Button Text! Submit original article and get paid. Find out More

Latest

Showing posts with label monmon. Show all posts
Showing posts with label monmon. Show all posts

Friday, July 1, 2016

KHÔNG THỂ NÓI YÊU EM

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao giờ tôi yêu em, giá như tôi vẫn còn tồn tại, giá như tôi được găp em sớm hơn có lẽ tôi đã chọn cho mình lối đi khác.
***
Tôi chán nản đá một viên đá nhỏ bên cạnh đám cỏ đã vàng úa và xơ xác, bàn chân xẹt ngang qua vài chiếc lá khô bên đường chới với trong không gian rồi chìm dần vào bóng tối. Viên đá vẫn cứng đầu nằm yên bất động, khẽ thở dài tôi nhắm mắt tựa vào chiếc đèn đường đang tỏa ra thứ ánh sáng đầy êm dịu mặc cho dòng người trên phố đang tất tả vội vàng trong từng khoảnh khắc của cuối ngày.
khong-the-noi-yeu-em

Một con chó nhỏ màu vàng chạy vụt qua rồi trong phút chốc đứng khững lại, nó đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn tôi và nhanh chóng phát ra tiếng gầm gừ. Tôi chợt thấy buồn cười, cái tiếng nó phát ra từ cái cuống họng vang lên the thé khiến tôi liên tưởng giọng nói của bọn trẻ con bập bẽ biết nói. Tôi hé mắt nhìn nó, cái nhìn đầy khiêu khích càng khiến nó thêm phần giận dữ, thật ra tôi thấy nó vô cùng thú vị. Rồi từ xa bóng một người con gái vội vã chạy tới, mái tóc lòa xòa nhẹ nhàng bay trong màn đêm của mùa đông giá lạnh. Chiếc khăn quàng che gần hết nửa khuôn mặt, đôi mắt em vô tình lướt ngang qua tôi sau đó nhanh chóng hướng về xung quanh rồi dừng lại...


"...Chúng ta về phòng thôi Tan, muộn lắm rồi chị sợ đi về một mình lắm"
Con chó ve vẩy cái đuôi nhỏ trên tay em mà quên mất rằng vừa nãy nó mới quyết đấu một trận vô cùng hùng chiến với tôi. Tôi âm thầm đi theo em, cái giây phút nghe em nói sợ đi về một mình bỗng chốc khiến tôi xao động, nhìn em ôm nhẹ con chó trên tay, lẻ bóng đi về giữa mùa đông giá rét làm tôi chỉ muốn được che chở cho em, muốn sánh vai cùng em đi chung một con đường. Và chúng tôi quen nhau từ đó, nói đúng ra là tôi quen em.
Mỗi ngày, khi bóng dáng em khuất sau cánh cửa phòng đôi mắt buồn thiu của Tan khiến tôi tan chảy. Tan nằm co ro bên chiếc đệm nhỏ, rên vài tiếng khe khẽ và tỏ ra buồn bã, những lúc đó tôi vô thức tiến lại và vuốt ve nó, ban đầu nó tỏ ra đề phòng và sợ hãi nhưng nhanh sau đó chắc sự cô đơn đã khiến 2 chúng tôi trở thành bạn của nhau. Em thường đi làm về muộn, căn phòng nhỏ đôi khi chỉ có 2 chúng tôi nhưng tôi không thường xuyên được bên cạnh em như Tan. Tôi thích cảm giác được ngắm nhìn em từ phía sau, là những lúc em trò chuyện với Tan, là những lúc em đuổi theo Tan trên phố, rồi những lúc em suy tư đi dạo cùng Tan trong cái công viên bé nhỏ. Và đôi khi sự xuất hiện của tôi khiến cuộc sống của em có phần bị đảo lộn, ví dụ như em không hiểu tại sao Tan lại bị khùng bất chợt, đôi lúc lại tỏ ra khó chịu với em nhưng đó lại là một phần bí mật của chúng tôi rồi.
Một ngày mùa đông trở gió tôi đứng chờ em bên hiên nhà, hôm nay em không ở nhà và Tan cũng thế. Màn đêm đã buông xuống, cái lạnh càng khiến tôi thêm khó chịu vậy mà giờ này em vẫn chưa về. Chẳng hiểu sao điều đó khiến tôi vạn phần lo lắng, có một thứ gì đó mạch bảo tôi em đang gặp nguy hiểm. Vụt chạy trong màn đêm giá rét, tôi thấy mình như đang tan ra cùng màn sương trắng dày đặc, và tôi thấy em. Một khung cảnh đầy u ám hiện lên, chỉ mình em và bóng của 2 kẻ thanh niên đầy hung tợn, tôi thấy Tan đang nằm thoi thóp trong tay em, em gào khóc cầu xin trong vô vọng. Sự giận dữ bốc cháy cả cơ thể của tôi, tôi tiến lại rất gần rồi chợt thấy trong đôi mắt em là cả một nỗi đau đan xen niềm hy vọng còn sót lại. Em bị thương nhưng dường như đó không phải là tất cả, hình như Tan mới chính là nguyên nhân khiến em suy sụp, tôi thấy Tan bất động trong tay em, mái tóc rối bời cùng chiếc áo bị xé rách khiến tôi chưa bao giờ hận mình đến như vậy...
Vào thời khắc đó một chàng trai đi ngược chiều qua chúng tôi, trong màn đêm sương trắng tôi thấy khuôn mặt ấy vô cùng lạnh lùng và đầy khí chất. Giữa ranh giới sáng và tối hai kẻ bặm trợn vô cùng sững sốt khi nhìn thấy tôi, nhưng rồi chúng chưa kịp định thần thì đã bị hai cái đấm như trời giáng bởi chàng trai ấy. Bọn chúng sợ hãi bỏ chạy ngay sau khi ngã gục vào nhau, trong phút lặng thinh của 3 chúng tôi còn sót lại, tôi thấy em đưa mắt đầy cảm kích nhìn người con trai khác,...im lặng, hụt hẫng tôi ngồi bệt xuống nền đường đầy ẩm ướt nhìn dáng em khuất dần bên đầu kia của chiếc cầu cùng người con trai lạ mặt.
Những ngày sau đó, em trầm lặng đứng bên chiếc lan can của căn phòng nhỏ, tôi thấy em không khóc nhưng tôi hiểu tột cùng của nỗi đau là sự lặng im đến khó hiểu. Màn đêm buông xuống, tôi chợt thấy em giật mình òa khóc, em gọi tên Tan trong tiếng nấc nghẹn ngào khiến tôi chết lặng. Tôi dịu dàng lau nước mắt cho em nhưng chợt nhận ra bàn tay mình hụt hẫng giữa khoảng không đầy chới với. Một giọt nước mắt vừa rơi khỏi khuôn mặt xinh đẹp của em, vô thức rơi vào lòng bàn tay tôi rôi xuyên xuống nền nhà lãnh khốc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mình đau nhói đến như vậy thì ra cảm giác không bảo vệ và che chở cho người con gái mình yêu thương lại tệ hơn cả nỗi đau về thể xác mà tôi đã phải từng chịu đựng.
Tôi năm nay 27, cái tuổi đầy sóng gió và quá nhiều lý tưởng sống nhưng tôi lại chọn cho mình một con đường chông chênh và buông thả. Tôi sinh ra trong một gia đình điều kiện nhưng không mấy hạnh phúc, điều đó ảnh hưởng đến tâm lý cũng như can thiệp khá sâu vào cách sống của tôi. Tôi khá đẹp trai theo như đám bạn nhận xét, ông trời lại phú thêm cho tôi một ngoại hình khá hoàn hảo về chiều cao lẫn vóc dáng, tuy nhiên điều đó càng khiến tôi thêm bất hạnh. Tôi bỏ dở chương trình đại học vào năm thứ 2 sau khi nhìn thấy cảnh bố tôi cặp kè với cô bồ nhí kém tôi 2 tuổi. Thật ra tôi thấy mình không phù hợp với công việc học hành mặc dù không thể phủ nhận tôi được thừa hưởng gen di truyền thông minh từ bố. Tôi chán nản mọi thứ và lao mình vào những trận chiến game đỉnh cao, nguồn thu nhập của tôi từ game và công việc bán thời gian qua mạng đủ cho tôi duy trì cuộc sống.
Nhưng tôi vẫn thấy mình lạc lõng, tôi lạo mình vào niềm đam mê tốc độ, không quá khó hiểu với một đứa con trai có cách sống như tôi nhưng đó cũng là một sự lựa chọn đầy nguy hiểm. Trong một lần sa ngã, tôi đã khiến cuộc đời tôi bước sang trang mới, đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy âm thanh cuộc sống chân thật đến như vậy và đó cũng là lần cuối cùng tôi thấy giọt nước mắt của mẹ tôi kể từ ngày bà ta bỏ rơi tôi theo người đàn ông khác.
Ngày xảy ra tai nạn và vô tình trở thành một linh hồn tự do, tôi thấy mình bỗng chốc được giải thoát. Nhưng tôi vẫn có thói quen lượn lờ quanh các công viên và vỉa hè thay vì đứng yên một chỗ; cuộc sống mới của tôi sẽ cứ như vậy nếu không có một lần tôi tình cờ gặp em. Đó là lần đầu tôi thấy thú vị bởi một cô gái kể cả khi tôi không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, rồi tôi lặng lẽ theo dõi em. Tôi quen dần với việc kết bạn với một con chó nhỏ tên Tan, quen dần những ngày bông đùa mái tóc rối, là những ngày ngắm nhìn em miên man trong giấc ngủ, là những nụ cười vô thức khi được nhìn em từ phía sau. Chỉ có một điều rằng em không hề biết đến sự tồn tại của tôi, ngoại trừ Tan. \
Ngày Tan mất, tôi thấy em không khóc thay vào đó là nỗi căm hận dâng trào trong đôi mắt nâu bọc đầy sương khói, ngày Tan mất tôi lặng lẽ đứng phía sau nhìn em và người con trai khác đắp những mảnh đất vỡ cuối cùng trên nấm mồ của Tan. Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao giờ tôi yêu em, giá như tôi vẫn còn tồn tại, giá như tôi được găp em sớm hơn có lẽ tôi đã chọn cho mình lối đi khác.
Em gặp một cú sốc khá mạnh sau những gì đã xảy ra, tôi vẫn lặng thầm bên cạnh em như hồi đầu mới quen biết. Tuy nhiên, tôi hiểu thời gian có thể chữa lành những nỗi đau của quá khứ; tôi dần thấy em bình tâm trở lại và tất nhiên bên cạnh em không chỉ có tôi mà còn bóng dáng một người con trai khác. Người con trai đó tôi đã từng gặp, không chỉ một lần mà rất nhiều lần là đàng khác. Nhưng tôi thừa nhận ở cậu ta toát lên một vẻ nam tính khó cưỡng lại, cộng thêm cái khí chất cùng với ánh hào quang của cậu ta khiến nhiều người phải dè sợ. Tôi cảm kích cậu ta vì đã giúp em sau những gì đã qua, dù rằng sau vụ đó tôi đã cố tìm gặp và báo thù kẻ dám gây tổn thương cho em nhưng tôi vẫn chỉ là một linh hồn đơn độc. Còn cậu ta mới là người mang lại hạnh phúc và sự an toàn cho em, đó là người đàn ông mà em cần trong cả cuộc đời này.
....1 năm sau ngày Tan mất...
Đó là một ngày cuối thu trời chớm lạnh, tôi thấy em được ôm vào lòng sau một nụ hôn bất ngờ và màn cầu hôn vô cùng lãng mạn. Tôi nhìn thấy trong nụ cười của em là niềm hạnh phúc của một người con gái. Nhìn vào bầu trời đêm đầy gió tôi khẽ cảm nhận mùi hương từ mái tóc của em, ngước nhìn xuống chân tôi thấy Tan đang vẫy chiếc đuôi ngắn cũn của mình cùng khuôn mặt vô cùng phấn khích. Chợt mỉm cười nhớ lại lần đầu tiên tôi gặp Tan và em, nó cũng nhìn tôi nhưng là cái nhìn đề phòng và đầy thận trọng. Tôi khẽ cúi xuống vuốt ve cái đầu tinh nghịch của nó, nó lại càng phấn khích hơn và tôi thấy lòng mình chợt nhẹ. Đó là điều cuối cùng cả tôi và Tan có thể làm cho em, thứ hạnh phúc mà em đang có sẽ là điểm khởi đầu cho cuộc hành trình mới của chúng tôi. Chỉ cần em được thấy em cười, tôi với Tan sẽ lại tiếp tục đồng hành với nhau trên cùng một con đường cho dù em không còn bên cạnh.
"...chúc phúc cho cô chủ của mày đi nào Tan, đã đến lúc chúng ta rời xa chốn này rồi đấy"
"..Chúc em hạnh phúc, anh yêu em.."
truyện tình yêu hay

KHÔNG THỂ NÓI YÊU EM (ST)

Tranh Vip  |  at  4:58:00 PM

KHÔNG THỂ NÓI YÊU EM

Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao giờ tôi yêu em, giá như tôi vẫn còn tồn tại, giá như tôi được găp em sớm hơn có lẽ tôi đã chọn cho mình lối đi khác.
***
Tôi chán nản đá một viên đá nhỏ bên cạnh đám cỏ đã vàng úa và xơ xác, bàn chân xẹt ngang qua vài chiếc lá khô bên đường chới với trong không gian rồi chìm dần vào bóng tối. Viên đá vẫn cứng đầu nằm yên bất động, khẽ thở dài tôi nhắm mắt tựa vào chiếc đèn đường đang tỏa ra thứ ánh sáng đầy êm dịu mặc cho dòng người trên phố đang tất tả vội vàng trong từng khoảnh khắc của cuối ngày.
khong-the-noi-yeu-em

Một con chó nhỏ màu vàng chạy vụt qua rồi trong phút chốc đứng khững lại, nó đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn tôi và nhanh chóng phát ra tiếng gầm gừ. Tôi chợt thấy buồn cười, cái tiếng nó phát ra từ cái cuống họng vang lên the thé khiến tôi liên tưởng giọng nói của bọn trẻ con bập bẽ biết nói. Tôi hé mắt nhìn nó, cái nhìn đầy khiêu khích càng khiến nó thêm phần giận dữ, thật ra tôi thấy nó vô cùng thú vị. Rồi từ xa bóng một người con gái vội vã chạy tới, mái tóc lòa xòa nhẹ nhàng bay trong màn đêm của mùa đông giá lạnh. Chiếc khăn quàng che gần hết nửa khuôn mặt, đôi mắt em vô tình lướt ngang qua tôi sau đó nhanh chóng hướng về xung quanh rồi dừng lại...


"...Chúng ta về phòng thôi Tan, muộn lắm rồi chị sợ đi về một mình lắm"
Con chó ve vẩy cái đuôi nhỏ trên tay em mà quên mất rằng vừa nãy nó mới quyết đấu một trận vô cùng hùng chiến với tôi. Tôi âm thầm đi theo em, cái giây phút nghe em nói sợ đi về một mình bỗng chốc khiến tôi xao động, nhìn em ôm nhẹ con chó trên tay, lẻ bóng đi về giữa mùa đông giá rét làm tôi chỉ muốn được che chở cho em, muốn sánh vai cùng em đi chung một con đường. Và chúng tôi quen nhau từ đó, nói đúng ra là tôi quen em.
Mỗi ngày, khi bóng dáng em khuất sau cánh cửa phòng đôi mắt buồn thiu của Tan khiến tôi tan chảy. Tan nằm co ro bên chiếc đệm nhỏ, rên vài tiếng khe khẽ và tỏ ra buồn bã, những lúc đó tôi vô thức tiến lại và vuốt ve nó, ban đầu nó tỏ ra đề phòng và sợ hãi nhưng nhanh sau đó chắc sự cô đơn đã khiến 2 chúng tôi trở thành bạn của nhau. Em thường đi làm về muộn, căn phòng nhỏ đôi khi chỉ có 2 chúng tôi nhưng tôi không thường xuyên được bên cạnh em như Tan. Tôi thích cảm giác được ngắm nhìn em từ phía sau, là những lúc em trò chuyện với Tan, là những lúc em đuổi theo Tan trên phố, rồi những lúc em suy tư đi dạo cùng Tan trong cái công viên bé nhỏ. Và đôi khi sự xuất hiện của tôi khiến cuộc sống của em có phần bị đảo lộn, ví dụ như em không hiểu tại sao Tan lại bị khùng bất chợt, đôi lúc lại tỏ ra khó chịu với em nhưng đó lại là một phần bí mật của chúng tôi rồi.
Một ngày mùa đông trở gió tôi đứng chờ em bên hiên nhà, hôm nay em không ở nhà và Tan cũng thế. Màn đêm đã buông xuống, cái lạnh càng khiến tôi thêm khó chịu vậy mà giờ này em vẫn chưa về. Chẳng hiểu sao điều đó khiến tôi vạn phần lo lắng, có một thứ gì đó mạch bảo tôi em đang gặp nguy hiểm. Vụt chạy trong màn đêm giá rét, tôi thấy mình như đang tan ra cùng màn sương trắng dày đặc, và tôi thấy em. Một khung cảnh đầy u ám hiện lên, chỉ mình em và bóng của 2 kẻ thanh niên đầy hung tợn, tôi thấy Tan đang nằm thoi thóp trong tay em, em gào khóc cầu xin trong vô vọng. Sự giận dữ bốc cháy cả cơ thể của tôi, tôi tiến lại rất gần rồi chợt thấy trong đôi mắt em là cả một nỗi đau đan xen niềm hy vọng còn sót lại. Em bị thương nhưng dường như đó không phải là tất cả, hình như Tan mới chính là nguyên nhân khiến em suy sụp, tôi thấy Tan bất động trong tay em, mái tóc rối bời cùng chiếc áo bị xé rách khiến tôi chưa bao giờ hận mình đến như vậy...
Vào thời khắc đó một chàng trai đi ngược chiều qua chúng tôi, trong màn đêm sương trắng tôi thấy khuôn mặt ấy vô cùng lạnh lùng và đầy khí chất. Giữa ranh giới sáng và tối hai kẻ bặm trợn vô cùng sững sốt khi nhìn thấy tôi, nhưng rồi chúng chưa kịp định thần thì đã bị hai cái đấm như trời giáng bởi chàng trai ấy. Bọn chúng sợ hãi bỏ chạy ngay sau khi ngã gục vào nhau, trong phút lặng thinh của 3 chúng tôi còn sót lại, tôi thấy em đưa mắt đầy cảm kích nhìn người con trai khác,...im lặng, hụt hẫng tôi ngồi bệt xuống nền đường đầy ẩm ướt nhìn dáng em khuất dần bên đầu kia của chiếc cầu cùng người con trai lạ mặt.
Những ngày sau đó, em trầm lặng đứng bên chiếc lan can của căn phòng nhỏ, tôi thấy em không khóc nhưng tôi hiểu tột cùng của nỗi đau là sự lặng im đến khó hiểu. Màn đêm buông xuống, tôi chợt thấy em giật mình òa khóc, em gọi tên Tan trong tiếng nấc nghẹn ngào khiến tôi chết lặng. Tôi dịu dàng lau nước mắt cho em nhưng chợt nhận ra bàn tay mình hụt hẫng giữa khoảng không đầy chới với. Một giọt nước mắt vừa rơi khỏi khuôn mặt xinh đẹp của em, vô thức rơi vào lòng bàn tay tôi rôi xuyên xuống nền nhà lãnh khốc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mình đau nhói đến như vậy thì ra cảm giác không bảo vệ và che chở cho người con gái mình yêu thương lại tệ hơn cả nỗi đau về thể xác mà tôi đã phải từng chịu đựng.
Tôi năm nay 27, cái tuổi đầy sóng gió và quá nhiều lý tưởng sống nhưng tôi lại chọn cho mình một con đường chông chênh và buông thả. Tôi sinh ra trong một gia đình điều kiện nhưng không mấy hạnh phúc, điều đó ảnh hưởng đến tâm lý cũng như can thiệp khá sâu vào cách sống của tôi. Tôi khá đẹp trai theo như đám bạn nhận xét, ông trời lại phú thêm cho tôi một ngoại hình khá hoàn hảo về chiều cao lẫn vóc dáng, tuy nhiên điều đó càng khiến tôi thêm bất hạnh. Tôi bỏ dở chương trình đại học vào năm thứ 2 sau khi nhìn thấy cảnh bố tôi cặp kè với cô bồ nhí kém tôi 2 tuổi. Thật ra tôi thấy mình không phù hợp với công việc học hành mặc dù không thể phủ nhận tôi được thừa hưởng gen di truyền thông minh từ bố. Tôi chán nản mọi thứ và lao mình vào những trận chiến game đỉnh cao, nguồn thu nhập của tôi từ game và công việc bán thời gian qua mạng đủ cho tôi duy trì cuộc sống.
Nhưng tôi vẫn thấy mình lạc lõng, tôi lạo mình vào niềm đam mê tốc độ, không quá khó hiểu với một đứa con trai có cách sống như tôi nhưng đó cũng là một sự lựa chọn đầy nguy hiểm. Trong một lần sa ngã, tôi đã khiến cuộc đời tôi bước sang trang mới, đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy âm thanh cuộc sống chân thật đến như vậy và đó cũng là lần cuối cùng tôi thấy giọt nước mắt của mẹ tôi kể từ ngày bà ta bỏ rơi tôi theo người đàn ông khác.
Ngày xảy ra tai nạn và vô tình trở thành một linh hồn tự do, tôi thấy mình bỗng chốc được giải thoát. Nhưng tôi vẫn có thói quen lượn lờ quanh các công viên và vỉa hè thay vì đứng yên một chỗ; cuộc sống mới của tôi sẽ cứ như vậy nếu không có một lần tôi tình cờ gặp em. Đó là lần đầu tôi thấy thú vị bởi một cô gái kể cả khi tôi không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, rồi tôi lặng lẽ theo dõi em. Tôi quen dần với việc kết bạn với một con chó nhỏ tên Tan, quen dần những ngày bông đùa mái tóc rối, là những ngày ngắm nhìn em miên man trong giấc ngủ, là những nụ cười vô thức khi được nhìn em từ phía sau. Chỉ có một điều rằng em không hề biết đến sự tồn tại của tôi, ngoại trừ Tan. \
Ngày Tan mất, tôi thấy em không khóc thay vào đó là nỗi căm hận dâng trào trong đôi mắt nâu bọc đầy sương khói, ngày Tan mất tôi lặng lẽ đứng phía sau nhìn em và người con trai khác đắp những mảnh đất vỡ cuối cùng trên nấm mồ của Tan. Và khi chứng kiến em gục ngã trên vai người con trai khác tôi hiểu rằng giá như chưa bao giờ tôi yêu em, giá như tôi vẫn còn tồn tại, giá như tôi được găp em sớm hơn có lẽ tôi đã chọn cho mình lối đi khác.
Em gặp một cú sốc khá mạnh sau những gì đã xảy ra, tôi vẫn lặng thầm bên cạnh em như hồi đầu mới quen biết. Tuy nhiên, tôi hiểu thời gian có thể chữa lành những nỗi đau của quá khứ; tôi dần thấy em bình tâm trở lại và tất nhiên bên cạnh em không chỉ có tôi mà còn bóng dáng một người con trai khác. Người con trai đó tôi đã từng gặp, không chỉ một lần mà rất nhiều lần là đàng khác. Nhưng tôi thừa nhận ở cậu ta toát lên một vẻ nam tính khó cưỡng lại, cộng thêm cái khí chất cùng với ánh hào quang của cậu ta khiến nhiều người phải dè sợ. Tôi cảm kích cậu ta vì đã giúp em sau những gì đã qua, dù rằng sau vụ đó tôi đã cố tìm gặp và báo thù kẻ dám gây tổn thương cho em nhưng tôi vẫn chỉ là một linh hồn đơn độc. Còn cậu ta mới là người mang lại hạnh phúc và sự an toàn cho em, đó là người đàn ông mà em cần trong cả cuộc đời này.
....1 năm sau ngày Tan mất...
Đó là một ngày cuối thu trời chớm lạnh, tôi thấy em được ôm vào lòng sau một nụ hôn bất ngờ và màn cầu hôn vô cùng lãng mạn. Tôi nhìn thấy trong nụ cười của em là niềm hạnh phúc của một người con gái. Nhìn vào bầu trời đêm đầy gió tôi khẽ cảm nhận mùi hương từ mái tóc của em, ngước nhìn xuống chân tôi thấy Tan đang vẫy chiếc đuôi ngắn cũn của mình cùng khuôn mặt vô cùng phấn khích. Chợt mỉm cười nhớ lại lần đầu tiên tôi gặp Tan và em, nó cũng nhìn tôi nhưng là cái nhìn đề phòng và đầy thận trọng. Tôi khẽ cúi xuống vuốt ve cái đầu tinh nghịch của nó, nó lại càng phấn khích hơn và tôi thấy lòng mình chợt nhẹ. Đó là điều cuối cùng cả tôi và Tan có thể làm cho em, thứ hạnh phúc mà em đang có sẽ là điểm khởi đầu cho cuộc hành trình mới của chúng tôi. Chỉ cần em được thấy em cười, tôi với Tan sẽ lại tiếp tục đồng hành với nhau trên cùng một con đường cho dù em không còn bên cạnh.
"...chúc phúc cho cô chủ của mày đi nào Tan, đã đến lúc chúng ta rời xa chốn này rồi đấy"
"..Chúc em hạnh phúc, anh yêu em.."

THÍCH CẬU, TỚ CHƯA BAO GIỜ HỐI HẬN!

"Gặp được cậu là do tớ và cậu có duyên
Nhưng yêu cậu thì chỉ có tớ mắc nợ cậu thôi."
***
Hồi 1...
"Tớ thích cậu!"
Cậu có biết không, tớ đã nói câu ấy cả ngàn lần rồi chỉ là tớ vẫn chưa đủ can đảm để đứng trước mặt cậu mà nói ra thôi.
thich-cau-to-hua-bao-gio-hoi-han
Ta biết nhau cũng chỉ đơn giản là quan hệ bạn bè thông thường, cậu thích người bạn thân của tớ. Ừ thì lúc đó tớ chưa thích cậu, tưởng rằng tớ vẫn cứ vậy mà nhìn các cậu bên nhau nhưng không được, trái tim tớ đã quặn thắt khi thấy cậu cùng cô ấy đùa giỡn. Rồi tớ chợt nhận ra mình thích cậu từ lúc nào không hay.
Đó là chuyện của bốn năm trước tất cả đều diễn ra rất lặng lẽ và chẳng có gì thay đổi...À không, là cậu và tớ đã thay đổi.
Hai năm sau khi chúng ta tốt nghiệp, tớ vẫn thích cậu và vẫn không đủ can đảm để nói ra. Rồi tớ tự bỏ mất cơ hội để bày tỏ lòng mình nhưng tớ không hối hận vì tớ biết nếu tớ nói ra sẽ làm cho mọi thứ trở nên khó xử và tớ sợ nếu nói ra tình bạn của chúng ta sẽ không còn, cậu sẽ tránh mặt tớ. Phải, tớ đã sợ tất cả, sợ mọi thứ sẽ xảy ra tình huống xấu nhất.
Hai năm sau, tớ đã nghỉ mình sẽ quên được cậu, tình yêu con nít mà, chóng đến sẽ chóng đi thôi. Suốt hai năm trời tớ chỉ còn xem cậu là một phần trong kí ức tuổi thơ của tớ nữa thôi, hình dáng một cậu trai trắng bóc như công tử của cậu chỉ còn lại trong góc tim tớ thôi.
Hè hè tớ làm được rồi đó, không nhớ đến cậu, không gặp cậu và cũng không mong chờ cậu. Mọi thứ sẽ êm đẹp biết bao nếu tớ không đi học võ. Tớ đã vô tình học mà quên mất cậu cũng đang theo học ở đây. Còn cậu nữa và cả thầy nữa, tại sao hai người lại nhồi vào đầu tớ nguồn "ảo tưởng sức mạnh" đó chứ? Thầy nói cậu nhìn tớ cười đó biết không? Cậu khai đi, rốt cuộc tớ nghe đúng hay là thầy nhìn nhầm hả?
Haizz dẹp đi, tớ không quan tâm nữa, đồ khó ưa nhà cậu đã làm tớ hại não lắm đấy. Còn con bạn thân nữa, tớ kể chuyện cậu cho nó nghe rồi nó lại tiếp tục gieo rắc vào đầu tớ những thứ gì đâu không. Xong rồi đó, cái tình cảm tớ coi như được chôn vùi lại bị mấy cậu đào bới lên rồi, ghét quá à!
Mà sao chỉ có mình tớ cảm thấy vậy thôi nhỉ? Cậu vẫn không để ý đến tớ sao? Cũng đúng nhỉ, ở cạnh cậu hai năm, đùa giỡn nói chuyện đều có nhưng cậu cũng có thích tớ đâu chứ. Tớ ghét cậu lắm, thật sự rất ghét cậu! Nếu có một ngày nào đó cậu nói rằng cậu thích tớ, tớ nhất định sẽ không thích lại tên ngốc như cậu
Haizz mà cũng dẹp đi, có đời nào cậu thích tớ đâu mà. Được rồi, tớ đầu hàng, tớ sẽ không thích cậu nữa đâu. Tớ mệt rồi, tạm biệt hoàng tử của tớ nhé!
***
Sao? Có rất nhiều cô gái thích cậu sao?
Không được. Tớ không cho ai đến gần cậu đâu.
Gì mà tặng thơ, tặng quà cho cậu chứ, đáng ghét. Cậu sẽ không thích và không nhận đâu đúng không? Đó thấy chưa, có ai hiểu tính cách cậu như tớ không? Cậu đã không lấy, cảm ơn cậu nhé!
Sao chứ muốn cua được cậu sao? Không dễ đâu phải không? Đến cả cô bạn này mà cậu còn chẳng để ý thì với một người con gái mà cậu chưa tiếp xúc bao giờ lại có thể hút hồn cậu sao.
Xem kìa xem kìa, cô nàng đó bỏ cuộc rồi, câu từ chối của cậu tuy không làm tớ hài lòng lắm vì cậu không nói rõ ràng nhưng cũng không sao miễn là cậu không chấp nhận là được. Tớ vui lắm cậu biết không?
Điều khiến tớ buồn nhất bây giờ là chúng ta vẫn không thể như trước đây. Đi qua nhau mà như người xa lạ, cậu không nói tớ cũng không nói, chúng ta như thuộc về hai thế giới khác nhau, mà trong mỗi thế giới của chúng ta không hề có hình dáng của đối phương.
Tớ buồn, tớ đau nhưng tớ vẫn luôn tỏ ra mình vui vẻ và lạnh lùng như cậu. Nhiều lúc tớ rất ghét bản thân mình, nếu tớ giống như người ta, mạnh dạn một tý có thể tình trạng của chúng ta đã khác...nhỉ?
Cậu ở rất gần nhưng tớ thấy rất xa, xa đến nỗi tớ không thể chạm vào cậu được. Lặng lẽ nhìn cậu từ xa, tớ luôn dõi theo cậu nhưng cũng chỉ có tớ nhìn cậu, còn cậu chẳng nhìn lấy tớ một lần.
Tưởng như tớ vô tình nhưng thật sự tớ luôn thấy cậu, cậu ở đâu tớ cũng có thể thấy nhưng cậu lại chẳng biết tớ đã dứng đó nhìn cậu rất lâu. Đau lắm! Cảm giác đơn phương thật sự rất đau. Sau này tớ nhất định không để mình phải đơn phương nữa, tớ ghét cậu!
Tớ vội nhớ đến cậu
Ngày nào đó ta là bạn thân không lo âu
Buổi bế giảng năm nào
Vội chia cắt đôi ta
Hai năm gặp lại
Tớ mãi nhớ về tình bạn chúng ta
Còn cậu?
Có từng nhớ đến cô bạn thuở nào?
Hay cậu đã vội quên?
Xem ta như người dưng chưa từng quen?...
-------------------------
Hồi 2...
Tình đơn phương đau lắm ai ơi!
Âm thầm dõi theo bước chân cậu
Mãi một cảm xúc nói không thành lời...
Tớ cảm thấy thật khó chịu. Nhìn cậu cười nói với một người con gái khác mà tớ cảm thấy như có cả trăm mũi kim đâm vào tim tớ. Biết rõ là chỉ có tớ thích cậu, thế sao tớ vẫn đau, vẫn buồn, vẫn ghen và vẫn cứ thích cậu...
Bốn năm thích cậu trong vô vọng, tớ thật sự mệt rồi. Tớ không muốn cứ mãi chạy theo cậu từ phía sau nữa, tớ muốn mình có thể vui vẻ đi cạnh cậu kìa. Với tư cách một người bạn cũng được!
Dạo quanh facebook của cậu, bàn tay chỉ biết gõ từng dòng chữ hỏi han mà chẳng được đáp lại. Tớ buồn lắm, ước gì ta có thể quay về khoảng thời gian trước đây, khi mà cả tớ và cậu vẫn là những người bạn bình dị.
Lúc chia tay để rồi mỗi người một nơi, tớ đã rất buồn nhưng lại không dám nói ra. Lặng lẽ chờ buổi tốt nghiệp kết thúc, tớ vẫn mỉm cười nhìn cậu dần xa tớ. Đôi tay tớ đưa ra nhưng cậu không nắm lấy, tớ đã tụt lại phía sau, mãi mãi chẳng tiến lên gần cậu được nữa.
Tớ nghĩ tớ có thể quên nhưng tớ không thể để hình ảnh của cậu ra khỏi tâm trí tớ được. Tớ là một cô nàng Bảo Bình mà, chung thủy lắm cậu biết không? Cuối cùng tớ quyết định giữ lại cậu trong tận đáy trái tim mình nơi mà không ai có thể chạm vào trái tim Bảo Bình.
Định mệnh như sắp đặt để tớ gặp lại cậu...à ta vẫn thường gặp nhau đó chứ, nhưng tớ không thấy cậu, cậu cũng chẳng nhìn thấy tớ, ta lướt qua nhau vô tình vậy đó. Đến một ngày tớ vào học trong một câu lạc bộ mà cậu theo học, tớ đã nhất thời quên mất cậu học ở đấy. Lúc tớ nhận ra thì quá trễ rồi, bây giờ ta thấy nhau rồi đấy nhưng vẫn vô tình lướt qua nhau như người không quen biết thôi.
Ngại ngùng chăng? Chắc vậy.
Thấy cậu một lần, rồi hai lần, dần dần tớ thấy cậu ở mọi nơi, duy chỉ có tớ thấy thôi. Cậu vẫn như khi xưa không bao giờ quay đầu lại nhìn tớ. Buồn, đau, hờn, ghen và thích tất cả đều quay lại như lúc ban đầu. Tớ lại thành con ngốc cứ đuổi theo cậu từ phía sau như xưa.
Thôi vậy, tớ coi như đó là một phần hạnh phúc trong đời tớ vậy. Ta từ hai nơi khác nhau lại có thể gặp nhau lâu như vậy coi như tớ và cậu có duyên không nợ đi. Tớ sẽ không buồn nữa mà tình nguyện đi phía sau để dõi theo cậu, nếu thấy mệt và cần người chia sẻ hãy quay đầu lại, cậu sẽ thấy có một người đang đợi cậu.
Một lễ tốt nghiệp nữa sắp tới và tới đây thôi, tớ sẽ ngừng thích cậu, ngừng đuổi theo cậu. Tớ sẽ đi con đường riêng của tớ, nếu một ngày nào đó trong tương lai tớ vô tình gặp lại cậu, ừ thì tớ sẽ thích cậu một lần nữa và chỉ lần đó nữa thôi. Nếu điều kỳ diệu đó diễn ra ngoài đời thật chứ không phải trong truyện tranh như tớ đã đọc, tớ nhất định sẽ theo đuổi cậu lần nữa.
Tớ hứa đó! Lời hứa của một Bảo Bình là điều quý giá nhất và sẽ không bao giờ phá vỡ.
Nhiều lần tớ tự nói rằng sẽ quên cậu
Nhưng con tim lại không nghe lời
Tâm trí tớ tràn ngập hình ảnh của cậu
Mọi nơi tớ nhìn đều thấy bóng cậu
Biết là sẽ rất đau khi cứ mãi nhớ cậu
Nhưng tớ không làm khác được
Nó như mọi thói quen ăn mòn trong tớ
Cố gắng xóa lại càng xuất hiện
Tớ nghiện rồi, nghiện có sự có mặt của cậu rồi
Vì vậy xin cậu đừng bao giờ biến mất nhé!
Ngọc Vũ Kỳ Tâm
truyện tình yêu hay

THÍCH CẬU, TỚ CHƯA BAO GIỜ HỐI HẬN! (ST)

Tranh Vip  |  at  4:48:00 PM

THÍCH CẬU, TỚ CHƯA BAO GIỜ HỐI HẬN!

"Gặp được cậu là do tớ và cậu có duyên
Nhưng yêu cậu thì chỉ có tớ mắc nợ cậu thôi."
***
Hồi 1...
"Tớ thích cậu!"
Cậu có biết không, tớ đã nói câu ấy cả ngàn lần rồi chỉ là tớ vẫn chưa đủ can đảm để đứng trước mặt cậu mà nói ra thôi.
thich-cau-to-hua-bao-gio-hoi-han
Ta biết nhau cũng chỉ đơn giản là quan hệ bạn bè thông thường, cậu thích người bạn thân của tớ. Ừ thì lúc đó tớ chưa thích cậu, tưởng rằng tớ vẫn cứ vậy mà nhìn các cậu bên nhau nhưng không được, trái tim tớ đã quặn thắt khi thấy cậu cùng cô ấy đùa giỡn. Rồi tớ chợt nhận ra mình thích cậu từ lúc nào không hay.
Đó là chuyện của bốn năm trước tất cả đều diễn ra rất lặng lẽ và chẳng có gì thay đổi...À không, là cậu và tớ đã thay đổi.
Hai năm sau khi chúng ta tốt nghiệp, tớ vẫn thích cậu và vẫn không đủ can đảm để nói ra. Rồi tớ tự bỏ mất cơ hội để bày tỏ lòng mình nhưng tớ không hối hận vì tớ biết nếu tớ nói ra sẽ làm cho mọi thứ trở nên khó xử và tớ sợ nếu nói ra tình bạn của chúng ta sẽ không còn, cậu sẽ tránh mặt tớ. Phải, tớ đã sợ tất cả, sợ mọi thứ sẽ xảy ra tình huống xấu nhất.
Hai năm sau, tớ đã nghỉ mình sẽ quên được cậu, tình yêu con nít mà, chóng đến sẽ chóng đi thôi. Suốt hai năm trời tớ chỉ còn xem cậu là một phần trong kí ức tuổi thơ của tớ nữa thôi, hình dáng một cậu trai trắng bóc như công tử của cậu chỉ còn lại trong góc tim tớ thôi.
Hè hè tớ làm được rồi đó, không nhớ đến cậu, không gặp cậu và cũng không mong chờ cậu. Mọi thứ sẽ êm đẹp biết bao nếu tớ không đi học võ. Tớ đã vô tình học mà quên mất cậu cũng đang theo học ở đây. Còn cậu nữa và cả thầy nữa, tại sao hai người lại nhồi vào đầu tớ nguồn "ảo tưởng sức mạnh" đó chứ? Thầy nói cậu nhìn tớ cười đó biết không? Cậu khai đi, rốt cuộc tớ nghe đúng hay là thầy nhìn nhầm hả?
Haizz dẹp đi, tớ không quan tâm nữa, đồ khó ưa nhà cậu đã làm tớ hại não lắm đấy. Còn con bạn thân nữa, tớ kể chuyện cậu cho nó nghe rồi nó lại tiếp tục gieo rắc vào đầu tớ những thứ gì đâu không. Xong rồi đó, cái tình cảm tớ coi như được chôn vùi lại bị mấy cậu đào bới lên rồi, ghét quá à!
Mà sao chỉ có mình tớ cảm thấy vậy thôi nhỉ? Cậu vẫn không để ý đến tớ sao? Cũng đúng nhỉ, ở cạnh cậu hai năm, đùa giỡn nói chuyện đều có nhưng cậu cũng có thích tớ đâu chứ. Tớ ghét cậu lắm, thật sự rất ghét cậu! Nếu có một ngày nào đó cậu nói rằng cậu thích tớ, tớ nhất định sẽ không thích lại tên ngốc như cậu
Haizz mà cũng dẹp đi, có đời nào cậu thích tớ đâu mà. Được rồi, tớ đầu hàng, tớ sẽ không thích cậu nữa đâu. Tớ mệt rồi, tạm biệt hoàng tử của tớ nhé!
***
Sao? Có rất nhiều cô gái thích cậu sao?
Không được. Tớ không cho ai đến gần cậu đâu.
Gì mà tặng thơ, tặng quà cho cậu chứ, đáng ghét. Cậu sẽ không thích và không nhận đâu đúng không? Đó thấy chưa, có ai hiểu tính cách cậu như tớ không? Cậu đã không lấy, cảm ơn cậu nhé!
Sao chứ muốn cua được cậu sao? Không dễ đâu phải không? Đến cả cô bạn này mà cậu còn chẳng để ý thì với một người con gái mà cậu chưa tiếp xúc bao giờ lại có thể hút hồn cậu sao.
Xem kìa xem kìa, cô nàng đó bỏ cuộc rồi, câu từ chối của cậu tuy không làm tớ hài lòng lắm vì cậu không nói rõ ràng nhưng cũng không sao miễn là cậu không chấp nhận là được. Tớ vui lắm cậu biết không?
Điều khiến tớ buồn nhất bây giờ là chúng ta vẫn không thể như trước đây. Đi qua nhau mà như người xa lạ, cậu không nói tớ cũng không nói, chúng ta như thuộc về hai thế giới khác nhau, mà trong mỗi thế giới của chúng ta không hề có hình dáng của đối phương.
Tớ buồn, tớ đau nhưng tớ vẫn luôn tỏ ra mình vui vẻ và lạnh lùng như cậu. Nhiều lúc tớ rất ghét bản thân mình, nếu tớ giống như người ta, mạnh dạn một tý có thể tình trạng của chúng ta đã khác...nhỉ?
Cậu ở rất gần nhưng tớ thấy rất xa, xa đến nỗi tớ không thể chạm vào cậu được. Lặng lẽ nhìn cậu từ xa, tớ luôn dõi theo cậu nhưng cũng chỉ có tớ nhìn cậu, còn cậu chẳng nhìn lấy tớ một lần.
Tưởng như tớ vô tình nhưng thật sự tớ luôn thấy cậu, cậu ở đâu tớ cũng có thể thấy nhưng cậu lại chẳng biết tớ đã dứng đó nhìn cậu rất lâu. Đau lắm! Cảm giác đơn phương thật sự rất đau. Sau này tớ nhất định không để mình phải đơn phương nữa, tớ ghét cậu!
Tớ vội nhớ đến cậu
Ngày nào đó ta là bạn thân không lo âu
Buổi bế giảng năm nào
Vội chia cắt đôi ta
Hai năm gặp lại
Tớ mãi nhớ về tình bạn chúng ta
Còn cậu?
Có từng nhớ đến cô bạn thuở nào?
Hay cậu đã vội quên?
Xem ta như người dưng chưa từng quen?...
-------------------------
Hồi 2...
Tình đơn phương đau lắm ai ơi!
Âm thầm dõi theo bước chân cậu
Mãi một cảm xúc nói không thành lời...
Tớ cảm thấy thật khó chịu. Nhìn cậu cười nói với một người con gái khác mà tớ cảm thấy như có cả trăm mũi kim đâm vào tim tớ. Biết rõ là chỉ có tớ thích cậu, thế sao tớ vẫn đau, vẫn buồn, vẫn ghen và vẫn cứ thích cậu...
Bốn năm thích cậu trong vô vọng, tớ thật sự mệt rồi. Tớ không muốn cứ mãi chạy theo cậu từ phía sau nữa, tớ muốn mình có thể vui vẻ đi cạnh cậu kìa. Với tư cách một người bạn cũng được!
Dạo quanh facebook của cậu, bàn tay chỉ biết gõ từng dòng chữ hỏi han mà chẳng được đáp lại. Tớ buồn lắm, ước gì ta có thể quay về khoảng thời gian trước đây, khi mà cả tớ và cậu vẫn là những người bạn bình dị.
Lúc chia tay để rồi mỗi người một nơi, tớ đã rất buồn nhưng lại không dám nói ra. Lặng lẽ chờ buổi tốt nghiệp kết thúc, tớ vẫn mỉm cười nhìn cậu dần xa tớ. Đôi tay tớ đưa ra nhưng cậu không nắm lấy, tớ đã tụt lại phía sau, mãi mãi chẳng tiến lên gần cậu được nữa.
Tớ nghĩ tớ có thể quên nhưng tớ không thể để hình ảnh của cậu ra khỏi tâm trí tớ được. Tớ là một cô nàng Bảo Bình mà, chung thủy lắm cậu biết không? Cuối cùng tớ quyết định giữ lại cậu trong tận đáy trái tim mình nơi mà không ai có thể chạm vào trái tim Bảo Bình.
Định mệnh như sắp đặt để tớ gặp lại cậu...à ta vẫn thường gặp nhau đó chứ, nhưng tớ không thấy cậu, cậu cũng chẳng nhìn thấy tớ, ta lướt qua nhau vô tình vậy đó. Đến một ngày tớ vào học trong một câu lạc bộ mà cậu theo học, tớ đã nhất thời quên mất cậu học ở đấy. Lúc tớ nhận ra thì quá trễ rồi, bây giờ ta thấy nhau rồi đấy nhưng vẫn vô tình lướt qua nhau như người không quen biết thôi.
Ngại ngùng chăng? Chắc vậy.
Thấy cậu một lần, rồi hai lần, dần dần tớ thấy cậu ở mọi nơi, duy chỉ có tớ thấy thôi. Cậu vẫn như khi xưa không bao giờ quay đầu lại nhìn tớ. Buồn, đau, hờn, ghen và thích tất cả đều quay lại như lúc ban đầu. Tớ lại thành con ngốc cứ đuổi theo cậu từ phía sau như xưa.
Thôi vậy, tớ coi như đó là một phần hạnh phúc trong đời tớ vậy. Ta từ hai nơi khác nhau lại có thể gặp nhau lâu như vậy coi như tớ và cậu có duyên không nợ đi. Tớ sẽ không buồn nữa mà tình nguyện đi phía sau để dõi theo cậu, nếu thấy mệt và cần người chia sẻ hãy quay đầu lại, cậu sẽ thấy có một người đang đợi cậu.
Một lễ tốt nghiệp nữa sắp tới và tới đây thôi, tớ sẽ ngừng thích cậu, ngừng đuổi theo cậu. Tớ sẽ đi con đường riêng của tớ, nếu một ngày nào đó trong tương lai tớ vô tình gặp lại cậu, ừ thì tớ sẽ thích cậu một lần nữa và chỉ lần đó nữa thôi. Nếu điều kỳ diệu đó diễn ra ngoài đời thật chứ không phải trong truyện tranh như tớ đã đọc, tớ nhất định sẽ theo đuổi cậu lần nữa.
Tớ hứa đó! Lời hứa của một Bảo Bình là điều quý giá nhất và sẽ không bao giờ phá vỡ.
Nhiều lần tớ tự nói rằng sẽ quên cậu
Nhưng con tim lại không nghe lời
Tâm trí tớ tràn ngập hình ảnh của cậu
Mọi nơi tớ nhìn đều thấy bóng cậu
Biết là sẽ rất đau khi cứ mãi nhớ cậu
Nhưng tớ không làm khác được
Nó như mọi thói quen ăn mòn trong tớ
Cố gắng xóa lại càng xuất hiện
Tớ nghiện rồi, nghiện có sự có mặt của cậu rồi
Vì vậy xin cậu đừng bao giờ biến mất nhé!
Ngọc Vũ Kỳ Tâm

Wednesday, May 4, 2016

 Thực sự em vẫn không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể dễ dàng từ bỏ em để trở về với người đã từng bỏ rơi anh cả một thời gian dài, người mà đã rũ áo ra đi giờ quay lại nói là chỉ yêu mình anh thôi, không thể rời xa anh.
***
Nếu một ngày bạn nhận ra rằng mình sắp mất đi 1 người mà mình yêu thương, bạn nên làm gì đây….!!!
Đối với anh em là người đến sau, đối với anh em là kẻ thay thế, đối với anh em là sự thương hại, em là 1 người bạn tốt, hay đau lòng hơn em chỉ là hạng gái qua đường vậy anh…???  Em đang cố tình hạ thấp bản thân mình, hạ thấp sự kiêu ngạo của bản thân, lòng tự trọng của 1 đứa con gái.. để em đau lòng để em có thể hận anh mà dễ dàng quên anh đi.. quên anh, xóa bỏ khỏi đầu em hình bóng của anh, trả lại cho em những ngày tháng bình yên, trả lại cho em nụ cười, 1 cuộc sống không nước mắt, không phải dõi mắt nhìn về nơi có anh, xem anh có khỏe không? Hôm nay anh đã ăn gì chưa? Rồi lại đau thắt lòng khi nghĩ đến cảnh anh và người ta đang bên nhau..
Em tưởng mình sẽ cao thượng lắm khi chấp nhận buông tay anh, không tranh giành anh, không làm anh phải suy nghĩ phải bận lòng, dù em có quyền làm việc đó, em có quyền bắt anh trả giá cho sự sai lầm của mình, trả giá cho những gì anh đã nhẫn tâm chà đạp lên, vì đó tình cảm chân thành của em. Nhưng trái tim em thật sự không làm bằng đá, cũng chẳng phải nó không biết đau và rỉ máu…

Em vẫn là con gái em vẫn phải ích kỉ và cố chấp trong tình yêu. Thực sự em vẫn không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể dễ dàng từ bỏ em để trở về với người đã từng bỏ rơi anh cả một thời gian dài, người mà đã rũ áo ra đi giờ quay lại nói là chỉ yêu mình anh thôi, không thể rời xa anh..em ghét sự giả dối đó. Anh yêu người ta vì người ta chưa bao giờ nghe lời anh, còn em chỉ nghĩ rằng ngoan ngoãn, quan tâm anh, yêu thương anh thật lòng thì có thể giữ chân anh. Cá tính cứng đầu,c ố chấp của em từ khi quen anh đã không còn, em trở thành 1 con người khác, em thật sự quá ngu ngốc. Em hận bản thân mình, hận vì em đã đánh mất bản thân mình khi yêu anh, em không thể lý giải và càng không tìm được lý do gì biện minh cho em được, chỉ biết rằng em đã yêu lầm anh mà thôi.
Anh là người tốt hay kẻ xấu cho tới bây giờ em vẫn chưa xác định được, dù anh đã rất nhiều lần làm em phải khóc, phải đau lòng nhưng sao đứng trước những lời nói của anh, không ngọt ngào, không cầu xin em vẫn bỏ qua hết. Anh là người kĩ tính, là người khó khăn trong lời ăn tiếng nói, trong mắt mọi người anh là 1 người chỉnh chu đáng ghét và em cũng ghét anh. Em ghét những thằng con trai như vậy, nhưng không hiểu được vì sao em lại yêu anh, yêu nhiều đến như vậy. Đúng là 1 sai lầm chết người, em giờ đây đang trả giá cho sự sai lầm đó đây… Em không cần anh trả giá, không cần anh xin lỗi nhưng em muốn anh biết được rằng em không phải là kẻ ngu ngốc, hiền lành dễ bị người ta ăn hiếp, em ngu ngốc trong tình yêu nhưng em không ngu ngốc trong lời ăn tiếng nói, nên em không thua người ta được, dù không tranh giành anh, nhưng em muốn cô ấy biết rằng em sẽ không thua đâu.
Mọi người nói em còn yêu, còn hy vọng nên em mới như vậy mới để tâm đến những gì cô ấy nói, đúng là em còn yêu anh, đó là sự thật, nhưng em không còn hy vọng dù đôi lúc anh quan tâm em, trái tim của em vẫn còn nhen nhóm hy vọng nhưng rồi em tự mình dập tắt hy vọng đó, vì em không tin vào bản thân em  nữa, em không cho phép bản thân mình tiếp tục đi quá xa..em muốn dừng lại..
Con người thật là mâu thuẫn em không muốn anh quan tâm, nhưng khi anh hờ hững thì em lại đau lòng, thật ra là em đang cần gì đây..đúng là 1 tình yêu mù quáng..
Em chưa từng nghĩ đến 1 ngày nào đó không gặp được anh, không nhìn thấy anh, em phải làm sao đây??? Và em không ngờ ngày đó lại đến với em sớm như vậy. Sắp xa anh thật rồi, lúc đó anh sẽ lại là anh, vui vẻ bên bạn bè bên người yêu của anh, và em không có lý do vì để tìm anh hết, đó là số phận em tin vào điều này, số phận em là vậy, số phận em là phải rời bỏ anh, trả lại anh cuộc sống ngày nào..
Em mệt lắm rồi, thật sự rất mệt mõi, em không muốn mình tiếp tục như thế này nữa, đôi khi em đã từng có suy nghĩ có lẽ em chết đi là sự giải thoát, giải thoát tốt nhất cho em, nhưng không em không thể chết vì anh được…không đáng phải làm vây…
Em không hiểu tại sao mình có thể viết nhiều về anh như vậy nữa, không biết tại sao,, nhưng em nghĩ chỉ có cách này thôi, cách giải tỏa tốt nhất vào lúc này, vào lúc mà em không biết mình phải làm gì …..
Em nhất định sẽ thay đổi, ngày anh đi em sẽ thay đổi, em chấp nhận sự thật này và thay đổi để những người xung quanh không nhìn em bằng ánh mắt thương hại và anh nữa không còn xem thường em.. em không yếu đuối, không nhu nhược nữa em phải mạnh mẽ, em phải sống tốt hơn nữa để anh thấy rằng anh đánh mất em là 1 sự sai lầm, đánh mất người đã yêu anh bằng cả trái tim và quay về với người đã từng phản bội anh là 1 sự sai lầm.. Em không cho phép trái tim của mình mất lý trí nữa, dù vết thương của nó vẫn còn rất rất đau..
Em cầu mong cho những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với em, em không trông mong gì nữa hết từ anh, em phải tự sống thôi, em phải 1 mình, nếu cần ai đó để dựa vào, cần ai đó an ủi thì người đó chắc chắn không phải là anh…
Tam biệt anh !!! S.t
truyện tình yêu hay

DỪNG LẠI THÔI

Tranh Vip  |  at  11:45:00 AM

 Thực sự em vẫn không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể dễ dàng từ bỏ em để trở về với người đã từng bỏ rơi anh cả một thời gian dài, người mà đã rũ áo ra đi giờ quay lại nói là chỉ yêu mình anh thôi, không thể rời xa anh.
***
Nếu một ngày bạn nhận ra rằng mình sắp mất đi 1 người mà mình yêu thương, bạn nên làm gì đây….!!!
Đối với anh em là người đến sau, đối với anh em là kẻ thay thế, đối với anh em là sự thương hại, em là 1 người bạn tốt, hay đau lòng hơn em chỉ là hạng gái qua đường vậy anh…???  Em đang cố tình hạ thấp bản thân mình, hạ thấp sự kiêu ngạo của bản thân, lòng tự trọng của 1 đứa con gái.. để em đau lòng để em có thể hận anh mà dễ dàng quên anh đi.. quên anh, xóa bỏ khỏi đầu em hình bóng của anh, trả lại cho em những ngày tháng bình yên, trả lại cho em nụ cười, 1 cuộc sống không nước mắt, không phải dõi mắt nhìn về nơi có anh, xem anh có khỏe không? Hôm nay anh đã ăn gì chưa? Rồi lại đau thắt lòng khi nghĩ đến cảnh anh và người ta đang bên nhau..
Em tưởng mình sẽ cao thượng lắm khi chấp nhận buông tay anh, không tranh giành anh, không làm anh phải suy nghĩ phải bận lòng, dù em có quyền làm việc đó, em có quyền bắt anh trả giá cho sự sai lầm của mình, trả giá cho những gì anh đã nhẫn tâm chà đạp lên, vì đó tình cảm chân thành của em. Nhưng trái tim em thật sự không làm bằng đá, cũng chẳng phải nó không biết đau và rỉ máu…

Em vẫn là con gái em vẫn phải ích kỉ và cố chấp trong tình yêu. Thực sự em vẫn không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể dễ dàng từ bỏ em để trở về với người đã từng bỏ rơi anh cả một thời gian dài, người mà đã rũ áo ra đi giờ quay lại nói là chỉ yêu mình anh thôi, không thể rời xa anh..em ghét sự giả dối đó. Anh yêu người ta vì người ta chưa bao giờ nghe lời anh, còn em chỉ nghĩ rằng ngoan ngoãn, quan tâm anh, yêu thương anh thật lòng thì có thể giữ chân anh. Cá tính cứng đầu,c ố chấp của em từ khi quen anh đã không còn, em trở thành 1 con người khác, em thật sự quá ngu ngốc. Em hận bản thân mình, hận vì em đã đánh mất bản thân mình khi yêu anh, em không thể lý giải và càng không tìm được lý do gì biện minh cho em được, chỉ biết rằng em đã yêu lầm anh mà thôi.
Anh là người tốt hay kẻ xấu cho tới bây giờ em vẫn chưa xác định được, dù anh đã rất nhiều lần làm em phải khóc, phải đau lòng nhưng sao đứng trước những lời nói của anh, không ngọt ngào, không cầu xin em vẫn bỏ qua hết. Anh là người kĩ tính, là người khó khăn trong lời ăn tiếng nói, trong mắt mọi người anh là 1 người chỉnh chu đáng ghét và em cũng ghét anh. Em ghét những thằng con trai như vậy, nhưng không hiểu được vì sao em lại yêu anh, yêu nhiều đến như vậy. Đúng là 1 sai lầm chết người, em giờ đây đang trả giá cho sự sai lầm đó đây… Em không cần anh trả giá, không cần anh xin lỗi nhưng em muốn anh biết được rằng em không phải là kẻ ngu ngốc, hiền lành dễ bị người ta ăn hiếp, em ngu ngốc trong tình yêu nhưng em không ngu ngốc trong lời ăn tiếng nói, nên em không thua người ta được, dù không tranh giành anh, nhưng em muốn cô ấy biết rằng em sẽ không thua đâu.
Mọi người nói em còn yêu, còn hy vọng nên em mới như vậy mới để tâm đến những gì cô ấy nói, đúng là em còn yêu anh, đó là sự thật, nhưng em không còn hy vọng dù đôi lúc anh quan tâm em, trái tim của em vẫn còn nhen nhóm hy vọng nhưng rồi em tự mình dập tắt hy vọng đó, vì em không tin vào bản thân em  nữa, em không cho phép bản thân mình tiếp tục đi quá xa..em muốn dừng lại..
Con người thật là mâu thuẫn em không muốn anh quan tâm, nhưng khi anh hờ hững thì em lại đau lòng, thật ra là em đang cần gì đây..đúng là 1 tình yêu mù quáng..
Em chưa từng nghĩ đến 1 ngày nào đó không gặp được anh, không nhìn thấy anh, em phải làm sao đây??? Và em không ngờ ngày đó lại đến với em sớm như vậy. Sắp xa anh thật rồi, lúc đó anh sẽ lại là anh, vui vẻ bên bạn bè bên người yêu của anh, và em không có lý do vì để tìm anh hết, đó là số phận em tin vào điều này, số phận em là vậy, số phận em là phải rời bỏ anh, trả lại anh cuộc sống ngày nào..
Em mệt lắm rồi, thật sự rất mệt mõi, em không muốn mình tiếp tục như thế này nữa, đôi khi em đã từng có suy nghĩ có lẽ em chết đi là sự giải thoát, giải thoát tốt nhất cho em, nhưng không em không thể chết vì anh được…không đáng phải làm vây…
Em không hiểu tại sao mình có thể viết nhiều về anh như vậy nữa, không biết tại sao,, nhưng em nghĩ chỉ có cách này thôi, cách giải tỏa tốt nhất vào lúc này, vào lúc mà em không biết mình phải làm gì …..
Em nhất định sẽ thay đổi, ngày anh đi em sẽ thay đổi, em chấp nhận sự thật này và thay đổi để những người xung quanh không nhìn em bằng ánh mắt thương hại và anh nữa không còn xem thường em.. em không yếu đuối, không nhu nhược nữa em phải mạnh mẽ, em phải sống tốt hơn nữa để anh thấy rằng anh đánh mất em là 1 sự sai lầm, đánh mất người đã yêu anh bằng cả trái tim và quay về với người đã từng phản bội anh là 1 sự sai lầm.. Em không cho phép trái tim của mình mất lý trí nữa, dù vết thương của nó vẫn còn rất rất đau..
Em cầu mong cho những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với em, em không trông mong gì nữa hết từ anh, em phải tự sống thôi, em phải 1 mình, nếu cần ai đó để dựa vào, cần ai đó an ủi thì người đó chắc chắn không phải là anh…
Tam biệt anh !!! S.t

Sunday, May 1, 2016

Chương 10: Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn 


Chủ nhật, ngày 18 tháng 01 năm 2009

Mỗi con đĩ đều có một lí do vào nghề của riêng mình... Một lí do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước... Một lí do có thật hoặc một lí do ảo nào đó...

Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này.

Nó coi nó là một nghề, và nó không hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.

Nhưng... lí do của nó lại là...

Gia đình nó có "truyền thống" như vậy!

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn không biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau khi sinh nó ra, mẹ nó không còn sinh nở được nữa... nếu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui... Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi... Nó lớn lên trong sự thiếu thốn... thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất... Nhưng xui xẻo thay... nó vẫn xinh đẹp... Nó không xấu xí... Đàn bà có vốn tự có... để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn... Nó chưa từng yêu, hai mươi tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hòa lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành không đến nơi đến chốn, mười lăm tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ... Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn!

Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều...

Năm năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình... Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống còn nó... có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn...

Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm không phải là một sự lựa chọn tốt nhất cho một thứ việc làm... Nó chui vào một góc và bắt đầu khóc! Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã không chèo lái được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi... Phải chăng nó đã sai rồi sao? Những lần đi khách không phải lần nào cũng dễ dàng, chưa kể công an, bảo kê và bọn dắt mối... hành hạ... còn là những khách hàng khiếm nhã... Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi "đá phò" là thằng đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập, những thằng đàn ông vẫn bạo lực như vậy khi làm tình...

Có hôm, nó lết dậy trên giường mà không sao bước đi được, cảm giác thân thể rã rời, phần dưới đau nhức không thể tả...

Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây mà! Nó cười! Cười lớn dần! Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nào đó lăn ra từ hai khoé mi... Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa mai cái nghề và cái thói đời này...

Nó sẽ... từ bỏ!

Nó không muốn chịu cái sự đau đớn trên thân thể thiếu nữ... không muốn chịu cái sự nhục nhã ngày nối ngày thế này nữa...

Nhưng...

Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề?

Ai?

Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu... nhưng lại quá khó khăn để kết thúc...

Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình, một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đời này vẫn có ít nhất một người... Người đàn ông yêu nó... Yêu nó để nó yêu chứ không phải yêu nó như yêu một con phò...

Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đời mình... Một điểm sáng le lói có thể bước tới từ đâu đó ở phía những người đàn ông tử tế kia, không phải những khách hàng của nó...

Nó thay đổi nhiều, đi khách ít hơn, mặc cho bọn dắt mối cằn nhằn... cay nghiệt chửi bới, cùng với bảo kê liên tục đe doạ... Người ta phải liều lĩnh! Ai đó, đâu đó hay trong một bộ phim nào đó đã nói vậy!

Cho đến nó khi nó quyết định bỏ nghề... Dù sao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với cái nghề này, ngoài một từ "truyền thống" xót xa...

Như tất cả những con cave bỏ nghề nào khác, đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của "đồng nghiệp" và sự quấy rầy của quá khứ... Nhưng thời gian sẽ làm mọi chuyện trôi qua... Nó cắn răng chịu đựng với ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ ước về một người đàn ông sẽ đến...

Phải là một đứa con gái trong sạch mới xứng đáng với một người đàn ông như thế...

Khi con người ta đã thay đổi những ước mơ về hạnh phúc xa vời... thì nó thật buồn cười chỉ có một mong ước bình thường không xa xôi là được yêu dù chỉ một lần thôi...

Nó bắt đầu thói quen đi xem film một mình, đọc sách thường xuyên và tìm hiểu những công việc khác, trên báo... Rồi nó tìm được một công việc ở một quán cafe, bồi bàn... Nó hài lòng với công việc đó... Cố gắng tẩy rửa và lau chùi quá khứ của mình... thay đổi tất cả, thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi mới, dùng một số điện thoại mới... Thường xuyên ra đường không trang điểm chứ không loè loẹt như xưa...

Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó khăn cũng nhiều đến chóng mặt...

Một năm trôi qua...

Người đàn ông ấy vẫn chưa đến...

Cho đến một ngày, trước sinh nhật nó một tháng, nó nhận được một bó hoa... người ta nói là có người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp hơn cả trong giấc mơ của nó... Không rõ người gửi... Và cứ thế trong một tháng liền, những bó hoa được gửi tới nơi nó làm một cách đều đặn...

Vào ngày sinh nhật nó... Không còn thấy bó hoa đó xuất hiện vào buổi sáng như thường lệ, nó có chút buồn thoáng qua... Một tháng nay... nó đã mong chờ bó hoa ấy... và chủ nhân của những bó hoa này làm nó tò mò... đôi khi là mong nhớ... mong nhớ một người xa lạ...

Nó như một đứa trẻ lần đầu tiên trong đời được tặng một con búp bê đẹp...

Tối hôm đó, khi nó đóng cửa quán, vì ca trực của nó là ca trực quán cuối cùng... Một anh chàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngày trên tay...

- Chúc em sinh nhật vui vẻ...

Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôi môi ấy làm trái tim nó tan chảy, một đứa con gái khát khao hạnh phúc bao lâu nay, giờ đây được đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấy mà không mảy may đề phòng... Nó im lặng, sững sờ, luống cuống không biết phản ứng thế nào...

Vậy là... tình yêu của nó bắt đầu như vậy đấy...

Hoa hồng người đó tặng cho "nó"... Nó chưa bao giờ yêu và cũng không biết yêu nhau người ta sẽ làm như thế nào và... làm gì với nhau...

Hẹn hò này, đi chơi này... nhắn tin, gọi điện thoại và còn gì nữa... Nhiều hơn cho một sự bắt đầu...

- Sao anh lại thích em?

Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ở đây! Anh là khách quen của quán... he he... nhưng từ khi nhìn thấy em, anh không vào đây nữa...

- Tại sao vậy?

- Ồ, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian để nghĩ chiến dịch cưa cẩm chứ...

Nó cười... hạnh phúc!

Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc đến đơn giản vậy...

Một vài tháng sau... nó chuyển về sống chung với anh... Đối với nó, đây hẳn là một sự phân vân, anh không biết quá khứ của nó... và nó cũng không biết sống chung với người đàn ông mình yêu chứ chưa phải là chồng thì có là đúng đắn và... giống con gái bình thường không?

Nhưng mặc kệ!

Anh muốn thế... Và như thế thì hai người mới có nhiều thời gian bên nhau, nhất là khi bố mẹ anh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần một người phụ nữ để chăm sóc... cần một bàn tay phủ ấm căn nhà hoang lạnh...

Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anh nhắc đến họ... Có vài lần nó cũng định hỏi... nhưng nghĩ lại thì thôi... bởi nếu anh có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó... nó sẽ trả lời thế nào?

Một đứa trẻ không biết bố là ai? Và một bà mẹ là điếm hết thời đang sống cuộc đời nghiện ngập, rượu chè, không hiểu đang ở nơi nào... Trả lời như thế sao?

Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm hay muộn... nhưng nó vẫn không thể mở lời nói về cái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũ bỏ...

Trước khi chuyển về sống chung, hai đứa đi mua sắm rất nhiều vật dụng... vẽ ra một viễn cảnh của tình yêu hoàn hảo...

Nó nhoè mắt, cay lòng:

- Anh tốt với em quá!

Anh cười:

- Anh không tốt đâu...

- Không sao, em sẽ yêu anh, cho dù anh là người xấu đi chăng nữa...

Ngày nó chuyển đến sống chung với anh, đồ đạc không có gì nhiều ngoài vali quần áo, những thứ khác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ở nhà anh cái gì cũng có, không nên đem đi cho lủng củng và mệt mỏi...

Buổi sáng hôm ấy, trời mưa... mây xám xịt và không khí u ám nặng nề... chỉ có nó là điểm sáng duy nhất của thời tiết ảm đạm không có mặt trời ấy... Nó vui vì được bắt đầu một cuộc đời làm người thực sự...

Đêm đó, là đêm đầu tiên của nó và anh... Rất lâu... rất lâu từ khi hai người yêu nhau...

Tấm ga giường... Một người đàn ông... Chiếc chăn mong manh... Ánh đèn đỏ... Mùi mồ hôi nồng nàn... Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể co quắp... Đã từ bao giờ xa vời với nó... Nay lại trở về...

Và lại là... với người đàn ông mà nó yêu...

Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giác tuyệt vời đang trải qua...

Sau khi làm chuyện đó... nó thấy anh quay lưng đứng dậy... mặc quần áo...

Nó cười:

- Anh ngốc thế... sao phải mặc đồ nhanh vậy!

Anh lạnh lùng không nói gì...

Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi đó vẫn chẳng nói gì thêm với nó... Sau khi xong xuôi, anh rút trong ví ra một tập tiền...

Rồi ném vào mặt nó... khi nó còn đang trần truồng ở trên giường, phủ lên thân thể con gái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền lướt qua da làm nó lạnh... Nó hoàn toàn không hiểu điều gì đang xảy ra, thế giới như sụp đổ, cánh cửa một cuộc đời đóng khép... Nó shock đến mức không nói được câu nào, chỉ biết im lặng... đờ đẫn như vậy nhìn anh.

- Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôi chứ?

- Anh... anh...

- Tôi chỉ muốn xem cô ngủ với bố tôi như thế nào... Người cha đáng thương của tôi đã bị cô làm mù mắt... Tôi chỉ muốn xem... khả năng làm điếm của cô thế nào thôi...

- Anh... anh...

- Một con điếm suốt đời chỉ là một con đĩ không hơn. Cầm tiền và cút khỏi đây...

- Anh...

- Tôi muốn tất cả cái lũ điếm như cô, và nhất là cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phải chịu... Nhục nhã vì bị ruồng bỏ... Nhục nhã rõ chưa? Cầm tiền và xéo đi... Con điếm!

Nó cười lớn... Nó cười sằng sặc... Nước mắt nó ào ạt tuôn trào... Đôi môi ướt đẫm... Nó cắn môi... giữ nguyên cái bộ dạng trần truồng đó... Nhặt... Nhặt... Nhặt những đồng tiền bán thân xác mà anh vừa trả nó...

Anh ta quay đi... không nhìn...

Bố anh là ai?

- Là người bằng tuổi bố cô, là cái lão già mà cô đã cặp kè và làm si mê suốt bốn tháng trời, để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, và bà ấy là mẹ tôi, gần năm mươi tuổi mà phải xách vali ra khỏi nhà và đi tự tử vì nhục! Là mẹ tôi! Là mẹ tôi! Cô hiểu chưa? Con đĩ! - Anh gào lên, nước mắt anh trào ra... nỗi tức giận và niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ. - Tôi thậm chí đã không về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vì cô đấy, con đĩ!

- Em không biết bố em bao nhiêu tuổi. - Nó cười... môi cắn môi... máu chảy ra hòa cùng dòng nước mắt tan. - Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai... chưa từng!

- Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đã ngủ với bao nhiêu người? Làm sao biết mình đã phá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồ điếm! Đồ chó cái!

Nước mắt... dù đã kìm nén... vẫn tuôn ra không ngừng... lông mi đẫm nước... má đỏ... môi ướt máu... nó cười...

- Tất cả chỉ là giả dối hả anh?

- Tôi chắc sẽ yêu cô! Tôi tưởng tôi đã yêu cô! Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi, những gì cô thể hiện quá tuyệt vời, sự che dấu hoàn hảo! Nhưng... rồi... trên giường cô cũng chỉ là con đĩ thôi... Tôi không thể quên! Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh tôi!

- Vậy là... anh sẽ yêu em... như anh đã trót yêu em... nếu như... em... không phải là một con đĩ... phải không?

Anh quay đi...

Không khí căn phòng đêm đầu tiên này... đầy máu và nước mắt... tràn ngập nỗi đau...

Nó đứng dậy... cầm số tiền của anh trên tay... giơ lên... ngang mặt... cười và nói với anh: "Nhiều hơn em được trả cho một đêm!"

... Mặc quần áo... kéo nốt đống quần áo mới xếp vào tủ trong sung sướng và hạnh phúc sáng nay... Nó nhét vào vali và kéo lết đi...

- Cám ơn anh!

Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc...

Cánh cửa kéo ra rồi đóng sầm... Trời lại đổ mưa...

Nó lết vali bước đi trên đường ước, nước mưa tát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốt giá, môi cắn bật máu giờ đây xót... chảy tan trong nước mưa những giọt máu đỏ... Nó cầm nắm tiền trên tay...

Kiệt sức và đau đớn!

...

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một người con gái, với giọt máu ở khoé môi... nước mắt hai dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu... Cô ấy đã chết... Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫm áo...

Một cái chết đau đớn và oan uổng!

...

Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy... Nỗi đau đã làm tiếng cười của nó bật nước... Nó quỳ xuống một góc khuất... bên mái hiên của căn nhà bên ngõ vắng... Lục lọi đống đồ đạc mà nó đem theo... Hộp dao cạo mua cho anh... để anh cạo râu... Nó nghĩ vậy khi mua... và vui lắm, cái cảm giác được chăm sóc cho anh như cho chồng mình... Mở quyển sổ nhật kí nó mua... với ước mơ hồn nhiên ghi chép lại những ngày sống chung của cả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh phúc... Nó rạch một vết nhỏ trên ngón trỏ của tay phải và bắt đầu viết... trong nước mắt... trong nước mưa... trong máu... trái tim nó... vỡ nát theo từng dòng chữ đớn đau...

...

Người ta nhìn anh, khi anh đến đồn công an để nhận xác và khai báo... Nhìn anh như nhìn một con ác thú giết người...

Anh lặng lẽ khai những gì mà người ta hỏi...

...

Đám tang của nó chỉ có một mình anh!

Không phải là đám tang mà chỉ là một nắm đất chôn người chết, được đào xới lên và thả cái xác xuống... cắm một vài nén hương... bia mộ là những dòng chữ trống rỗng...

Một cái tên như bao cái tên...

...

Bức thư tuyệt mệnh và chiếc vali của nó... nằm im lìm ở góc nhà... Anh không hề đụng đến...

...

Một buổi sáng, anh giật mình bởi tin nhắn: "Tao lại thấy bố mày cặp kè với con kia rồi đấy!"

Anh bàng hoàng...

Gọi điện thoại lại cho bạn!

- Ừ, đúng rồi, tên thế mà... nhưng nó bỏ làm ở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ!

Thế còn những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giác như mình sắp nổ tung. Mở những cái ảnh chụp cha mình và cô gái đó... Anh chợt rùng mình... Vì những bức ảnh đó... không có rõ mặt... người con gái kia... chỉ một mái tóc giống nhau... một cái tên giống nhau... một chỗ làm mới... giống nhau!

Anh chạy đến góc phòng, đôi bàn tay run rẩy... cầm bức thư...

Nước mắt trào ra... lăn lóc trong trái tim anh hoảng loạn, đôi môi run... hàm răng va đập... những tiếng nấc không thành lời... Một bức thư đẫm máu... viết bằng máu và viết bằng một trái tim đau...

"Anh à, em nói thật mà! Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai! Em biết anh nhầm lẫn... Nhưng em không thể giải thích... vì anh nói đúng... em chỉ là một con đĩ! Em ước gì, em được sinh ra một lần nữa! Một lần trong sạch chưa bao giờ trải thân đĩ điếm...

Anh à, anh đúng... anh không sai...

Nhưng có một điều anh sai...

Số tiền anh trả cho em... không đủ... không đủ... cho một tình yêu...

Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn... "

Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời và nhiều con người... vì một người đàn ông mà hai người đàn bà phải chết... Người đàn ông kia đã mất vợ... Và con của ông ta... đã vô tình giết chết một người con gái yêu mình...

Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học cách yêu một người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêu người đó! Vì đơn giản... nó chỉ là một con đĩ!

S.T Đọc Tiếp Chương 11
truyện tình yêu hay

Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa / Chương 10: Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn

Tranh Vip  |  at  11:49:00 PM

Chương 10: Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn 


Chủ nhật, ngày 18 tháng 01 năm 2009

Mỗi con đĩ đều có một lí do vào nghề của riêng mình... Một lí do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước... Một lí do có thật hoặc một lí do ảo nào đó...

Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này.

Nó coi nó là một nghề, và nó không hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.

Nhưng... lí do của nó lại là...

Gia đình nó có "truyền thống" như vậy!

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn không biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau khi sinh nó ra, mẹ nó không còn sinh nở được nữa... nếu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui... Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi... Nó lớn lên trong sự thiếu thốn... thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất... Nhưng xui xẻo thay... nó vẫn xinh đẹp... Nó không xấu xí... Đàn bà có vốn tự có... để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn... Nó chưa từng yêu, hai mươi tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hòa lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành không đến nơi đến chốn, mười lăm tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ... Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn!

Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều...

Năm năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình... Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống còn nó... có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn...

Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm không phải là một sự lựa chọn tốt nhất cho một thứ việc làm... Nó chui vào một góc và bắt đầu khóc! Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã không chèo lái được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi... Phải chăng nó đã sai rồi sao? Những lần đi khách không phải lần nào cũng dễ dàng, chưa kể công an, bảo kê và bọn dắt mối... hành hạ... còn là những khách hàng khiếm nhã... Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi "đá phò" là thằng đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập, những thằng đàn ông vẫn bạo lực như vậy khi làm tình...

Có hôm, nó lết dậy trên giường mà không sao bước đi được, cảm giác thân thể rã rời, phần dưới đau nhức không thể tả...

Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây mà! Nó cười! Cười lớn dần! Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nào đó lăn ra từ hai khoé mi... Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa mai cái nghề và cái thói đời này...

Nó sẽ... từ bỏ!

Nó không muốn chịu cái sự đau đớn trên thân thể thiếu nữ... không muốn chịu cái sự nhục nhã ngày nối ngày thế này nữa...

Nhưng...

Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề?

Ai?

Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu... nhưng lại quá khó khăn để kết thúc...

Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình, một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đời này vẫn có ít nhất một người... Người đàn ông yêu nó... Yêu nó để nó yêu chứ không phải yêu nó như yêu một con phò...

Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đời mình... Một điểm sáng le lói có thể bước tới từ đâu đó ở phía những người đàn ông tử tế kia, không phải những khách hàng của nó...

Nó thay đổi nhiều, đi khách ít hơn, mặc cho bọn dắt mối cằn nhằn... cay nghiệt chửi bới, cùng với bảo kê liên tục đe doạ... Người ta phải liều lĩnh! Ai đó, đâu đó hay trong một bộ phim nào đó đã nói vậy!

Cho đến nó khi nó quyết định bỏ nghề... Dù sao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với cái nghề này, ngoài một từ "truyền thống" xót xa...

Như tất cả những con cave bỏ nghề nào khác, đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của "đồng nghiệp" và sự quấy rầy của quá khứ... Nhưng thời gian sẽ làm mọi chuyện trôi qua... Nó cắn răng chịu đựng với ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ ước về một người đàn ông sẽ đến...

Phải là một đứa con gái trong sạch mới xứng đáng với một người đàn ông như thế...

Khi con người ta đã thay đổi những ước mơ về hạnh phúc xa vời... thì nó thật buồn cười chỉ có một mong ước bình thường không xa xôi là được yêu dù chỉ một lần thôi...

Nó bắt đầu thói quen đi xem film một mình, đọc sách thường xuyên và tìm hiểu những công việc khác, trên báo... Rồi nó tìm được một công việc ở một quán cafe, bồi bàn... Nó hài lòng với công việc đó... Cố gắng tẩy rửa và lau chùi quá khứ của mình... thay đổi tất cả, thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi mới, dùng một số điện thoại mới... Thường xuyên ra đường không trang điểm chứ không loè loẹt như xưa...

Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó khăn cũng nhiều đến chóng mặt...

Một năm trôi qua...

Người đàn ông ấy vẫn chưa đến...

Cho đến một ngày, trước sinh nhật nó một tháng, nó nhận được một bó hoa... người ta nói là có người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp hơn cả trong giấc mơ của nó... Không rõ người gửi... Và cứ thế trong một tháng liền, những bó hoa được gửi tới nơi nó làm một cách đều đặn...

Vào ngày sinh nhật nó... Không còn thấy bó hoa đó xuất hiện vào buổi sáng như thường lệ, nó có chút buồn thoáng qua... Một tháng nay... nó đã mong chờ bó hoa ấy... và chủ nhân của những bó hoa này làm nó tò mò... đôi khi là mong nhớ... mong nhớ một người xa lạ...

Nó như một đứa trẻ lần đầu tiên trong đời được tặng một con búp bê đẹp...

Tối hôm đó, khi nó đóng cửa quán, vì ca trực của nó là ca trực quán cuối cùng... Một anh chàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngày trên tay...

- Chúc em sinh nhật vui vẻ...

Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôi môi ấy làm trái tim nó tan chảy, một đứa con gái khát khao hạnh phúc bao lâu nay, giờ đây được đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấy mà không mảy may đề phòng... Nó im lặng, sững sờ, luống cuống không biết phản ứng thế nào...

Vậy là... tình yêu của nó bắt đầu như vậy đấy...

Hoa hồng người đó tặng cho "nó"... Nó chưa bao giờ yêu và cũng không biết yêu nhau người ta sẽ làm như thế nào và... làm gì với nhau...

Hẹn hò này, đi chơi này... nhắn tin, gọi điện thoại và còn gì nữa... Nhiều hơn cho một sự bắt đầu...

- Sao anh lại thích em?

Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ở đây! Anh là khách quen của quán... he he... nhưng từ khi nhìn thấy em, anh không vào đây nữa...

- Tại sao vậy?

- Ồ, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian để nghĩ chiến dịch cưa cẩm chứ...

Nó cười... hạnh phúc!

Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc đến đơn giản vậy...

Một vài tháng sau... nó chuyển về sống chung với anh... Đối với nó, đây hẳn là một sự phân vân, anh không biết quá khứ của nó... và nó cũng không biết sống chung với người đàn ông mình yêu chứ chưa phải là chồng thì có là đúng đắn và... giống con gái bình thường không?

Nhưng mặc kệ!

Anh muốn thế... Và như thế thì hai người mới có nhiều thời gian bên nhau, nhất là khi bố mẹ anh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần một người phụ nữ để chăm sóc... cần một bàn tay phủ ấm căn nhà hoang lạnh...

Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anh nhắc đến họ... Có vài lần nó cũng định hỏi... nhưng nghĩ lại thì thôi... bởi nếu anh có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó... nó sẽ trả lời thế nào?

Một đứa trẻ không biết bố là ai? Và một bà mẹ là điếm hết thời đang sống cuộc đời nghiện ngập, rượu chè, không hiểu đang ở nơi nào... Trả lời như thế sao?

Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm hay muộn... nhưng nó vẫn không thể mở lời nói về cái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũ bỏ...

Trước khi chuyển về sống chung, hai đứa đi mua sắm rất nhiều vật dụng... vẽ ra một viễn cảnh của tình yêu hoàn hảo...

Nó nhoè mắt, cay lòng:

- Anh tốt với em quá!

Anh cười:

- Anh không tốt đâu...

- Không sao, em sẽ yêu anh, cho dù anh là người xấu đi chăng nữa...

Ngày nó chuyển đến sống chung với anh, đồ đạc không có gì nhiều ngoài vali quần áo, những thứ khác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ở nhà anh cái gì cũng có, không nên đem đi cho lủng củng và mệt mỏi...

Buổi sáng hôm ấy, trời mưa... mây xám xịt và không khí u ám nặng nề... chỉ có nó là điểm sáng duy nhất của thời tiết ảm đạm không có mặt trời ấy... Nó vui vì được bắt đầu một cuộc đời làm người thực sự...

Đêm đó, là đêm đầu tiên của nó và anh... Rất lâu... rất lâu từ khi hai người yêu nhau...

Tấm ga giường... Một người đàn ông... Chiếc chăn mong manh... Ánh đèn đỏ... Mùi mồ hôi nồng nàn... Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể co quắp... Đã từ bao giờ xa vời với nó... Nay lại trở về...

Và lại là... với người đàn ông mà nó yêu...

Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giác tuyệt vời đang trải qua...

Sau khi làm chuyện đó... nó thấy anh quay lưng đứng dậy... mặc quần áo...

Nó cười:

- Anh ngốc thế... sao phải mặc đồ nhanh vậy!

Anh lạnh lùng không nói gì...

Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi đó vẫn chẳng nói gì thêm với nó... Sau khi xong xuôi, anh rút trong ví ra một tập tiền...

Rồi ném vào mặt nó... khi nó còn đang trần truồng ở trên giường, phủ lên thân thể con gái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền lướt qua da làm nó lạnh... Nó hoàn toàn không hiểu điều gì đang xảy ra, thế giới như sụp đổ, cánh cửa một cuộc đời đóng khép... Nó shock đến mức không nói được câu nào, chỉ biết im lặng... đờ đẫn như vậy nhìn anh.

- Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôi chứ?

- Anh... anh...

- Tôi chỉ muốn xem cô ngủ với bố tôi như thế nào... Người cha đáng thương của tôi đã bị cô làm mù mắt... Tôi chỉ muốn xem... khả năng làm điếm của cô thế nào thôi...

- Anh... anh...

- Một con điếm suốt đời chỉ là một con đĩ không hơn. Cầm tiền và cút khỏi đây...

- Anh...

- Tôi muốn tất cả cái lũ điếm như cô, và nhất là cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phải chịu... Nhục nhã vì bị ruồng bỏ... Nhục nhã rõ chưa? Cầm tiền và xéo đi... Con điếm!

Nó cười lớn... Nó cười sằng sặc... Nước mắt nó ào ạt tuôn trào... Đôi môi ướt đẫm... Nó cắn môi... giữ nguyên cái bộ dạng trần truồng đó... Nhặt... Nhặt... Nhặt những đồng tiền bán thân xác mà anh vừa trả nó...

Anh ta quay đi... không nhìn...

Bố anh là ai?

- Là người bằng tuổi bố cô, là cái lão già mà cô đã cặp kè và làm si mê suốt bốn tháng trời, để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, và bà ấy là mẹ tôi, gần năm mươi tuổi mà phải xách vali ra khỏi nhà và đi tự tử vì nhục! Là mẹ tôi! Là mẹ tôi! Cô hiểu chưa? Con đĩ! - Anh gào lên, nước mắt anh trào ra... nỗi tức giận và niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ. - Tôi thậm chí đã không về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vì cô đấy, con đĩ!

- Em không biết bố em bao nhiêu tuổi. - Nó cười... môi cắn môi... máu chảy ra hòa cùng dòng nước mắt tan. - Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai... chưa từng!

- Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đã ngủ với bao nhiêu người? Làm sao biết mình đã phá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồ điếm! Đồ chó cái!

Nước mắt... dù đã kìm nén... vẫn tuôn ra không ngừng... lông mi đẫm nước... má đỏ... môi ướt máu... nó cười...

- Tất cả chỉ là giả dối hả anh?

- Tôi chắc sẽ yêu cô! Tôi tưởng tôi đã yêu cô! Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi, những gì cô thể hiện quá tuyệt vời, sự che dấu hoàn hảo! Nhưng... rồi... trên giường cô cũng chỉ là con đĩ thôi... Tôi không thể quên! Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh tôi!

- Vậy là... anh sẽ yêu em... như anh đã trót yêu em... nếu như... em... không phải là một con đĩ... phải không?

Anh quay đi...

Không khí căn phòng đêm đầu tiên này... đầy máu và nước mắt... tràn ngập nỗi đau...

Nó đứng dậy... cầm số tiền của anh trên tay... giơ lên... ngang mặt... cười và nói với anh: "Nhiều hơn em được trả cho một đêm!"

... Mặc quần áo... kéo nốt đống quần áo mới xếp vào tủ trong sung sướng và hạnh phúc sáng nay... Nó nhét vào vali và kéo lết đi...

- Cám ơn anh!

Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc...

Cánh cửa kéo ra rồi đóng sầm... Trời lại đổ mưa...

Nó lết vali bước đi trên đường ước, nước mưa tát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốt giá, môi cắn bật máu giờ đây xót... chảy tan trong nước mưa những giọt máu đỏ... Nó cầm nắm tiền trên tay...

Kiệt sức và đau đớn!

...

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một người con gái, với giọt máu ở khoé môi... nước mắt hai dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu... Cô ấy đã chết... Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫm áo...

Một cái chết đau đớn và oan uổng!

...

Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy... Nỗi đau đã làm tiếng cười của nó bật nước... Nó quỳ xuống một góc khuất... bên mái hiên của căn nhà bên ngõ vắng... Lục lọi đống đồ đạc mà nó đem theo... Hộp dao cạo mua cho anh... để anh cạo râu... Nó nghĩ vậy khi mua... và vui lắm, cái cảm giác được chăm sóc cho anh như cho chồng mình... Mở quyển sổ nhật kí nó mua... với ước mơ hồn nhiên ghi chép lại những ngày sống chung của cả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh phúc... Nó rạch một vết nhỏ trên ngón trỏ của tay phải và bắt đầu viết... trong nước mắt... trong nước mưa... trong máu... trái tim nó... vỡ nát theo từng dòng chữ đớn đau...

...

Người ta nhìn anh, khi anh đến đồn công an để nhận xác và khai báo... Nhìn anh như nhìn một con ác thú giết người...

Anh lặng lẽ khai những gì mà người ta hỏi...

...

Đám tang của nó chỉ có một mình anh!

Không phải là đám tang mà chỉ là một nắm đất chôn người chết, được đào xới lên và thả cái xác xuống... cắm một vài nén hương... bia mộ là những dòng chữ trống rỗng...

Một cái tên như bao cái tên...

...

Bức thư tuyệt mệnh và chiếc vali của nó... nằm im lìm ở góc nhà... Anh không hề đụng đến...

...

Một buổi sáng, anh giật mình bởi tin nhắn: "Tao lại thấy bố mày cặp kè với con kia rồi đấy!"

Anh bàng hoàng...

Gọi điện thoại lại cho bạn!

- Ừ, đúng rồi, tên thế mà... nhưng nó bỏ làm ở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ!

Thế còn những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giác như mình sắp nổ tung. Mở những cái ảnh chụp cha mình và cô gái đó... Anh chợt rùng mình... Vì những bức ảnh đó... không có rõ mặt... người con gái kia... chỉ một mái tóc giống nhau... một cái tên giống nhau... một chỗ làm mới... giống nhau!

Anh chạy đến góc phòng, đôi bàn tay run rẩy... cầm bức thư...

Nước mắt trào ra... lăn lóc trong trái tim anh hoảng loạn, đôi môi run... hàm răng va đập... những tiếng nấc không thành lời... Một bức thư đẫm máu... viết bằng máu và viết bằng một trái tim đau...

"Anh à, em nói thật mà! Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai! Em biết anh nhầm lẫn... Nhưng em không thể giải thích... vì anh nói đúng... em chỉ là một con đĩ! Em ước gì, em được sinh ra một lần nữa! Một lần trong sạch chưa bao giờ trải thân đĩ điếm...

Anh à, anh đúng... anh không sai...

Nhưng có một điều anh sai...

Số tiền anh trả cho em... không đủ... không đủ... cho một tình yêu...

Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn... "

Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời và nhiều con người... vì một người đàn ông mà hai người đàn bà phải chết... Người đàn ông kia đã mất vợ... Và con của ông ta... đã vô tình giết chết một người con gái yêu mình...

Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học cách yêu một người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêu người đó! Vì đơn giản... nó chỉ là một con đĩ!

S.T Đọc Tiếp Chương 11

aa

?max-results="+numposts2+"&orderby=published&alt=json-in-script&callback=postfeature\"><\/script>");

Populars

Contact Form

Name

Email *

Message *

    12081

    1208

    Blog Archive

General

© 2013 Trang chủ. WP Annhienblogs Converted by annhienblogs
Annhienblogs. Powered by Blogger.