ta sẽ gặp lại em nhỉ"
----
22 năm sau
Tôi bây giờ là phó giám đốc của công ty, bàn làm việc của tôi vẫn để ảnh của em. Gần 45 tuổi rồi, có mọi thứ nhưng tôi vẫn chưa hào hứng kiếm một nửa của mình. Ba mẹ cứ giục vì ông bà bảo cũng già rồi, chị gái tôi con cái lớn hết chỉ còn mình tôi. Nhưng biết sao được, tôi chỉ muốn xin lỗi em vì giờ tôi không có cảm giác muốn yêu một ai khác để sống tốt như em mong muốn.
Chợt, có thông báo của thư ký
- Phó giám đốc, trưởng phòng nhân sự báo anh phỏng vấn gấp một vị trí trưởng bán hàng vì giám đốc đi nước ngoài gấp.
- Ừ, đưa tôi xem CV của cô ấy.
Một cô bé 22 tuổi, vừa tốt nghiệp thôi sao. Chà, tốt nghiệp tại Úc, kinh nghiệm làm sale trên đất khách cũng không ít. "ok!cho cô ấy vào đi".
Tôi có nhìn nhầm không, là cô ấy, người tôi yêu, cô ấy đã trở lại. Đúng là gương mặt của em. Nhìn cô gái trong ảnh và cô gái đứng trước mặt tôi đây họa chăng chỉ khác về phong cách.
- Dạ vâng! Em đến để phỏng vấn ạ.
Suýt nữa là tôi khóc, một người đàn ông như tôi không thể bật khóc dễ dàng được. Đơ ra vài giây tôi lấy lại tác phong chuyên nghiệp.
Ánh nắng rọi qua cửa sổ, nụ cười em lại tiếp tục soi sáng cuộc đời tôi. Tôi không biết kiếp sau của em có còn vương vấn gì hồi ức kiếp trước của em không. Chỉ là tôi nhận ra rằng, khi em nhìn thấy sợi dây chuyền nằm trên bàn, em đã có ánh nhìn thân thuộc, và mỉm cười. Tôi tin định mệnh đã đưa chúng tôi về bên nhau một lần nữa.
Tình duyên nó vốn là một kiếp luân hồi, biết đâu được người bạn đời bên cạnh bạn bây giờ chính là một nửa của bạn từ kiếp trước.
Thủy Aquarius

0 nhận xét:

Một chàng trai mua 12 bông hoa, 11 bông hoa thật và 1 bông hoa giả. Anh ấy nói, "Anh sẽ yêu em cho đến khi bông hoa cuối cùng úa tàn."
***
Một cô gái hỏi một chàng trai xem cô có xinh không, anh ấy nói "Không". Cô ấy hỏi anh ấy xem anh ấy có muốn được ở bên cô ấy mãi mãi, anh ấy nói "Không". Sau đó cô ấy hỏi xem anh ấy có khóc khi cô ấy bỏ đi, anh ấy nói "Không". Cô ấy cho rằng mình nghe như vậy đã đủ; cô ấy cần phải rời đi.
Khi cô ấy định bỏ đi thì anh ấy nắm lấy tay cô và bảo cô ở lại. Anh ấy nói như sau: "Em không xinh vì em rất đẹp. Anh không muốn ở bên em mãi mãi, mà anh cần phải ở bên em mãi mãi. Và anh sẽ không khóc nếu em bỏ đi, bởi vì khi đó anh sẽ chết."
nhung-mau-chuyen-cuc-ngan-ve-tinh-yeu
***

Chàng trai: Anh có thể chụp hình em được không em?
Cô gái: Để làm gì hả anh?
Chàng trai: Anh chỉ muốn cho bọn trẻ xem mẹ chúng trông như thế nào khi còn trẻ thôi mà.
***
Có một cô gái yêu một chàng trai rất nhiều vì vậy cô nói với chàng trai, "Nếu em nói với anh rằng em thích anh, anh có cho rằng em nói đùa không?"
Chàng trai nói, "Có, anh sẽ nghĩ như vậy."
Cô gái hỏi: "Tại sao thế anh?"
Chàng trai trả lời, "Vì anh biết không phải em thích anh, mà là em yêu anh."
***
Tôi và bạn trai ra ngoài ăn tối và có một đôi vợ chồng già ngồi gần chúng tôi.
Chợt tôi nghe thấy người chồng già nói "Em có còn nhớ khi chúng ta còn trẻ?" Tôi nhìn bạn trai tôi và chúng tôi cười khúc khích.
Khi tôi quay lại, bạn trai tôi cầm một chiếc nhẫn trong tay anh ấy và nói "Anh không thể chờ đến tận lúc chúng ta già đi giống như họ!"
***
Một lần có một chàng trai nói với một cô gái: "Tình yêu giống như cầu vồng, rực rỡ và khiến chúng ta mỉm cười
Tình yêu giống như đại dương, sâu thẳm và xinh đẹp
Tình yêu giống như mặt trời, chiếu sáng ấm áp
Tình yêu giống như cơn mưa, êm đềm và tươi mát
Em sẽ cho phép anh thể hiện một tình yêu như vậy chứ?"
Cô gái lắc đầu mỉm cười: "Không"
Chàng trai buồn bã nhìn xuống và sau đó chàng nghe thấy cô gái nói như sau: "Em muốn anh thể hiện cho em thấy tình yêu CỦA ANH..."
***
Chàng trai: Anh muốn em làm cho anh một việc quan trọng.
Cô gái: Việc gì vậy anh?
Chàng trai: Khi em trở về nhà ngày hôm nay, em hãy cảm ơn mẹ em giúp anh.
Cô gái: Chắc chắn rồi, nhưng vì sao hả anh?
Chàng trai: Em hãy cảm ơn mẹ vì đã sinh ra một thiên thần cho cuộc đời anh và một ngày anh hy vọng thiên thần đó sẽ trở thành vợ của anh.
***
Hôm nay, bạn trai tôi nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi. Khi tôi hỏi tại sao, anh đưa ra một danh sách. Danh sách ghi 301 lý do, và anh ấy nói anh mang theo một chiếc bút trong túi phòng khi anh ấy nhớ ra thêm một lý do mới.
***
Một chàng trai hẹn hò với một cô gái luôn làm anh ấy bị tổn thương. Một ngày, cô gái chia tay anh và nói với anh, "Em không muốn gặp lại anh nữa."
Vài tháng sau, cô gái thay đổi suy nghĩ của mình. Cô nhận ra mình yêu chàng trai, vì vậy cô quay lại và nói với anh, "Hãy cho em thêm một cơ hội. Em yêu anh và em cần anh. Em hứa sẽ không bao giờ làm anh bị tổn thương thêm nữa."
Nhưng chàng trai chỉ cười lớn và nói với cô, "Chỉ có một chàng ngốc mới quay lại với người đã làm cho chàng ta tổn thương nhiều như thế."
Cô gái thất vọng và bắt đầu khóc, nhưng chàng trai vòng tay quanh người cô, ôm cô thật chặt và nói, "... và anh là một trong những chàng ngốc đó."
***
Khi em gái tôi còn nhỏ, một ngày cô ấy đi học về và yêu cầu tôi đưa cô đến thư viện để mượn sách nói về ngôn ngữ ký hiệu.
Tôi hỏi tại sao thì cô ấy nói với tôi rằng có một cậu bé ở trường học của cô ấy bị điếc và cô ấy muốn làm bạn với cậu ấy.
Hôm nay tôi đứng bên cạnh cô ấy trong đám cưới của cô để thấy cô ra dấu bằng tay "Tôi đồng ý".
***
Có một cô bé đang chơi trong công viên thì thấy một tấm hình trong bụi cây. Cô giữ tấm hình này nhưng mau chóng quên đi cho đến khi cô lấy chồng.
Chồng cô hỏi cô cậu bé trong tấm hình cô để trong ví là ai.
Cô trả lời; "Mối tình đầu của em."
Sau đó chồng cô cười và nói, "Anh đánh mất tấm hình này khi anh 9 tuổi."
***
Cô gái: Em muốn thú nhận điều này có được không anh?
Chàng trai: Chắc chắn rồi em!
Cô gái: Anh có nụ cười đẹp nhất mà em từng thấy.
Chàng trai: Anh có thể thú nhận điều này được không em?
Cô gái: Được anh.
Chàng trai: Nụ cười này chính là để dành cho riêng em đấy!
truyện tình yêu hay

NHỮNG MẨU CHUYỆN CỰC NGẮN VỀ TÌNH YÊU

Tranh Vip  |  at  10:05:00 AM

Một chàng trai mua 12 bông hoa, 11 bông hoa thật và 1 bông hoa giả. Anh ấy nói, "Anh sẽ yêu em cho đến khi bông hoa cuối cùng úa tàn."
***
Một cô gái hỏi một chàng trai xem cô có xinh không, anh ấy nói "Không". Cô ấy hỏi anh ấy xem anh ấy có muốn được ở bên cô ấy mãi mãi, anh ấy nói "Không". Sau đó cô ấy hỏi xem anh ấy có khóc khi cô ấy bỏ đi, anh ấy nói "Không". Cô ấy cho rằng mình nghe như vậy đã đủ; cô ấy cần phải rời đi.
Khi cô ấy định bỏ đi thì anh ấy nắm lấy tay cô và bảo cô ở lại. Anh ấy nói như sau: "Em không xinh vì em rất đẹp. Anh không muốn ở bên em mãi mãi, mà anh cần phải ở bên em mãi mãi. Và anh sẽ không khóc nếu em bỏ đi, bởi vì khi đó anh sẽ chết."
nhung-mau-chuyen-cuc-ngan-ve-tinh-yeu
***

Chàng trai: Anh có thể chụp hình em được không em?
Cô gái: Để làm gì hả anh?
Chàng trai: Anh chỉ muốn cho bọn trẻ xem mẹ chúng trông như thế nào khi còn trẻ thôi mà.
***
Có một cô gái yêu một chàng trai rất nhiều vì vậy cô nói với chàng trai, "Nếu em nói với anh rằng em thích anh, anh có cho rằng em nói đùa không?"
Chàng trai nói, "Có, anh sẽ nghĩ như vậy."
Cô gái hỏi: "Tại sao thế anh?"
Chàng trai trả lời, "Vì anh biết không phải em thích anh, mà là em yêu anh."
***
Tôi và bạn trai ra ngoài ăn tối và có một đôi vợ chồng già ngồi gần chúng tôi.
Chợt tôi nghe thấy người chồng già nói "Em có còn nhớ khi chúng ta còn trẻ?" Tôi nhìn bạn trai tôi và chúng tôi cười khúc khích.
Khi tôi quay lại, bạn trai tôi cầm một chiếc nhẫn trong tay anh ấy và nói "Anh không thể chờ đến tận lúc chúng ta già đi giống như họ!"
***
Một lần có một chàng trai nói với một cô gái: "Tình yêu giống như cầu vồng, rực rỡ và khiến chúng ta mỉm cười
Tình yêu giống như đại dương, sâu thẳm và xinh đẹp
Tình yêu giống như mặt trời, chiếu sáng ấm áp
Tình yêu giống như cơn mưa, êm đềm và tươi mát
Em sẽ cho phép anh thể hiện một tình yêu như vậy chứ?"
Cô gái lắc đầu mỉm cười: "Không"
Chàng trai buồn bã nhìn xuống và sau đó chàng nghe thấy cô gái nói như sau: "Em muốn anh thể hiện cho em thấy tình yêu CỦA ANH..."
***
Chàng trai: Anh muốn em làm cho anh một việc quan trọng.
Cô gái: Việc gì vậy anh?
Chàng trai: Khi em trở về nhà ngày hôm nay, em hãy cảm ơn mẹ em giúp anh.
Cô gái: Chắc chắn rồi, nhưng vì sao hả anh?
Chàng trai: Em hãy cảm ơn mẹ vì đã sinh ra một thiên thần cho cuộc đời anh và một ngày anh hy vọng thiên thần đó sẽ trở thành vợ của anh.
***
Hôm nay, bạn trai tôi nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi. Khi tôi hỏi tại sao, anh đưa ra một danh sách. Danh sách ghi 301 lý do, và anh ấy nói anh mang theo một chiếc bút trong túi phòng khi anh ấy nhớ ra thêm một lý do mới.
***
Một chàng trai hẹn hò với một cô gái luôn làm anh ấy bị tổn thương. Một ngày, cô gái chia tay anh và nói với anh, "Em không muốn gặp lại anh nữa."
Vài tháng sau, cô gái thay đổi suy nghĩ của mình. Cô nhận ra mình yêu chàng trai, vì vậy cô quay lại và nói với anh, "Hãy cho em thêm một cơ hội. Em yêu anh và em cần anh. Em hứa sẽ không bao giờ làm anh bị tổn thương thêm nữa."
Nhưng chàng trai chỉ cười lớn và nói với cô, "Chỉ có một chàng ngốc mới quay lại với người đã làm cho chàng ta tổn thương nhiều như thế."
Cô gái thất vọng và bắt đầu khóc, nhưng chàng trai vòng tay quanh người cô, ôm cô thật chặt và nói, "... và anh là một trong những chàng ngốc đó."
***
Khi em gái tôi còn nhỏ, một ngày cô ấy đi học về và yêu cầu tôi đưa cô đến thư viện để mượn sách nói về ngôn ngữ ký hiệu.
Tôi hỏi tại sao thì cô ấy nói với tôi rằng có một cậu bé ở trường học của cô ấy bị điếc và cô ấy muốn làm bạn với cậu ấy.
Hôm nay tôi đứng bên cạnh cô ấy trong đám cưới của cô để thấy cô ra dấu bằng tay "Tôi đồng ý".
***
Có một cô bé đang chơi trong công viên thì thấy một tấm hình trong bụi cây. Cô giữ tấm hình này nhưng mau chóng quên đi cho đến khi cô lấy chồng.
Chồng cô hỏi cô cậu bé trong tấm hình cô để trong ví là ai.
Cô trả lời; "Mối tình đầu của em."
Sau đó chồng cô cười và nói, "Anh đánh mất tấm hình này khi anh 9 tuổi."
***
Cô gái: Em muốn thú nhận điều này có được không anh?
Chàng trai: Chắc chắn rồi em!
Cô gái: Anh có nụ cười đẹp nhất mà em từng thấy.
Chàng trai: Anh có thể thú nhận điều này được không em?
Cô gái: Được anh.
Chàng trai: Nụ cười này chính là để dành cho riêng em đấy!

0 nhận xét:

- Này, em có người yêu chưa?
- Vẫn chưa anh ạ, thế còn anh?
- Anh vẫn chưa có người yêu mà. Anh nghe bảo em có người yêu rồi mà giấu. Chừng nào mới ra mắt đấy?
- Thế chừng nào em cưới, em mời anh có đi không?
- Không đi!
- Sao mà phũ phàng với em quá vậy, thế hôm nào ra mắt người yêu có gặp không?

- Có chứ.
- Mà em đã có người yêu đâu chứ, sao anh hối như mẹ em vậy.
- Há há.
- Sao anh cười?
- Tại vì anh thấy vui.
- Anh vui vì cái gì?
- Thì em chưa có người yêu nên anh vui.
- Em chưa có người yêu anh vui vậy sao?
- Uhm, anh vui!
"Có những mối quan hệ. Dù khi kết thúc hay bắt đầu thì nó vẫn không có tên gọi. Nó ở lưng chừng. Lưng chừng của hạnh phúc. Hay lừng chừng của niềm hy vọng.
Khi bạn kết thúc một mối tình. Bạn chấm dứt một mối quan hệ. Điều đó đôi lúc là kết thúc hoàn toàn. Bạn mất đi người yêu. Mất đi một mối quan hệ gọi là tình yêu.
Nhưng đôi khi chấm dứt một mối quan hệ mang tên là tình yêu. Để rồi bạn lại có một mối quan hệ mới, nó ở lưng chừng.
Hai bạn vẫn là bạn, trên tình bạn một xíu, vì đã từng là của nhau. Nhưng lại không phải là tình yêu. Cái mối quan hệ đó cho bạn nhiều nhưng cũng lấy đi của bạn những thứ mà tưởng chừng như không hề có. Đôi khi cũng chỉ muốn nói. Hình như vẫn còn yêu."
....
***
nay-nguoi-yeu-cu
- Anh, Em bị té xe.
- Ở đâu? ngồi yên đấy, anh tới ngay.
- Có đau lắm không? Anh chở đi bệnh viện nhé
- Không, em không đi bệnh viện đâu.
- Vậy thôi về nhà rửa vết thương nhé. Cũng không nặng lắm đâu.
Một cảm giác nhói đau kẽ chạm vào tới tận cùng của con tim, anh ở ngay cạnh em, trước mặt em, đang cầm tay em, nhưng lại không còn thuộc về em. Nước mắt em rơi một phần vì vết thương còn chảy máu, một phần vì nhìn những giọt mồ hôi anh rơi, nhìn cái cách anh chăm sóc em, cái cách anh trấn an cơn đau của em và cái cách anh vỗ về em. Ánh mắt của anh, cái ánh mắt ấy luôn ám ảnh em. Cái ánh mắt anh nhìn em trìu mến, thân thương, dịu hiền. Như cái cách anh từng yêu em vậy.
.....
- Trên đường đi làm, ngang qua công ty em. Anh vô thức nhìn vào nhưng không thấy em đâu?
- Em mới chuyển công ty rồi anh ạ.
- Vậy bây giờ em làm ở đâu?
- Dạ, em làm ở gần thành phố hơn ạ.
Như một thói quen cũ, những ký ức xưa ùa về. Đó là những buổi sáng cùng đón đưa nhau đi làm, những buổi chiều tan ca có người đứng đợi để cùng nhau đi về.
Những thói quen sẽ luôn làm cho người ta nhớ và phải tự mình từ bỏ thói quen, tự mình tìm cách quên nó đi. Chính mình tạo ra nó, nhưng để đưa nó về một quỹ đạo như ban đầu thật không dễ dàng gì. Khi có người đã bước vào xáo trộn hết mọi thứ ban đầu, để lại những thói quen, rồi bước ra, để lại sự hụt hẫng vô bờ. Trên con đường đi, chỉ cần một khung cảnh quen, chúng ta sẽ lại nhớ về nhau, nơi này chúng ta đã từng....
.....
- Anh muốn gặp em trước khi về quê ăn tết có được không?
- Hôm nay ngày cuối cùng ở công ty, em phải chốt số liệu tới tận 9h tối mới xong.
- Thế em có thể xin ra ngoài đi ăn gì một chút được không.
- Chắc không được anh ạ. Mọi người đều ăn ở công ty luôn rồi.
- Thế sáng mai mấy giờ em về? Anh ra ga tiễn em nhé.
- Dạ mai 6h20 tàu chạy ạ.
- Vậy anh sẽ ra ga chờ em nhé.
Sân ga - biệt ly, hình ảnh sân ga luôn cho chúng ta cảm giác chia ly, chia xa, chia lìa nhau. Xưa nay chúng ta vẫn thường xem phim, những cảnh cảm động nhất, đau buồn nhất của những cặp đôi yêu nhau đó là lời chia tay, tiễn biệt tại sân ga.Là cái ôm, cái nắm tay trìu mến không nỡ buông. Có người lên chuyến tàu đó rồi đi mãi chẳng quay trở lại, bỏ lại người phía sau cứ đứng đợi, ngóng trông hàng ngày. Nhưng cũng chính sân ga lại là nơi chứa đựng rất nhiều cảm xúc, hạnh phúc của mọi người. Xuống sân ra, mọi người gặp lại nhau, sau bao lần xa cách, là cái ôm cái nắm tay hạnh phúc. Là những nụ cười nở trên môi và cả những giọt nước mắt hạnh phúc.
Và sáng đó anh cũng ra sân ra chào tạm biệt em. Chúc em về quê ăn tết vui vẻ, chúc em thượng lộ bình an. Và anh bảo anh muốn nhìn em của năm cũ. Vì em của năm cũ mới là em. Anh sợ qua tết rồi em sẽ thay đổi và không còn là em nữa.
Có lẽ thế, năm cũ qua đi ai cũng muốn bỏ lại hết những chuyện không vui ở lại phía sau. Và chuyện không vui em muốn bỏ lại phía sau có khi lại chính là anh!
Em muốn bỏ lại hết những ký ức đau buồn về anh, nhưng anh thì em sẽ không thể bỏ lại phía sau được. Vì anh chính là một phần tuổi thanh xuân của em. Anh là một phần trong những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp nhất mà em có được.
......
- Thằng Hải nó ra đấy, nó hẹn đi uống cafe. Em có đi cùng nó không?
- Em đang ngồi cùng nó rồi nè. Thế anh có ra không?
- Có chứ, anh mà không ra thì có khi đêm nay nhà anh sáng nhất khu.
- Hì hì.
Hải, thằng bạn chung của anh và em. Cũng chính nhờ có nó mà anh vs em mới có thể gặp nhau, quen nhau, yêu nhau để rồi rời xa nhau chứ nhỉ.
Có dịp nó ra chơi thì mình phải cám ơn nó thôi. Cám ơn nó, vì nhờ nó mà em mới có thể gặp anh giữa muôn trùng người. Nhưng em sẽ phải bán vốn nó. Vì nó mà em mới gặp anh để rồi giờ đây lại chia tay nhau nè.
- Mọi người tới lâu chưa?
- Còn đợi mỗi mày thôi đấy. - Hải lên tiếng.
- Em vẫn khỏe chứ?
- Em vẫn khỏe. Anh gọi đồ uống đi nhé.
- Uhm, anh biết rồi. Để anh nói chuyện với thằng này cái đã nhé.
....
Hai ông bạn, chắc cũng phải gần năm rồi mới gặp nhau, ngồi cứ tíu ta tíu tít, như tỷ năm rồi không gặp. Lôi những chuyện ngày xưa ở chung với nhau, đi làm gì, rồi thì bla bla...
Giờ mới thấy khi bạn bè gặp lại nhau dù là trai hay gái vẫn có nhiều chuyện để kể cho nhau nghe thật. Nói chuyện ngày xửa ngày xưa xong thì đến chuyện ngày nảy ngày nay. Chuyện công việc, chuyện gia đình, chuyện bạn bè, chuyện yêu đương.......
- Anh cho em xem cái này nè.
- Gì vậy anh?
- Hình hôm bữa anh mới đi trecking Tà Năng – Phan Dũng.
- Ơ, anh đi rồi à, đi lúc nào thế?
- Anh đi hồi bữa lễ giổ tổ, lúc đó đang mùa cỏ xanh, đẹp lắm.
- Đi mà chẳng hú em gì cả.
- Lúc đó anh đi tới tận 3 ngày, thấy lễ em về nhà nên thôi, với lại em bánh bèo đi không nổi đâu. Hi hi.
- Thôi kệ, thế đi rồi thì lần sau dẫn em đi, làm hướng dẫn riêng cho em là được rồi.
....
Nói chuyện mà quên đi rằng chúng ta đã chia tay nhau rồi. Vậy mà gặp nhau lại nói chuyện như chưa từng xảy ra. Là bạn bè, đang là bạn bè hay từng là bạn bè, từng là người yêu?
Một mối quan hệ lưng chừng, không có tên gọi và cũng chẳng thể định nghĩa. Anh và em vẫn thế, vẫn nói chuyện chỉ là không còn nói chuyện hàng ngày, với tần suất liên tục, nhưng vẫn cập nhật những thông tin mới nhất về nhau. Đôi khi vẫn hỏi thăm nhau, vẫn muốn chia sẻ cùng nhau, có tin gì hay, có tin gì mới vẫn muốn thông báo cho nhau nhưng rồi chợt sững lại. Mà thôi, đừng để thói quen nó cứ tiếp diễn, học cách sống mà không có nó.
Mối quan hệ chẳng thể chạm tới trái tim của nhau.
......
- Em nay nhiêu ký rồi? giảm cân rồi đúng không?
- Em đâu có giảm cân, chắc dạo này công việc nhiều quá.
- Đi uống trà sữa, anh mời nè.
- Bây giờ á hả?
- Uhm, để anh qua chở, uống gần chỗ em cho tiện.
- Vậy cũng được.
- Thế chờ xíu lát anh qua anh gọi.
Gặp nhau lại sau khi chia tay lần này chắc là lần 4 rồi, vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi, gọi 2 ly trà sữa và tiếp tục là những câu truyện không đầu không cuối. Chuyện về công việc, về mấy bà chị đồng nghiệp, chuyện về những chuyến đi, chuyện về vùng đất mới.
- Đưa điện thoại em xem thử bữa giờ đi những đâu rồi nè?
- Đang làm sấp mặt nè có đi được chỗ nào đâu?
- Thì đưa đây, em xem thử. Facebook anh em hủy kết bạn nên em không biết gì hết à.
- Ai biểu em xóa kết bạn với anh.
- Tại không thích nên xóa thôi. Lỡ em đăng hình người yêu lên, anh vào anh đốt nhà em sao. Hì hì.
- Giỏi.
- Ủa mà, sao còn để hình em làm hình nền, không sợ người yêu ghen hả?
- Người yêu đâu mà ghen. Tại để quen rồi nên không muốn đổi.
- Nhìn mãi mà không thấy chán sao?
- Sao chán, cái hình này là cái hình em cười đẹp nhất từ trước tới nay luôn đó. Cũng vì cái bức hình này mà anh mới mê em, mê nụ cười của em rồi dính thính lúc nào không hay đó chứ.
Chia tay nhau rồi, anh vẫn còn giữ nguyên tên em trong danh ba điện thoại, vẫn còn để nguyên hình em làm hình nền điện thoại, một năm rồi mà anh vẫn giữ thói quen đó sao?
Còn em, em nhiều lần xóa tên anh ra khỏi danh bạ, xong rồi lại lưu lại. Cứ xóa rồi lại sợ quên, nên lưu lại, hình nền em cập nhật thường xuyên, chẳng có bất kỳ hình ảnh nào cũng anh ở điện thoại em nữa. Em xóa hết rồi. Nhưng em xóa ở bộ nhớ điện thoại, còn bộ nhớ sao lưu vẫn đang còn. Em là vậy đó. Muốn quên, muốn xóa bỏ, nhưng cũng muốn lưu lại mọi thứ. Xóa mọi thứ, xóa tất cả về anh, nhưng trong tim thì anh luôn tồn tại.
....
- Chủ nhật này em được nghỉ chứ?
- Dạ, em được nghỉ.
- Đi uống café nhé.
- Nếu anh mời
- Uhm, vậy lên Đà Lạt uống café nhen?
- Đà Lạt? sáng đi lên uống café xong rồi về á hả?
- Uhm, lên Mê Linh Garden uống café, anh chưa đi quán đó bao giờ.
- Có ai đi cùng mình nữa không?
- Hông, có anh và em thôi. Đi nhé.
- Dạ, vậy chủ nhật rồi gặp nhen.
Hẹn hò? Không, không phải là hẹn hò đâu, chắc chắn là thế rồi, có còn là người yêu của nhau nữa đâu. Là bạn, ừ, có khi là bạn, chỉ là hiểu bạn hơn những người khác một chút thôi ấy mà. Cũng có thể chỉ là patner của nhau trong những chuyến đi mà thôi. Vì từng rất hiểu nhau và bây giờ cũng thế mà. Dù không còn là người yêu của nhau những luôn dõi theo nhau trên con đường dài suốt một năm qua rồi còn gì.
.....
- Mai em muốn cùng đi ăn sáng rồi đi Đà Lạt hay em tự ăn rồi anh lên đón đi thôi?
- Đi ăn sáng cùng chớ, tự nhiên bắt ăn mình vậy.
- Uhm, vậy đợi anh lên rồi đi ăn. À, nhớ mang theo áo mưa nhen.
- Hông, anh mời em đi uống café thì phải lo cho em chớ.
- Không mang lỡ mưa ướt ráng chịu nhen.
- Ướt thì chịu lạnh thôi chứ biết làm sao được.
Nhõng nhẽo như hồi mới yêu và luôn luôn muốn được chiều chuộng và luôn thích làm theo ý mình. Còn anh, anh luôn luôn chiều theo ý của em mặc dù bây giờ anh chẳng cần phải làm thế. Anh quan tâm tới em dù đó là chi tiết nhỏ nhất, những chi tiết mà vốn có khi em còn chẳng biết nó tồn tại ở trong em.
....
- Dạo này ở dơ quá đấy. Trán mụn không rồi kìa.
- Đâu có, bị dị ứng đấy. Em không như anh nhá.
- Nhứ anh cái gì mà như anh
- Thì hồi anh đạp xe đạp xuyên việt, cả tuần anh còn không tắm kìa.
- Ừ thì cả tuần không tắm, tại tính chất chuyến đi nó thế, chứ anh nào muốn thế.
- Vẫn là anh ở dơ.
- Ừ anh ở dơ đó. Đã vừa ý em chưa!
- Rồi, vừa rồi. Mà nè, bao lâu nữa mới tới Đà Lạt.
- Mình mới đi được một nửa chặng đường thôi. Nghỉ ngơi nghe nhạc xíu đi. Rồi mình đi tiếp.
- Ngoài kia người ta chụp hình cưới với mây đẹp ghê. Mình đang đứng ở giữa đỉnh đèo, độ cao là 1.500m đó anh.
- Uhm, giờ bắt đầu lạnh rồi. Lên tới trên đó chắc sẽ lạnh lắm.
- Thôi mình đi đi anh, đi từ từ rồi vừa ngắm cảnh lên tới nơi là vừa ạ.
Ngồi sau lưng anh, cái lưng quen thuộc ngày nào, em quan sát thật kỹ, thật kỹ, vẫn là con người anh ngày nào, vẫn thế, nhưng còn là của em. Vẫn tấm lưng ngày nào em hay tựa vào, vẫn bờ vai lúc mệt mỏi đã nâng đỡ em. Làm sao bây giờ. Làm sao mà anh và em chúng ta cứ như thế này suốt một năm qua? Vẫn có thể làm bạn, vẫn chấp nhận mọi thứ. Vẫn ích kỷ đều muốn cả hai chưa có người yêu để giữ riêng cho mình.
Chuyến đi này cho em rất nhiều cảm xúc.Vui buồn xen lẫn.
Nước mưa, nước mắt đôi khi hòa quyện lại với nhau.
Muốn ôm anh thật chặt, muốn tựa vào vài anh mà đi.
Nhưng lòng lại kìm nén lại.
Anh, em còn là gì của nhau nữa đâu.
Tự nhiên lòng em đau, đau lắm, đau đau đến thắt lại.
Lúc đó em mới biết được là. Chúng ta đánh mất nhau 1 năm, rồi liệu chúng ta có thể quay về lại với nhau, theo cái cách mà lúc chúng ta bắt đầu không?
Chúng ta đều lớn, đều đã trưởng thành và đều muốn suy nghĩ về tương lai. Tình yêu của chúng ta, ngoài tuổi thanh xuân đẹp nhất thì còn có cả sự trưởng thành đang lớn dần lên trong cả suy nghĩ và cách cảm nhận cuộc sống này rồi.
Café muối.

truyện tình yêu hay

NÀY - NGƯỜI YÊU CŨ!

Tranh Vip  |  at  10:00:00 AM

- Này, em có người yêu chưa?
- Vẫn chưa anh ạ, thế còn anh?
- Anh vẫn chưa có người yêu mà. Anh nghe bảo em có người yêu rồi mà giấu. Chừng nào mới ra mắt đấy?
- Thế chừng nào em cưới, em mời anh có đi không?
- Không đi!
- Sao mà phũ phàng với em quá vậy, thế hôm nào ra mắt người yêu có gặp không?

- Có chứ.
- Mà em đã có người yêu đâu chứ, sao anh hối như mẹ em vậy.
- Há há.
- Sao anh cười?
- Tại vì anh thấy vui.
- Anh vui vì cái gì?
- Thì em chưa có người yêu nên anh vui.
- Em chưa có người yêu anh vui vậy sao?
- Uhm, anh vui!
"Có những mối quan hệ. Dù khi kết thúc hay bắt đầu thì nó vẫn không có tên gọi. Nó ở lưng chừng. Lưng chừng của hạnh phúc. Hay lừng chừng của niềm hy vọng.
Khi bạn kết thúc một mối tình. Bạn chấm dứt một mối quan hệ. Điều đó đôi lúc là kết thúc hoàn toàn. Bạn mất đi người yêu. Mất đi một mối quan hệ gọi là tình yêu.
Nhưng đôi khi chấm dứt một mối quan hệ mang tên là tình yêu. Để rồi bạn lại có một mối quan hệ mới, nó ở lưng chừng.
Hai bạn vẫn là bạn, trên tình bạn một xíu, vì đã từng là của nhau. Nhưng lại không phải là tình yêu. Cái mối quan hệ đó cho bạn nhiều nhưng cũng lấy đi của bạn những thứ mà tưởng chừng như không hề có. Đôi khi cũng chỉ muốn nói. Hình như vẫn còn yêu."
....
***
nay-nguoi-yeu-cu
- Anh, Em bị té xe.
- Ở đâu? ngồi yên đấy, anh tới ngay.
- Có đau lắm không? Anh chở đi bệnh viện nhé
- Không, em không đi bệnh viện đâu.
- Vậy thôi về nhà rửa vết thương nhé. Cũng không nặng lắm đâu.
Một cảm giác nhói đau kẽ chạm vào tới tận cùng của con tim, anh ở ngay cạnh em, trước mặt em, đang cầm tay em, nhưng lại không còn thuộc về em. Nước mắt em rơi một phần vì vết thương còn chảy máu, một phần vì nhìn những giọt mồ hôi anh rơi, nhìn cái cách anh chăm sóc em, cái cách anh trấn an cơn đau của em và cái cách anh vỗ về em. Ánh mắt của anh, cái ánh mắt ấy luôn ám ảnh em. Cái ánh mắt anh nhìn em trìu mến, thân thương, dịu hiền. Như cái cách anh từng yêu em vậy.
.....
- Trên đường đi làm, ngang qua công ty em. Anh vô thức nhìn vào nhưng không thấy em đâu?
- Em mới chuyển công ty rồi anh ạ.
- Vậy bây giờ em làm ở đâu?
- Dạ, em làm ở gần thành phố hơn ạ.
Như một thói quen cũ, những ký ức xưa ùa về. Đó là những buổi sáng cùng đón đưa nhau đi làm, những buổi chiều tan ca có người đứng đợi để cùng nhau đi về.
Những thói quen sẽ luôn làm cho người ta nhớ và phải tự mình từ bỏ thói quen, tự mình tìm cách quên nó đi. Chính mình tạo ra nó, nhưng để đưa nó về một quỹ đạo như ban đầu thật không dễ dàng gì. Khi có người đã bước vào xáo trộn hết mọi thứ ban đầu, để lại những thói quen, rồi bước ra, để lại sự hụt hẫng vô bờ. Trên con đường đi, chỉ cần một khung cảnh quen, chúng ta sẽ lại nhớ về nhau, nơi này chúng ta đã từng....
.....
- Anh muốn gặp em trước khi về quê ăn tết có được không?
- Hôm nay ngày cuối cùng ở công ty, em phải chốt số liệu tới tận 9h tối mới xong.
- Thế em có thể xin ra ngoài đi ăn gì một chút được không.
- Chắc không được anh ạ. Mọi người đều ăn ở công ty luôn rồi.
- Thế sáng mai mấy giờ em về? Anh ra ga tiễn em nhé.
- Dạ mai 6h20 tàu chạy ạ.
- Vậy anh sẽ ra ga chờ em nhé.
Sân ga - biệt ly, hình ảnh sân ga luôn cho chúng ta cảm giác chia ly, chia xa, chia lìa nhau. Xưa nay chúng ta vẫn thường xem phim, những cảnh cảm động nhất, đau buồn nhất của những cặp đôi yêu nhau đó là lời chia tay, tiễn biệt tại sân ga.Là cái ôm, cái nắm tay trìu mến không nỡ buông. Có người lên chuyến tàu đó rồi đi mãi chẳng quay trở lại, bỏ lại người phía sau cứ đứng đợi, ngóng trông hàng ngày. Nhưng cũng chính sân ga lại là nơi chứa đựng rất nhiều cảm xúc, hạnh phúc của mọi người. Xuống sân ra, mọi người gặp lại nhau, sau bao lần xa cách, là cái ôm cái nắm tay hạnh phúc. Là những nụ cười nở trên môi và cả những giọt nước mắt hạnh phúc.
Và sáng đó anh cũng ra sân ra chào tạm biệt em. Chúc em về quê ăn tết vui vẻ, chúc em thượng lộ bình an. Và anh bảo anh muốn nhìn em của năm cũ. Vì em của năm cũ mới là em. Anh sợ qua tết rồi em sẽ thay đổi và không còn là em nữa.
Có lẽ thế, năm cũ qua đi ai cũng muốn bỏ lại hết những chuyện không vui ở lại phía sau. Và chuyện không vui em muốn bỏ lại phía sau có khi lại chính là anh!
Em muốn bỏ lại hết những ký ức đau buồn về anh, nhưng anh thì em sẽ không thể bỏ lại phía sau được. Vì anh chính là một phần tuổi thanh xuân của em. Anh là một phần trong những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp nhất mà em có được.
......
- Thằng Hải nó ra đấy, nó hẹn đi uống cafe. Em có đi cùng nó không?
- Em đang ngồi cùng nó rồi nè. Thế anh có ra không?
- Có chứ, anh mà không ra thì có khi đêm nay nhà anh sáng nhất khu.
- Hì hì.
Hải, thằng bạn chung của anh và em. Cũng chính nhờ có nó mà anh vs em mới có thể gặp nhau, quen nhau, yêu nhau để rồi rời xa nhau chứ nhỉ.
Có dịp nó ra chơi thì mình phải cám ơn nó thôi. Cám ơn nó, vì nhờ nó mà em mới có thể gặp anh giữa muôn trùng người. Nhưng em sẽ phải bán vốn nó. Vì nó mà em mới gặp anh để rồi giờ đây lại chia tay nhau nè.
- Mọi người tới lâu chưa?
- Còn đợi mỗi mày thôi đấy. - Hải lên tiếng.
- Em vẫn khỏe chứ?
- Em vẫn khỏe. Anh gọi đồ uống đi nhé.
- Uhm, anh biết rồi. Để anh nói chuyện với thằng này cái đã nhé.
....
Hai ông bạn, chắc cũng phải gần năm rồi mới gặp nhau, ngồi cứ tíu ta tíu tít, như tỷ năm rồi không gặp. Lôi những chuyện ngày xưa ở chung với nhau, đi làm gì, rồi thì bla bla...
Giờ mới thấy khi bạn bè gặp lại nhau dù là trai hay gái vẫn có nhiều chuyện để kể cho nhau nghe thật. Nói chuyện ngày xửa ngày xưa xong thì đến chuyện ngày nảy ngày nay. Chuyện công việc, chuyện gia đình, chuyện bạn bè, chuyện yêu đương.......
- Anh cho em xem cái này nè.
- Gì vậy anh?
- Hình hôm bữa anh mới đi trecking Tà Năng – Phan Dũng.
- Ơ, anh đi rồi à, đi lúc nào thế?
- Anh đi hồi bữa lễ giổ tổ, lúc đó đang mùa cỏ xanh, đẹp lắm.
- Đi mà chẳng hú em gì cả.
- Lúc đó anh đi tới tận 3 ngày, thấy lễ em về nhà nên thôi, với lại em bánh bèo đi không nổi đâu. Hi hi.
- Thôi kệ, thế đi rồi thì lần sau dẫn em đi, làm hướng dẫn riêng cho em là được rồi.
....
Nói chuyện mà quên đi rằng chúng ta đã chia tay nhau rồi. Vậy mà gặp nhau lại nói chuyện như chưa từng xảy ra. Là bạn bè, đang là bạn bè hay từng là bạn bè, từng là người yêu?
Một mối quan hệ lưng chừng, không có tên gọi và cũng chẳng thể định nghĩa. Anh và em vẫn thế, vẫn nói chuyện chỉ là không còn nói chuyện hàng ngày, với tần suất liên tục, nhưng vẫn cập nhật những thông tin mới nhất về nhau. Đôi khi vẫn hỏi thăm nhau, vẫn muốn chia sẻ cùng nhau, có tin gì hay, có tin gì mới vẫn muốn thông báo cho nhau nhưng rồi chợt sững lại. Mà thôi, đừng để thói quen nó cứ tiếp diễn, học cách sống mà không có nó.
Mối quan hệ chẳng thể chạm tới trái tim của nhau.
......
- Em nay nhiêu ký rồi? giảm cân rồi đúng không?
- Em đâu có giảm cân, chắc dạo này công việc nhiều quá.
- Đi uống trà sữa, anh mời nè.
- Bây giờ á hả?
- Uhm, để anh qua chở, uống gần chỗ em cho tiện.
- Vậy cũng được.
- Thế chờ xíu lát anh qua anh gọi.
Gặp nhau lại sau khi chia tay lần này chắc là lần 4 rồi, vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi, gọi 2 ly trà sữa và tiếp tục là những câu truyện không đầu không cuối. Chuyện về công việc, về mấy bà chị đồng nghiệp, chuyện về những chuyến đi, chuyện về vùng đất mới.
- Đưa điện thoại em xem thử bữa giờ đi những đâu rồi nè?
- Đang làm sấp mặt nè có đi được chỗ nào đâu?
- Thì đưa đây, em xem thử. Facebook anh em hủy kết bạn nên em không biết gì hết à.
- Ai biểu em xóa kết bạn với anh.
- Tại không thích nên xóa thôi. Lỡ em đăng hình người yêu lên, anh vào anh đốt nhà em sao. Hì hì.
- Giỏi.
- Ủa mà, sao còn để hình em làm hình nền, không sợ người yêu ghen hả?
- Người yêu đâu mà ghen. Tại để quen rồi nên không muốn đổi.
- Nhìn mãi mà không thấy chán sao?
- Sao chán, cái hình này là cái hình em cười đẹp nhất từ trước tới nay luôn đó. Cũng vì cái bức hình này mà anh mới mê em, mê nụ cười của em rồi dính thính lúc nào không hay đó chứ.
Chia tay nhau rồi, anh vẫn còn giữ nguyên tên em trong danh ba điện thoại, vẫn còn để nguyên hình em làm hình nền điện thoại, một năm rồi mà anh vẫn giữ thói quen đó sao?
Còn em, em nhiều lần xóa tên anh ra khỏi danh bạ, xong rồi lại lưu lại. Cứ xóa rồi lại sợ quên, nên lưu lại, hình nền em cập nhật thường xuyên, chẳng có bất kỳ hình ảnh nào cũng anh ở điện thoại em nữa. Em xóa hết rồi. Nhưng em xóa ở bộ nhớ điện thoại, còn bộ nhớ sao lưu vẫn đang còn. Em là vậy đó. Muốn quên, muốn xóa bỏ, nhưng cũng muốn lưu lại mọi thứ. Xóa mọi thứ, xóa tất cả về anh, nhưng trong tim thì anh luôn tồn tại.
....
- Chủ nhật này em được nghỉ chứ?
- Dạ, em được nghỉ.
- Đi uống café nhé.
- Nếu anh mời
- Uhm, vậy lên Đà Lạt uống café nhen?
- Đà Lạt? sáng đi lên uống café xong rồi về á hả?
- Uhm, lên Mê Linh Garden uống café, anh chưa đi quán đó bao giờ.
- Có ai đi cùng mình nữa không?
- Hông, có anh và em thôi. Đi nhé.
- Dạ, vậy chủ nhật rồi gặp nhen.
Hẹn hò? Không, không phải là hẹn hò đâu, chắc chắn là thế rồi, có còn là người yêu của nhau nữa đâu. Là bạn, ừ, có khi là bạn, chỉ là hiểu bạn hơn những người khác một chút thôi ấy mà. Cũng có thể chỉ là patner của nhau trong những chuyến đi mà thôi. Vì từng rất hiểu nhau và bây giờ cũng thế mà. Dù không còn là người yêu của nhau những luôn dõi theo nhau trên con đường dài suốt một năm qua rồi còn gì.
.....
- Mai em muốn cùng đi ăn sáng rồi đi Đà Lạt hay em tự ăn rồi anh lên đón đi thôi?
- Đi ăn sáng cùng chớ, tự nhiên bắt ăn mình vậy.
- Uhm, vậy đợi anh lên rồi đi ăn. À, nhớ mang theo áo mưa nhen.
- Hông, anh mời em đi uống café thì phải lo cho em chớ.
- Không mang lỡ mưa ướt ráng chịu nhen.
- Ướt thì chịu lạnh thôi chứ biết làm sao được.
Nhõng nhẽo như hồi mới yêu và luôn luôn muốn được chiều chuộng và luôn thích làm theo ý mình. Còn anh, anh luôn luôn chiều theo ý của em mặc dù bây giờ anh chẳng cần phải làm thế. Anh quan tâm tới em dù đó là chi tiết nhỏ nhất, những chi tiết mà vốn có khi em còn chẳng biết nó tồn tại ở trong em.
....
- Dạo này ở dơ quá đấy. Trán mụn không rồi kìa.
- Đâu có, bị dị ứng đấy. Em không như anh nhá.
- Nhứ anh cái gì mà như anh
- Thì hồi anh đạp xe đạp xuyên việt, cả tuần anh còn không tắm kìa.
- Ừ thì cả tuần không tắm, tại tính chất chuyến đi nó thế, chứ anh nào muốn thế.
- Vẫn là anh ở dơ.
- Ừ anh ở dơ đó. Đã vừa ý em chưa!
- Rồi, vừa rồi. Mà nè, bao lâu nữa mới tới Đà Lạt.
- Mình mới đi được một nửa chặng đường thôi. Nghỉ ngơi nghe nhạc xíu đi. Rồi mình đi tiếp.
- Ngoài kia người ta chụp hình cưới với mây đẹp ghê. Mình đang đứng ở giữa đỉnh đèo, độ cao là 1.500m đó anh.
- Uhm, giờ bắt đầu lạnh rồi. Lên tới trên đó chắc sẽ lạnh lắm.
- Thôi mình đi đi anh, đi từ từ rồi vừa ngắm cảnh lên tới nơi là vừa ạ.
Ngồi sau lưng anh, cái lưng quen thuộc ngày nào, em quan sát thật kỹ, thật kỹ, vẫn là con người anh ngày nào, vẫn thế, nhưng còn là của em. Vẫn tấm lưng ngày nào em hay tựa vào, vẫn bờ vai lúc mệt mỏi đã nâng đỡ em. Làm sao bây giờ. Làm sao mà anh và em chúng ta cứ như thế này suốt một năm qua? Vẫn có thể làm bạn, vẫn chấp nhận mọi thứ. Vẫn ích kỷ đều muốn cả hai chưa có người yêu để giữ riêng cho mình.
Chuyến đi này cho em rất nhiều cảm xúc.Vui buồn xen lẫn.
Nước mưa, nước mắt đôi khi hòa quyện lại với nhau.
Muốn ôm anh thật chặt, muốn tựa vào vài anh mà đi.
Nhưng lòng lại kìm nén lại.
Anh, em còn là gì của nhau nữa đâu.
Tự nhiên lòng em đau, đau lắm, đau đau đến thắt lại.
Lúc đó em mới biết được là. Chúng ta đánh mất nhau 1 năm, rồi liệu chúng ta có thể quay về lại với nhau, theo cái cách mà lúc chúng ta bắt đầu không?
Chúng ta đều lớn, đều đã trưởng thành và đều muốn suy nghĩ về tương lai. Tình yêu của chúng ta, ngoài tuổi thanh xuân đẹp nhất thì còn có cả sự trưởng thành đang lớn dần lên trong cả suy nghĩ và cách cảm nhận cuộc sống này rồi.
Café muối.

0 nhận xét:

aa

?max-results="+numposts2+"&orderby=published&alt=json-in-script&callback=postfeature\"><\/script>");

Populars

Contact Form

Name

Email *

Message *

    12081

    1208

    Blog Archive

General

© 2013 Trang chủ. WP Annhienblogs Converted by annhienblogs
Annhienblogs. Powered by Blogger.