Button Text! Submit original article and get paid. Find out More

Latest

Wednesday, April 27, 2016

Ngày hôm nay, tôi khoác lên mình bộ váy xanh dương dịu dàng, trang điểm thật đẹp, bắt một chuyến taxi để đến dự đám cưới mà tôi đã từng mơ về nó rất nhiều, chỉ có điều trong mơ tôi là cô dâu còn ngoài đời, tôi chỉ là một vị khách.
Tôi bắt đầu yêu anh từ cách đây tròn 10 năm. Mối tình đầu thời học trò chẳng mấy ai nghĩ sẽ đậm sâu đến thế nhưng tôi và anh đã thực sự yêu thương nhau hết mình, cùng nhau trưởng thành và bước qua những gian khó đầu đời. Anh là người đàn ông ít nói, dáng vẻ lạnh lùng nhưng lại nồng nhiệt và chân thành hơn bất cứ ai tôi từng gặp. Ở bên anh tôi luôn cảm thấy an toàn và yên bình.
Chúng tôi đã nghĩ đến đám cưới, ai quen biết chúng tôi cũng đã sẵn sàng nhận thiệp mừng. Ấy vậy mà chuyện chẳng ai ngờ…
Có điều trong mơ tôi là cô dâu còn ngoài đời, tôi chỉ là một vị khách. (ảnh minh họa)
10 năm yêu nhau, chúng tôi chưa bao giờ đi qua giới hạn. Tôi không muốn chuyện đó xảy ra trước đám cưới. Nhiều lần anh bày tỏ muốn “vượt rào” nhưng tôi khăng khăng cự tuyệt. Tôi khóc và nói rằng “Nếu anh yêu em thì anh phải giữ gìn cho em chứ!”. Dù không thể hiện ra, tôi nghĩ anh đã thất vọng rất nhiều. Đó là lý do khi có người con gái khác tình nguyện dâng hiến cho anh, anh đã ngã vào lòng cô ta nhanh chóng. Họ vụng trộm với nhau bắt đầu từ một chuyến công tác dài ngày ở nước ngoài. Mối quan hệ cứ thế tiếp diễn trong thầm lặng vì cô gái đó cũng đã có bạn trai.
Từ ngày có cô ấy, anh không còn mặn mà với tôi nữa. Mặc cho tôi tìm mọi cách níu kéo anh thì anh vẫn xa tôi dần dần. Tôi thấy anh đau khổ khi cô gái đó còn dùng dằng chưa muốn chia tay người yêu để toàn tâm toàn ý đến với anh. Tôi thấy anh trong cơn say thì thầm gọi tên cô ấy. Tôi thấy anh ngay cả khi đi bên tôi mắt vẫn cứ lơ đễnh đến hình bóng khác. Tôi hiểu rằng tôi mất anh thật rồi.
Tôi đã khóc bao nhiêu đêm, tôi chẳng còn nhớ nữa. Chỉ biết là đến một ngày khi thấy mặt trời ló rạng qua khe cửa, cảm giác duy nhất tồn tại trong tôi là trống rỗng.
Tôi nghĩ: “Thôi được, nếu anh đã muốn cô ấy đến thế, để tôi tác thành cho 2 người.”. Tôi chủ động tìm đến anh bạn trai kia, chủ động tán tỉnh, mời gọi và “cái ngàn vàng” tôi luôn giữ gìn đó, tôi trao cho người tôi chẳng hề yêu thương. Cái kết cho chuyện tình 10 năm của chúng tôi là gì? Là cả hai đều “ăn nằm” với người khác.
Tôi bắt đầu lao đến những chuyện tình một đêm (ảnh minh họa)
Sau khi biết chuyện anh bạn trai lên giường với tôi, cô gái kia chia tay ngay lập tức. Anh hạnh phúc vì có được cô ấy mà chẳng biết tới câu chuyện phía sau. Tôi thì bắt đầu lao đến những chuyện tình một đêm. Nằm trong vòng tay một kẻ xa lạ mới quen, tôi chỉ biết rơi nước mắt.
Và hôm nay là ngày anh lấy cô gái ấy. Tôi không biết có nên chúc phúc cho 2 người họ hay không? Là anh sai vì quá yếu lòng hay là tôi sai vì quá khuôn mẫu? 10 năm yêu nhau không bằng một lần lên giường đúng lúc.
truyện tình yêu hay

10 NĂM YÊU NHAU KHÔNG BẰNG 1 ĐÊM “ĂN NẰM” ĐÚNG LÚC

Tranh Vip  |  at  3:17:00 PM

Ngày hôm nay, tôi khoác lên mình bộ váy xanh dương dịu dàng, trang điểm thật đẹp, bắt một chuyến taxi để đến dự đám cưới mà tôi đã từng mơ về nó rất nhiều, chỉ có điều trong mơ tôi là cô dâu còn ngoài đời, tôi chỉ là một vị khách.
Tôi bắt đầu yêu anh từ cách đây tròn 10 năm. Mối tình đầu thời học trò chẳng mấy ai nghĩ sẽ đậm sâu đến thế nhưng tôi và anh đã thực sự yêu thương nhau hết mình, cùng nhau trưởng thành và bước qua những gian khó đầu đời. Anh là người đàn ông ít nói, dáng vẻ lạnh lùng nhưng lại nồng nhiệt và chân thành hơn bất cứ ai tôi từng gặp. Ở bên anh tôi luôn cảm thấy an toàn và yên bình.
Chúng tôi đã nghĩ đến đám cưới, ai quen biết chúng tôi cũng đã sẵn sàng nhận thiệp mừng. Ấy vậy mà chuyện chẳng ai ngờ…
Có điều trong mơ tôi là cô dâu còn ngoài đời, tôi chỉ là một vị khách. (ảnh minh họa)
10 năm yêu nhau, chúng tôi chưa bao giờ đi qua giới hạn. Tôi không muốn chuyện đó xảy ra trước đám cưới. Nhiều lần anh bày tỏ muốn “vượt rào” nhưng tôi khăng khăng cự tuyệt. Tôi khóc và nói rằng “Nếu anh yêu em thì anh phải giữ gìn cho em chứ!”. Dù không thể hiện ra, tôi nghĩ anh đã thất vọng rất nhiều. Đó là lý do khi có người con gái khác tình nguyện dâng hiến cho anh, anh đã ngã vào lòng cô ta nhanh chóng. Họ vụng trộm với nhau bắt đầu từ một chuyến công tác dài ngày ở nước ngoài. Mối quan hệ cứ thế tiếp diễn trong thầm lặng vì cô gái đó cũng đã có bạn trai.
Từ ngày có cô ấy, anh không còn mặn mà với tôi nữa. Mặc cho tôi tìm mọi cách níu kéo anh thì anh vẫn xa tôi dần dần. Tôi thấy anh đau khổ khi cô gái đó còn dùng dằng chưa muốn chia tay người yêu để toàn tâm toàn ý đến với anh. Tôi thấy anh trong cơn say thì thầm gọi tên cô ấy. Tôi thấy anh ngay cả khi đi bên tôi mắt vẫn cứ lơ đễnh đến hình bóng khác. Tôi hiểu rằng tôi mất anh thật rồi.
Tôi đã khóc bao nhiêu đêm, tôi chẳng còn nhớ nữa. Chỉ biết là đến một ngày khi thấy mặt trời ló rạng qua khe cửa, cảm giác duy nhất tồn tại trong tôi là trống rỗng.
Tôi nghĩ: “Thôi được, nếu anh đã muốn cô ấy đến thế, để tôi tác thành cho 2 người.”. Tôi chủ động tìm đến anh bạn trai kia, chủ động tán tỉnh, mời gọi và “cái ngàn vàng” tôi luôn giữ gìn đó, tôi trao cho người tôi chẳng hề yêu thương. Cái kết cho chuyện tình 10 năm của chúng tôi là gì? Là cả hai đều “ăn nằm” với người khác.
Tôi bắt đầu lao đến những chuyện tình một đêm (ảnh minh họa)
Sau khi biết chuyện anh bạn trai lên giường với tôi, cô gái kia chia tay ngay lập tức. Anh hạnh phúc vì có được cô ấy mà chẳng biết tới câu chuyện phía sau. Tôi thì bắt đầu lao đến những chuyện tình một đêm. Nằm trong vòng tay một kẻ xa lạ mới quen, tôi chỉ biết rơi nước mắt.
Và hôm nay là ngày anh lấy cô gái ấy. Tôi không biết có nên chúc phúc cho 2 người họ hay không? Là anh sai vì quá yếu lòng hay là tôi sai vì quá khuôn mẫu? 10 năm yêu nhau không bằng một lần lên giường đúng lúc.

0 nhận xét:


Ngày Lan gặp Phong là lúc cô vừa trải qua một mối tình sâu đậm với người yêu cũ. Người yêu của Lan qua nước ngoài du học và định cư bên đó nên họ đành phải chia tay nhau. Lan không có cảm giác với bất kỳ ai nữa cho đến 2 năm sau khi cô gặp Phong.
Phong là gã đàn ông phong lưu đa tình, anh không nhớ nổi mình đã cặp kè với bao nhiêu cô nữa. Nhiều người biết tính Phong như vậy nhưng vẫn tình nguyện “xin chết” vì anh. Phong có nụ cười khiến người đối diện mê mẩn, đôi mắt biết nói khiến ai cũng muốn chìm đắm trong đó.
Nhìn Lan lạnh lùng và xinh đẹp nên Phong nảy sinh ý định cưa cẩm. Phải mất đến 3 tháng Lan mới nói chuyện cởi mở với Phong. Khi đã thân quen rồi thì Phong đưa Lan đi chơi khắp phố phường. Lan dần lấy lại nụ cười, cô vui vẻ hơn, dễ gần hơn. Thú thực Phong thấy thích con người của Lan. Ở bên cô anh thấy ấm áp và bình yên vô cùng. Lan khác với những cô gái mà anh từng quen, cô giản dị, chân thành và không đòi hỏi.
Lan hạnh phúc với những gì Phong mang lại và rồi họ yêu nhau 1 cách rất tự nhiên. Lan yêu Phong chân thành và trong sáng. Cô không quan tâm đến những gì trong quá khứ của Phong vì cô nghĩ con người ai chẳng có quá khứ, miễn hiện tại anh tốt với cô là đủ.
Lần đầu tiên bên một cô gái, Phong nghĩ đến chuyện tương lai. Họ cùng mơ mộng về tổ ấm có hai vợ chồng và con cái. Lúc yêu thì trong mắt mọi người cái gì cũng là màu hồng. Nhưng rồi thói phong lưu của anh vẫn chứng nào tật nấy. Lan đi công tác vài tuần, ở nhà Phong đã đèo vài cô em xinh tươi đi chơi cùng.
Kể ra con trai cũng hay thật, dù đã có người yêu nhưng họ vẫn vô tư bên cạnh người khác mà chẳng hề áy náy gì. Một hôm Lan đang làm việc thì cô bạn của Phong có gọi:
– Hôm qua tao thấy lão Phong con bé chân dài nào đó đi bar đấy, mà đi bar xong rồi chúng đưa nhau đi đâu nữa thì ai mà chả biết.
Lan rụng rời chân tay. Về đến Hà Nội, Phong lại ân cần bên cô như ngày trước. Lan vu vơ hỏi:
– Mấy ngày qua anh có làm gì có lỗi với em không đấy?
– Em không tin tưởng anh hay sao mà nói vậy?
– Em chỉ hỏi vậy thôi, chứ anh làm gì em biết rõ mà.
Phong như chột dạ.
– Anh cứ đi gái thỏa thích đi, em không cản đâu.
Nói rồi Lan bỏ đi, còn Phong thì nỉ non xin lỗi, thề thốt này nọ. Lan như biến mất hoàn toàn khiến Phong như phát điên. Lúc này anh nhận ra Lan quan trọng với anh đến nhường nào.
Anh đi gái như vậy đủ chưa? Nếu đủ rồi thì mình cưới nhau đi
Lan cũng nhớ Phong đến điên dại nhưng cô sợ lấy nhau về Phong sẽ lại ngựa quen đường cũ. Cô sợ sự phản bội, cô sợ, sợ lắm nên Lan đang cố lẩn tránh Phong. Đúng lúc này thì Lan phát hiện mình có thai. Lan không biết nên vui hay nên buồn nữa. Rồi Phong tìm ra cô, nhìn anh xơ xác đến tiều tụy. Anh ôm Lan khóc xin lỗi, anh luôn miệng nói: “Anh sai rồi”. Lan đẩy Phong ra nhìn sâu vào mắt anh rồi nói:
– Anh đi gái như vậy đủ chưa? Nếu đủ rồi thì mình cưới nhau đi.
Phong ngơ ngác nhìn Lan mất mấy giây rồi anh mới thốt nên lời:
– Em nói gì cơ, mình cưới nhau ư?
– Anh không muốn sao?
– Em đang nói thật đấy à?
– Đúng vậy.
Thấy thái độ của Phong, Lan nhếch mép cười chua chát. Chắc anh ta lại sợ và sẽ biến mất như con rùa rụt cổ mà thôi. Anh ta đang diễn kịch yêu cô thôi, tình yêu đó làm gì không đủ lớn để anh ta có thể… làm đám cưới với cô. Lan toan quay bước bỏ đi, thì Phong níu tay cô lại:
– Em đi đâu đấy, em đừng hòng trốn khỏi anh lần nữa. Em nói mình cưới nhau là em nói thật chứ. Em đồng ý làm vợ anh sao?
Câu nói của Phong khiến Lan ngạc nhiên, cô quay lại nhìn Phong rồi nói:
– Đúng vậy, mình cưới nhau đi. Em có thai rồi.
Phong ngạc nhiên, ngỡ ngàng rồi ôm và nhấc bổng Lan lên:
– Em nói anh được làm bố sao? Thật chứ, vậy mình cưới nhau đi. Anh sẽ thay đổi, anh hứa đấy. Cảm ơn em đã cho anh 1 cơ hội.
Lan khóc, giọt nước mắt hạnh phúc. Cuối cùng họ cũng làm đám cưới và ở bên nhau. Phong tu chí làm ăn, không còn tụ tập bạn bè. Anh kiếm tiền về nuôi vợ con. Phong chiều chuộng cậu con trai vô cùng. Người ta nói đúng khi đàn ông được làm bố, họ thực sự thay đổi… thay đổi theo 1 chiều hướng tốt hơn. Nhìn Phong tự hào khi có con, Lan mỉm cười hạnh phúc.
truyện tình yêu hay

ANH ĐI GÁI NHƯ VẬY ĐỦ CHƯA? NẾU ĐỦ RỒI THÌ MÌNH CƯỚI NHAU ĐI

Tranh Vip  |  at  3:16:00 PM


Ngày Lan gặp Phong là lúc cô vừa trải qua một mối tình sâu đậm với người yêu cũ. Người yêu của Lan qua nước ngoài du học và định cư bên đó nên họ đành phải chia tay nhau. Lan không có cảm giác với bất kỳ ai nữa cho đến 2 năm sau khi cô gặp Phong.
Phong là gã đàn ông phong lưu đa tình, anh không nhớ nổi mình đã cặp kè với bao nhiêu cô nữa. Nhiều người biết tính Phong như vậy nhưng vẫn tình nguyện “xin chết” vì anh. Phong có nụ cười khiến người đối diện mê mẩn, đôi mắt biết nói khiến ai cũng muốn chìm đắm trong đó.
Nhìn Lan lạnh lùng và xinh đẹp nên Phong nảy sinh ý định cưa cẩm. Phải mất đến 3 tháng Lan mới nói chuyện cởi mở với Phong. Khi đã thân quen rồi thì Phong đưa Lan đi chơi khắp phố phường. Lan dần lấy lại nụ cười, cô vui vẻ hơn, dễ gần hơn. Thú thực Phong thấy thích con người của Lan. Ở bên cô anh thấy ấm áp và bình yên vô cùng. Lan khác với những cô gái mà anh từng quen, cô giản dị, chân thành và không đòi hỏi.
Lan hạnh phúc với những gì Phong mang lại và rồi họ yêu nhau 1 cách rất tự nhiên. Lan yêu Phong chân thành và trong sáng. Cô không quan tâm đến những gì trong quá khứ của Phong vì cô nghĩ con người ai chẳng có quá khứ, miễn hiện tại anh tốt với cô là đủ.
Lần đầu tiên bên một cô gái, Phong nghĩ đến chuyện tương lai. Họ cùng mơ mộng về tổ ấm có hai vợ chồng và con cái. Lúc yêu thì trong mắt mọi người cái gì cũng là màu hồng. Nhưng rồi thói phong lưu của anh vẫn chứng nào tật nấy. Lan đi công tác vài tuần, ở nhà Phong đã đèo vài cô em xinh tươi đi chơi cùng.
Kể ra con trai cũng hay thật, dù đã có người yêu nhưng họ vẫn vô tư bên cạnh người khác mà chẳng hề áy náy gì. Một hôm Lan đang làm việc thì cô bạn của Phong có gọi:
– Hôm qua tao thấy lão Phong con bé chân dài nào đó đi bar đấy, mà đi bar xong rồi chúng đưa nhau đi đâu nữa thì ai mà chả biết.
Lan rụng rời chân tay. Về đến Hà Nội, Phong lại ân cần bên cô như ngày trước. Lan vu vơ hỏi:
– Mấy ngày qua anh có làm gì có lỗi với em không đấy?
– Em không tin tưởng anh hay sao mà nói vậy?
– Em chỉ hỏi vậy thôi, chứ anh làm gì em biết rõ mà.
Phong như chột dạ.
– Anh cứ đi gái thỏa thích đi, em không cản đâu.
Nói rồi Lan bỏ đi, còn Phong thì nỉ non xin lỗi, thề thốt này nọ. Lan như biến mất hoàn toàn khiến Phong như phát điên. Lúc này anh nhận ra Lan quan trọng với anh đến nhường nào.
Anh đi gái như vậy đủ chưa? Nếu đủ rồi thì mình cưới nhau đi
Lan cũng nhớ Phong đến điên dại nhưng cô sợ lấy nhau về Phong sẽ lại ngựa quen đường cũ. Cô sợ sự phản bội, cô sợ, sợ lắm nên Lan đang cố lẩn tránh Phong. Đúng lúc này thì Lan phát hiện mình có thai. Lan không biết nên vui hay nên buồn nữa. Rồi Phong tìm ra cô, nhìn anh xơ xác đến tiều tụy. Anh ôm Lan khóc xin lỗi, anh luôn miệng nói: “Anh sai rồi”. Lan đẩy Phong ra nhìn sâu vào mắt anh rồi nói:
– Anh đi gái như vậy đủ chưa? Nếu đủ rồi thì mình cưới nhau đi.
Phong ngơ ngác nhìn Lan mất mấy giây rồi anh mới thốt nên lời:
– Em nói gì cơ, mình cưới nhau ư?
– Anh không muốn sao?
– Em đang nói thật đấy à?
– Đúng vậy.
Thấy thái độ của Phong, Lan nhếch mép cười chua chát. Chắc anh ta lại sợ và sẽ biến mất như con rùa rụt cổ mà thôi. Anh ta đang diễn kịch yêu cô thôi, tình yêu đó làm gì không đủ lớn để anh ta có thể… làm đám cưới với cô. Lan toan quay bước bỏ đi, thì Phong níu tay cô lại:
– Em đi đâu đấy, em đừng hòng trốn khỏi anh lần nữa. Em nói mình cưới nhau là em nói thật chứ. Em đồng ý làm vợ anh sao?
Câu nói của Phong khiến Lan ngạc nhiên, cô quay lại nhìn Phong rồi nói:
– Đúng vậy, mình cưới nhau đi. Em có thai rồi.
Phong ngạc nhiên, ngỡ ngàng rồi ôm và nhấc bổng Lan lên:
– Em nói anh được làm bố sao? Thật chứ, vậy mình cưới nhau đi. Anh sẽ thay đổi, anh hứa đấy. Cảm ơn em đã cho anh 1 cơ hội.
Lan khóc, giọt nước mắt hạnh phúc. Cuối cùng họ cũng làm đám cưới và ở bên nhau. Phong tu chí làm ăn, không còn tụ tập bạn bè. Anh kiếm tiền về nuôi vợ con. Phong chiều chuộng cậu con trai vô cùng. Người ta nói đúng khi đàn ông được làm bố, họ thực sự thay đổi… thay đổi theo 1 chiều hướng tốt hơn. Nhìn Phong tự hào khi có con, Lan mỉm cười hạnh phúc.

0 nhận xét:


Hoa yêu Quân khi cô đang là sinh viên năm thứ ba của trường đại học. Quân lớn hơn Hoa 8 tuổi, anh đang là nhân viên pháp chế của một ngân hàng. Hoa là một cô gái tỉnh lẻ với bố mẹ làm công chức bình thường còn Quân thì là trai Hà Nội “xịn”. Từ khi yêu anh, Hoa cũng xác định sẽ nỗ lực thật nhiều vì tương lai hai đứa. Quân cũng không phụ lòng cô, dù bận rộn nhưng anh rất cưng chiều và luôn dành thời gian cho người yêu. Tình yêu của hai người tưởng chừng sẽ mãi tốt đẹp như thế…

Yêu nhau hơn một năm thì Hoa ra trường. Vốn học giỏi, ngoại hình lại xinh xắn, Hoa dễ dàng tìm được một vị trí trong một công ty nước ngoài. Rồi Quân đưa Hoa về gặp gia đình, giới thiệu cô với mọi người trong nhà. Hai người đã hết sức mong đợi tình yêu của họ sẽ kết tinh bằng một đám cưới đẹp như mơ. Khi Hoa về ra mắt, mọi người trong nhà đều có vẻ quý mến cô, trừ mẹ của Quân. Cô biết mẹ Quân không hài lòng về mình qua cách cư xử của bà trong buổi gặp gỡ đó. Bà chê giỏ quà cô mang tới rẻ tiền, không xứng tầm với gia đình bà. Bà chê cô nấu ăn không vừa miệng, rồi giọng nói của cô đặc sệt “thôn quê”. Bà còn bóng gió chê Hoa là dạng con gái “đào mỏ”, “tinh mắt nhìn trúng cái mỏ kim loại quý” là con trai bà… Trước những lời nói như xát muối của “mẹ chồng tương lai”, Hoa buồn và tự ái nhưng trước mặt gia đình người yêu, cô không dám nói gì. Quân thì ra sức bênh người yêu, hết lời ca ngợi cô tài giỏi được làm ở công ty nước ngoài, ở nhà thì ngoan ngoãn với cha mẹ. Mẹ Quân nghe con nói vậy thì cũng không nói thêm gì nhưng Hoa biết, bà khó có thể chấp nhận cô.
Sao em nỡ vội lấy chồng...
Khi đưa người yêu về, Quân liên tục động viên cô “Mẹ anh không có ý gì đâu, em đừng để ý”, “người yêu anh là nhất” khiến cô đỡ buồn phần nào. Hoa yêu Quân đã hơn một năm nhưng không hề biết nhà anh khá giả nên bị mẹ Quân chê bai “đào mỏ”, cô cảm thấy bị tổn thương. “Mình sẽ cố gắng, nhất định mình sẽ làm mẹ anh ấy chấp nhận” – Hoa tự nhủ, cô tin tình yêu chân thành của mình sẽ chiến thắng mọi thứ.
Mọi chuyện không dễ dàng như Hoa tưởng, dù cô năng đến nhà thăm mẹ Quân hơn, thi thoảng cũng tặng quà cho bà nhưng mẹ Quân vẫn không ưa cô. Một ngày, khi Quân không ở nhà, bà đã nói thẳng với cô: “Bác nghĩ cháu còn trẻ, tương lai còn nhiều hứa hẹn, chắc chắn cháu sẽ gặp được người thích hợp với mình. Cháu nhìn cháu xem, mới có hai mấy tuổi đầu, biết cái gì mà chăm lo cho thằng Quân được. Chưa kể nhà cháu không có nhà Hà Nội, chắc cũng chẳng có của nải gì để dành, lại là con gái ngoại tỉnh. Cháu nghĩ mình với được Quân à? Bác ra kia vơ một cái cũng được cả đống đứa như cháu. Bác nói cháu biết, vì cháu mà thằng Quân nhà này từ bỏ mối thông gia với ông giám đốc ngân hàng nó, nếu nó lấy con gái ông ấy, có phải giờ đã lên trưởng phòng rồi không?….”.
Hoa lặng người khi nghe mẹ Quân nói, bà không những xúc phạm cô mà còn động chạm cả đến bố mẹ cô. Đến lúc này thì Hoa không nhịn được nữa, cô đâu phải loại con gái thấp kém như bác ấy nói. Hoa gạt nhẹ những giọt nước mắt vừa trào ra, lạnh lùng chào mẹ Quân rồi quay bước đi thẳng.
Hoa và Quân đã có một trận cãi vã lớn sau đó. Quân bảo Hoa hãy kiên nhẫn để anh thuyết phục mẹ còn Hoa thì bắt anh chọn cô hoặc mẹ anh. Giữa lúc Quân phân vân chưa biết làm sao cho hợp lý thì Hoa tuyên bố: “Nếu anh không chọn được, thì ngày này tháng sau em mời anh đi dự đám cưới của em. Anh nghĩ mình anh cao giá chắc, em cũng nhiều người theo đuổi lắm đấy…”. Quân tưởng người yêu nói đùa, anh không để tâm lắm. Hàng ngày, Quân vẫn tìm cách kéo hai người phụ nữ anh yêu lại gần nhau hơn. Đùng một cái, vừa tròn một tháng sau lời tuyên bố định mệnh ấy, Hoa nhờ bạn gửi thiệp cưới cho anh.
Quân không thể tin vào mắt mình, anh không ngờ người yêu mình có thể hành động xốc nổi đến thế. Anh chàng ghi tên trong thiệp cưới kia Quân không xa lạ gì, là một cậu làm cùng công ty với Hoa và theo đuổi Hoa đã lâu. Chắc hẳn Hoa đã quá giận anh nên mới làm ra chuyện thiếu suy nghĩ thế này. Anh gọi cho Hoa không được, đến Công ty Hoa bảo vệ không cho vào. Anh kiên quyết chờ ở dưới công ty đến khi gặp được Hoa. Nhưng lúc gặp, Hoa chỉ nhìn anh như người xa lạ và đuổi anh đi. Quân nói cạn lời nhưng Hoa vẫn không mảy may chú ý tới. Lúc này, anh “chồng sắp cưới” của Hoa xuất hiện. Hai người đánh nhau to trước cổng công ty và chỉ dừng lại khi bảo vệ toà nhà chạy ra can.
Chỉ còn một tuần nữa đám cưới diễn ra, ngày nào Quân cũng đứng trước cửa công ty đợi Hoa về để nói chuyện. Nhưng mọi nỗ lực của Quân đều vô ích, Hoa vẫn lên xe Hoa đúng như kế hoạch. Hôm đấy bạn bè của Quân phải xúm lại giữ anh vì sợ anh xông vào…cướp cô dâu. Nhìn Hoa lên xe về nhà chồng, Quân gục xuống khóc như một đứa trẻ. Hoa cũng không hơn gì anh “Giờ đã quá muộn rồi Quân à, em xin lỗi…” – Hoa khẽ nói qua làn nước mắt, nhìn anh qua gương chiếu hậu mà lòng cô đau quặn thắt.
Vì tổn thương, vì nông nổi mà hai người họ đã bỏ lỡ nhau. Biết trách số phận hay trách chính bản thân đã không cố bảo vệ hạnh phúc của mình? Chắc chỉ hai người họ mới có câu trả lời cho riêng mình.
Theo Thúy Quỳnh / Trí Thức Trẻ
truyện tình yêu hay

SAO EM NỠ VỘI LẤY CHỒNG…

Tranh Vip  |  at  3:15:00 PM


Hoa yêu Quân khi cô đang là sinh viên năm thứ ba của trường đại học. Quân lớn hơn Hoa 8 tuổi, anh đang là nhân viên pháp chế của một ngân hàng. Hoa là một cô gái tỉnh lẻ với bố mẹ làm công chức bình thường còn Quân thì là trai Hà Nội “xịn”. Từ khi yêu anh, Hoa cũng xác định sẽ nỗ lực thật nhiều vì tương lai hai đứa. Quân cũng không phụ lòng cô, dù bận rộn nhưng anh rất cưng chiều và luôn dành thời gian cho người yêu. Tình yêu của hai người tưởng chừng sẽ mãi tốt đẹp như thế…

Yêu nhau hơn một năm thì Hoa ra trường. Vốn học giỏi, ngoại hình lại xinh xắn, Hoa dễ dàng tìm được một vị trí trong một công ty nước ngoài. Rồi Quân đưa Hoa về gặp gia đình, giới thiệu cô với mọi người trong nhà. Hai người đã hết sức mong đợi tình yêu của họ sẽ kết tinh bằng một đám cưới đẹp như mơ. Khi Hoa về ra mắt, mọi người trong nhà đều có vẻ quý mến cô, trừ mẹ của Quân. Cô biết mẹ Quân không hài lòng về mình qua cách cư xử của bà trong buổi gặp gỡ đó. Bà chê giỏ quà cô mang tới rẻ tiền, không xứng tầm với gia đình bà. Bà chê cô nấu ăn không vừa miệng, rồi giọng nói của cô đặc sệt “thôn quê”. Bà còn bóng gió chê Hoa là dạng con gái “đào mỏ”, “tinh mắt nhìn trúng cái mỏ kim loại quý” là con trai bà… Trước những lời nói như xát muối của “mẹ chồng tương lai”, Hoa buồn và tự ái nhưng trước mặt gia đình người yêu, cô không dám nói gì. Quân thì ra sức bênh người yêu, hết lời ca ngợi cô tài giỏi được làm ở công ty nước ngoài, ở nhà thì ngoan ngoãn với cha mẹ. Mẹ Quân nghe con nói vậy thì cũng không nói thêm gì nhưng Hoa biết, bà khó có thể chấp nhận cô.
Sao em nỡ vội lấy chồng...
Khi đưa người yêu về, Quân liên tục động viên cô “Mẹ anh không có ý gì đâu, em đừng để ý”, “người yêu anh là nhất” khiến cô đỡ buồn phần nào. Hoa yêu Quân đã hơn một năm nhưng không hề biết nhà anh khá giả nên bị mẹ Quân chê bai “đào mỏ”, cô cảm thấy bị tổn thương. “Mình sẽ cố gắng, nhất định mình sẽ làm mẹ anh ấy chấp nhận” – Hoa tự nhủ, cô tin tình yêu chân thành của mình sẽ chiến thắng mọi thứ.
Mọi chuyện không dễ dàng như Hoa tưởng, dù cô năng đến nhà thăm mẹ Quân hơn, thi thoảng cũng tặng quà cho bà nhưng mẹ Quân vẫn không ưa cô. Một ngày, khi Quân không ở nhà, bà đã nói thẳng với cô: “Bác nghĩ cháu còn trẻ, tương lai còn nhiều hứa hẹn, chắc chắn cháu sẽ gặp được người thích hợp với mình. Cháu nhìn cháu xem, mới có hai mấy tuổi đầu, biết cái gì mà chăm lo cho thằng Quân được. Chưa kể nhà cháu không có nhà Hà Nội, chắc cũng chẳng có của nải gì để dành, lại là con gái ngoại tỉnh. Cháu nghĩ mình với được Quân à? Bác ra kia vơ một cái cũng được cả đống đứa như cháu. Bác nói cháu biết, vì cháu mà thằng Quân nhà này từ bỏ mối thông gia với ông giám đốc ngân hàng nó, nếu nó lấy con gái ông ấy, có phải giờ đã lên trưởng phòng rồi không?….”.
Hoa lặng người khi nghe mẹ Quân nói, bà không những xúc phạm cô mà còn động chạm cả đến bố mẹ cô. Đến lúc này thì Hoa không nhịn được nữa, cô đâu phải loại con gái thấp kém như bác ấy nói. Hoa gạt nhẹ những giọt nước mắt vừa trào ra, lạnh lùng chào mẹ Quân rồi quay bước đi thẳng.
Hoa và Quân đã có một trận cãi vã lớn sau đó. Quân bảo Hoa hãy kiên nhẫn để anh thuyết phục mẹ còn Hoa thì bắt anh chọn cô hoặc mẹ anh. Giữa lúc Quân phân vân chưa biết làm sao cho hợp lý thì Hoa tuyên bố: “Nếu anh không chọn được, thì ngày này tháng sau em mời anh đi dự đám cưới của em. Anh nghĩ mình anh cao giá chắc, em cũng nhiều người theo đuổi lắm đấy…”. Quân tưởng người yêu nói đùa, anh không để tâm lắm. Hàng ngày, Quân vẫn tìm cách kéo hai người phụ nữ anh yêu lại gần nhau hơn. Đùng một cái, vừa tròn một tháng sau lời tuyên bố định mệnh ấy, Hoa nhờ bạn gửi thiệp cưới cho anh.
Quân không thể tin vào mắt mình, anh không ngờ người yêu mình có thể hành động xốc nổi đến thế. Anh chàng ghi tên trong thiệp cưới kia Quân không xa lạ gì, là một cậu làm cùng công ty với Hoa và theo đuổi Hoa đã lâu. Chắc hẳn Hoa đã quá giận anh nên mới làm ra chuyện thiếu suy nghĩ thế này. Anh gọi cho Hoa không được, đến Công ty Hoa bảo vệ không cho vào. Anh kiên quyết chờ ở dưới công ty đến khi gặp được Hoa. Nhưng lúc gặp, Hoa chỉ nhìn anh như người xa lạ và đuổi anh đi. Quân nói cạn lời nhưng Hoa vẫn không mảy may chú ý tới. Lúc này, anh “chồng sắp cưới” của Hoa xuất hiện. Hai người đánh nhau to trước cổng công ty và chỉ dừng lại khi bảo vệ toà nhà chạy ra can.
Chỉ còn một tuần nữa đám cưới diễn ra, ngày nào Quân cũng đứng trước cửa công ty đợi Hoa về để nói chuyện. Nhưng mọi nỗ lực của Quân đều vô ích, Hoa vẫn lên xe Hoa đúng như kế hoạch. Hôm đấy bạn bè của Quân phải xúm lại giữ anh vì sợ anh xông vào…cướp cô dâu. Nhìn Hoa lên xe về nhà chồng, Quân gục xuống khóc như một đứa trẻ. Hoa cũng không hơn gì anh “Giờ đã quá muộn rồi Quân à, em xin lỗi…” – Hoa khẽ nói qua làn nước mắt, nhìn anh qua gương chiếu hậu mà lòng cô đau quặn thắt.
Vì tổn thương, vì nông nổi mà hai người họ đã bỏ lỡ nhau. Biết trách số phận hay trách chính bản thân đã không cố bảo vệ hạnh phúc của mình? Chắc chỉ hai người họ mới có câu trả lời cho riêng mình.
Theo Thúy Quỳnh / Trí Thức Trẻ

0 nhận xét:

Tôi gặp cô ấy lần đầu khi cô ấy vẫn còn là một học sinh cấp 3 còn tôi là sinh viên năm cuối. Trường học của chúng tôi gần nhau. Cô ấy có làn da trắng nõn nà, cái mũi cao để mặc cho đôi mắt nhỏ ngự trị phía trên chúng như muốn khinh đời.
Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khi cô ta ném cho tôi ánh nhìn chằm chằm như muốn nuốt chửng lấy tôi khi tôi đang cùng lũ bạn nhâm nhi cà phê. Sau đó vài hôm, cô ta bước đến chỗ chúng tôi và đưa cho tôi một mẩu giấy trong ánh nhìn săm soi của lũ con trai đang trố mắt. Tôi đọc lời tỏ tình trên nét chữ run run nhưng rất đẹp và được viết cẩn thận trên giấy tập học sinh.
Cô ta quả là một cô bé ngang bướng và rất thu hút! Tuy vậy nhưng tôi quyết định sẽ bày ra một trò chơi cho cô bé này. Càng lúc tôi càng cảm thấy thú vị với trò chơi của mình. Tôi viết trên mặt sau tờ giấy: “Vậy mình quen nhau nhé em!”
Chúng tôi hẹn hò nhau buổi đầu tiên ở một quán cà phê. Phải nói rằng cô bé này rất cá tính nhưng cũng rất nhút nhát. Suốt buổi, cô ta chẳng làm gì ngoài việc nghịch với chiếc ống hút màu trắng đục. Tóc cô duỗi thẳng, cắt kiểu đuôi cá trông rất nghịch ngợm nhưng nữ tính. Mắt cô có màu nâu hạt dẻ và nhỏ nhắn, thật không cân xứng với chiếc mũi cao và thẳng. Khuôn mặt cô bé tròn trĩnh, mang vẻ trẻ con đáng yêu. Có lẽ vì điều đó mà những khuyết điểm trên gương mặt cô ta trở nên đáng tha thứ và đẹp hơn.
Tuy vậy nhưng mỗi khi tôi hỏi, cô bé đưa ra những câu trả lời hết sức sắc sảo mà ngắn gọn. Chính điều đó càng làm cô bé trở nên quyến rũ hơn, chững chạc hơn so với lứa tuổi còn nhiều trẻ con của cô. Từng lời cô nói ra như một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim tôi hơn. Song tôi không cho phép mình được xao động với cô bé này.
Tôi là con trai duy nhất của ông chủ một quán bar lớn trong thành phố. Hằng tuần tôi đã quen tiếng nhạc ồn ào và những vũ điệu gợi tình của rất nhiều cô gái tuổi đôi mươi đang muốn được thỏa mãn. Họ bám lấy chân tôi, để lộ ra bầu ngực căng cùng những đường cong một cách lộ liễu. Họ van nài tôi hãy qua đêm với họ, vì họ biết trong ví tôi có thứ mà họ đang thèm khát. Họ sẵn sàng gọi tôi như người tình mà họ tôn thờ như Thượng đế. Cứ thế, tôi tan chảy trong tiếng nhạc và si mê trên thân thể của những người đàn bà đã ngã quỵ trước những tờ giấy bạc.
Mẹ mất sớm. Tôi không có em gái hay chị gái. Tôi biết thân thể đàn bà qua những con đĩ.
Ai dám chắc cuộc đời sẽ có người yêu thương kẻ khốn nạn như tôi? Hay rằng họ yêu tôi chỉ vì thứ trong túi quần tôi?
Điều đó càng không thể để tôi yêu một cô bé học sinh cấp 3. Em chẳng là gì trong cuộc đời tôi cả. Em chỉ là một người con gái. Đàn bà cũng từ con gái mà ra thôi! Em không xinh như những cô điếm mà tôi vẫn hay gặp. Em ngây thơ, nhưng ai biết được rằng em thật sự ngây thơ hay không? Rồi em cũng sẽ vội ra đi nếu biết về tôi, hay rằng tôi sẽ vứt bỏ em ở một xó nào đó sau khi đã vùng vẫy trên thân thể em vì biết em đến với tôi vì chữ “tiền”… Cuộc đời lắm trò chơi. Và với em, tôi cũng chỉ là một trò chơi mà thôi.
Hẹn hò ở quán nước chán, tôi và em đi xem phim. Đó là lần đầu tiên tôi hôn em, khi ánh đèn đã tắt và rạp chỉ còn tôi và em. Giá như em biết rằng, tôi đã bao trọn những chiếc ghế còn trống kia, chỉ để nơi này còn lại tôi và em, và tôi sẽ để con thú dã tính trong tôi bóp ngạt em trong hân hoan cuồng nhiệt. Em ngồi đó, giữa không gian tăm tối. Em trông như một đóa hoa quỳnh hương, cao quý và thanh khiết đến nỗi tôi dường như không xứng đáng để chạm đến.
Cố gạt những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu mình, tôi đặt môi lên môi em. Một hơi nóng lan tỏa. Tôi như cảm nhận được linh hồn em đang nói một điều gì đó trong đầu tôi. Tôi nghe tiếng em khe khẽ rên lên. Chợt nhận ra tay em đang áp lên mặt tôi. Hơi nóng ấm làm tôi không cưỡng lại được mình nữa. Tôi đưa tay vờn nút áo em. Chợt em đưa tay cản tay tôi. Dứt môi khỏi nụ hôn nồng nhiệt, em nhìn tôi sững sờ. Sợ nhìn thấy đôi mắt em lúc đó, tôi quay mặt đi. Em hôn nhẹ lên vai tôi rồi quay sang xem nốt bộ phim còn dang dở. Đôi mắt em lúc này đã ráo hoảnh, song vẫn còn vương chút buồn và thất vọng. Tôi ân hận im lặng.
Ngày hôm sau, em lại trở lại như mọi ngày, lại tíu tít nói cười và dường như không còn chút dấu vết của ngày hôm qua. Tôi tự trách mình quá ngu ngốc để yếu đuối trước một người con gái kém tuổi và kém kinh nghiệm hơn mình. Trò chơi của tôi chưa kết thúc, và tôi phải trừng phạt em vì đã làm tôi phải lo lắng và trách móc mình.

Tối thứ 7 cuối tuần, như mọi lần, tôi và em lại hẹn hò với nhau. Tôi đưa em đến quán bar của cha tôi và bắt mọi người phải giả vờ như không quen biết tôi. Tôi chọn một chỗ kín đáo trong góc phòng. Em nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, song tôi cứ phớt lờ mặc kệ mọi cảm xúc đi qua trên khuôn mặt em. Em uống không giỏi, và gần như say ngất đi sau vài ly tôi đã cố rót thật nhiều. Mọi người nhìn tôi, rồi lẳng lặng, không ai nói với ai lời nào, họ gọi cho tôi một chiếc taxi. Em dựa đầu vào vai tôi và nói nhăng cuội về điều gì đó mà tôi không nghe rõ. Tôi dìu em ra taxi. Trò chơi của tôi chỉ mới bắt đầu. Sau đêm nay em sẽ là đàn bà. Mà điều đó cũng chẳng phải lỗi tại tôi. Trước sau gì em cũng sẽ là đàn bà, chỉ khác là kẻ đã mang thiên chức đó đến cho em mà thôi. Hơn nữa em chỉ là một con mồi trong trò chơi mà tôi đã xếp đặt…
Đêm hôm đó, trời đổ mưa to. Tôi đưa em về nhà. Cha tôi đã qua đêm ở nhà cô bồ nhí, điều đó càng tốt cho kế hoạch của tôi. Em nằm sóng soài trên chiếc giường nệm trắng tinh, đôi mắt em phờ phạc, môi khẽ giật giật. Cảnh này khiến tôi liên tưởng đến những cô gái tội nghiệp phục vụ cho lính trong chiến tranh. Không kìm được mình nữa, tôi lao vào em như con báo đã nằm phục chờ đợi bao lâu để khi con mồi không chú ý bất chợt lao vào và xé nát nó ra. Làn da em trắng, thân thể chưa vương mùi đàn ông. Những đường cong chưa hoàn chỉnh để lộ sự non nớt của thiếu nữ. Tôi cắn tai em. Em rên lên những tiếng rên trong vô thức rồi lại để mặc cho giấc miên man tràn vào mình.
Em thét lên như bừng tỉnh khỏi giấc mộng u mê. Nhưng em quá yếu đuối và để mặc cho con dã thú trong tôi bùng cháy trên thân thể em. Tay em níu chặt lấy đường gân xanh đang chạy trên cánh tay tôi. Em chạm vào bức xăm trổ con kì lân trên vai trái. Môi em mấp máy như đang cầu cứu nhưng tôi vờ đi. Tôi nhìn lên khoảng không vô thức, để bỏ lỡ hình ảnh khuôn mặt em đang nhòa đi và vung vẩy những dòng nước mắt. Một cảm giác tuôn trào nóng bỏng đang dần tìm lối ra. Trinh nữ trong tay tôi đang chảy những giọt máu đau đớn đánh dấu cuộc đời em đã trở thành đàn bà…
Em co người ngủ mê man trong cái lạnh ẩm ướt của trời hạ sau cơn mưa. Kéo chăn đắp ngang người em, tôi với tay lấy hộp thuốc lá. Có điều gì đó nhoi nhói trong lòng. Cảm giác khi ở bên em không giống với khi dày vò thân xác của những con điếm. Cảm giác nhói đau và thất vọng, vừa thương cảm vừa như kẻ điên lạc trong mê hồn trận, nhói đau…
Sáng hôm sau, em tỉnh dậy khi mặt trời đã gần lên đỉnh đầu còn tôi đang ngồi xem tivi. Em quay sang nhìn tôi và rồi đầy hoảng hốt, nhìn lại xung quanh mình. Dưới ánh sáng hắt từ khung cửa sổ, làn da trắng của em mịn màng như da em bé, càng làm em trông giống thiên thần hơn. Nhưng trò chơi của tôi đã kết thúc, và dù em có xinh đẹp chăng nữa thì em cũng đã là đàn bà. Rồi đàn bà cũng sẽ như nhau, sẽ chỉ chiều chuộng thời gian đầu rồi lại đi theo ma lực của đồng tiền.
Vội vàng đứng dậy, em sững sờ nhìn vệt máu trên tấm ga giường. Có lẽ đêm qua em đã không tưởng tượng ra được em sẽ trở thành đàn bà sớm như vậy. Đôi mắt em nhìn tôi, thẳng và xoáy vào tôi như một lời trách móc đau đớn của một linh hồn đã vụn vỡ. Rồi lẳng lặng không nói gì, em mặc quần áo vào, bước đến bên tôi. Cô bé này vẫn còn biết giữ bình tĩnh! Em hỏi tôi:
– Chuyện này là sao vậy anh?
Chẳng thèm đoái hoài đến gương mặt méo mó của em, tôi đáp:
– Là thế thôi. Là em đã ngủ với anh!
Giọng cô ta bắt đầu run run:
– Em đã nghĩ rằng anh yêu em…
Tôi ngắt ngang lời cô ta:
– Đúng, anh đã yêu em! Nhưng giờ thì em đã thành đàn bà, mà anh thì không cần đàn bà! Em có thể đi được rồi đấy!
Cô ta nức nở:
– Tất cả chỉ có vậy thôi sao? Tôi không ngờ rằng anh là thứ khốn nạn như vậy!
Tôi xua tay và đứng dậy bỏ đi:
– Đừng nói nhiều lời với tôi! Cô nên cảm ơn tôi mới phải. Giờ thì đứng dậy và đi đi!
Cô ta vẫn khóc. Tôi đứng bên bục cửa sổ, mặc kệ cô ta và ngắm nhìn xuống thành phố đang bị thiêu đốt dưới ánh nắng mặt trời chói chang của ngày hè. Được một lúc rồi cô ta đứng dậy. Tôi nhìn thấy ánh mắt của cô ta qua lớp kính cửa sổ nơi tôi đang áp mặt vào, ánh mắt căm hờn và chứa đựng bao nhiêu nỗi đau đớn. Tôi xoay mình nhìn về hường khác. Từ sau lưng, tôi nghe tiếng giày cao gót của cô ta nện trên nền gỗ từ từ bước xa dần. Có tiếng đóng cửa thật mạnh, và tiếng gót giày chạy vội vã trên cầu thang gỗ lọc cọc mà như tiếng oán trách xót xa…
Một tháng sau đó, tôi hoàn tất năm học. Cha tôi muốn mở rộng công việc kinh doanh sang lĩnh vực khách sạn. Theo lời ông, tôi đi du học để học ngành quản lí khách sạn. Những năm tháng xa nhà dạy cho tôi nhiều kinh nghiệm quý báu. Rời xa cuộc sống bao quanh bởi những con điếm, tiếng nhạc dập dình và những câu chuyện phiếm, tôi nhận ra rằng tôi vẫn chưa thấy hết được cuộc đời. Lần đầu tiên tôi nhận ra miếng cơm manh áo là khó khăn như thế nào. Và cũng lần đầu tiên tôi nhận ra thứ tình cảm những con điếm dành cho tôi không giúp tôi trưởng thành được mà chỉ làm kiệt quệ tình người trong lòng tôi. Tôi khao khát có được một tình yêu đẹp. Ở tuổi tôi, nhiều người đã có vợ. Song tôi vẫn cô độc, vẫn ngày tháng đi làm và đi học. Tôi cần hơi ấm của một người phụ nữ mà mẹ và những con điếm đã không mang đến cho tôi được.
Những người phụ nữ phương Tây nhiệt tình nhưng quá phóng khoáng. Họ gợi cho tôi nhớ lại điếm, mà tôi đã quá chán ngán. Sau vài năm du học, tôi hoàn tất luận án và đậu kì thi tốt nghiệp với số điểm cao. Trở về nước, tôi cùng cha mình xây dựng nên tập đoàn dịch vụ giải trí với các quán bar, khách sạn, nhà hàng. Thời gian cứ trôi đi, công danh sự nghiệp càng thành đạt cũng là lúc tôi càng cô độc. Cha vẫn đi đêm về hôm với bao nhiêu người tình khác.
Người Yêu Của Tôi Là Một Con Đĩ
Người Yêu Của Tôi Là Một Con Đĩ
Một ngày nọ, sau khi đã chén vài ly với những người bạn cũ, tôi ghé qua quán bar. Tôi đảo mắt nhìn quanh. Công việc ở đây có vẻ vẫn tốt. Những người đàn ông trung niên dần say xỉn và lắc lư theo các cô ả mắt xanh môi đỏ. Chợt, tim tôi như xiết chặt lại. Gương mặt tròn trĩnh ngày xưa giờ đã khô héo và đanh lại. Đôi mắt nhỏ nhắn viền chì và màu mắt khiến trở nên quá to, và còn phải gánh thêm cả đôi lông mi dài nặng trĩu. Trên vai trái là một con kì lân giống hệt con kì lân trên vai tôi. Và đôi môi chúm chím khẽ cười nhưng lại quá hút hồn đã từng một thời khiến tôi xao xuyến. Tôi không thể nhìn lầm được. Chính là em!
Điều gì đã mang em đến đây? Tại sao em lại ăn mặc như một con đĩ chuyên nghiệp? Em có còn nhớ chính tại nơi đây nhiều năm trước em đã bị chuốc rượu say và rồi đánh mất thứ quý giá nhất của mình không? Em có còn nhận ra tôi không?… Hàng vạn câu hỏi trôi qua đầu tôi nhưng đôi môi tôi lại dính chặt khiến cho mớ chữ nghĩa không thể nào tuôn ra ngoài. Tôi nhờ một anh bồi bàn gọi cô ấy đến gặp tôi ở phòng quản lý. Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Mười phút trôi qua, và em bước vào. Trông em như không hề già đi vì tuổi tác, nhưng đôi mắt đã u sầu lại càng nặng nề hơn. Tôi ngập ngừng một lát, rồi hỏi:
– Em có còn nhận ra anh không?
Em mỉm cười nhẹ nhàng:
– Sao lại không chứ? Cũng đã lâu rồi, đúng không anh?
Giọng tôi trở nên khản đặc:
– Em làm gì ở đây vậy? Tại sao em lại ăn mặc thế này?
Vai em run lên, rồi em ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện tôi, cố giữ cho mình thật điềm tĩnh, em đáp:
– Lúc trước em là con gái. Sau khi gặp anh em là đàn bà. Còn bây giờ… em là đĩ!
Tôi im lặng. Một dòng điện chạy ngang tim tôi, khiến nó khô cứng lại và thấy trơ trọi hơn bao giờ hết. Tôi im lặng rót nước rồi chìa về phía em. Em kéo ly nước về phía mình, rồi mỉm cười và nhấp môi. Người con gái này đã từng yêu tôi như điên dại, để rồi chính tôi đã phá vỡ hạnh phúc của cuộc đời cô ấy. Thiên thần của tôi dù không còn mang ánh sáng của ngây thơ, nhưng chính lúc này đây em lại là mảnh gương vỡ soi vào mắt tôi bao hình ảnh phũ phàng mà tôi đã gây ra cho em. Tôi nhấp ngụm nước trong ly của mình. Nước sóng sánh. Tôi có thể làm được gì để bù đắp được cho em đây? Chợt nghĩ ra một điều, môi tôi mấp máy, và lời nói chưa được hoàn thành trong suy nghĩ ấy lại trôi chảy rơi ra ngoài:
– Em… làm người yêu anh nhé!
Em im lặng nhìn tôi. Nơi em có một dòng sông đang chảy. Tôi muốn ôm trọn con sông ấy vào lòng mình, mặc cho nước cuồn cuộn có thể xiết chặt tôi và để tôi đắm chìm trong hạnh phúc cho đến khi nhận ra mình đang sắp chết. Em mím môi thật chặt, rồi lại giãn ra. Em mỉm cười trả lời gọn lỏn, mặc cho tôi vẫn trầm ngâm trong ngàn suy nghĩ miên man:
– Tốt thôi!
Sau hôm đó, em trở thành người yêu – người tình của tôi. Tôi không cho phép em lui tới quán bar nữa, vì không muốn thấy em bị đem ra làm trò chơi của những người đàn ông khác. Em ngoan ngoãn nghe lời. Mỗi ngày em ở nhà làm nội trợ và chăm sóc cuộc sống của tôi. Em không còn hay trang điểm đậm nữa, mà chỉ còn vương một lớp phấn nhạt và son môi hồng. Song, điều đó cũng không làm thay đổi gương mặt đã chai sạn vì cuộc đời của em. Tôi mua cho em những váy đầm với nhiều họa tiết trông đến là trẻ con. Tôi biến em trở thành thiên thần đáng yêu của tôi và riêng tôi mà thôi.
Em vẫn ngủ với tôi, không ép buộc mà là tự nguyện. Thân thể em đã mang những đường cong hoàn hảo, nhưng làn da trắng như em bé thì vẫn còn nguyên vẹn. Em làm tình giỏi hơn tôi nghĩ. Điều đó đôi khi nhắc lại cho tôi về quá khứ kinh hoàng, khiến tôi có cảm giác mang nặng tội lỗi với em nhiều hơn. Em vờ như không để ý. Và em không bao giờ ngủ. Mỗi khi làm tình xong, tôi mệt lử ngủ thiếp đi. Nhưng khi giật mình lúc nửa đêm và nhìn sang, bao giờ em cũng vẫn thức và vuốt ve con kì lân trên vai tôi. Mỗi lần tôi hỏi em đều bảo rằng, em làm thế vì con kì lân trên vai em muốn thế…
Thời gian bên cạnh em là khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Em mang đến cho tôi một hơi ấm của người yêu. Không chỉ thế mà nó còn là hơi ấm gia đình mà tôi đã khát khao tìm kiếm. Chúng tôi như đôi vợ chồng trẻ mới cưới, hân hoan và tràn đầy cuồng nhiệt. Em không bao giờ phàn nàn, cũng không đòi hỏi tôi phải kể gì về mình. Em nhận ra ở nơi tôi những điều xấu xa mà, nếu như em vẫn còn là cô bé ngày trước, chắc chắn em sẽ không bao giờ chấp nhận. Một đêm mưa, sau cuộc mây mưa của chúng tôi, tôi nằm phịch xuống giường, ôm lấy em trong tấm thân trần của mình. Nghịch với mấy lọn tóc nhỏ xòa trước mắt, đột nhiên em hỏi tôi:
– Nếu em muốn lấy chồng, anh sẽ làm chồng em chứ?
Tôi phì cười trả lời ngay:
– Làm thế nào lại thế được!
Em vặn vẹo:
– Thế anh không yêu em à?
Tôi ngập ngừng đáp:
– Không phải không yêu em… Chỉ vì… Nếu em không là đĩ…
Em im lặng. Tôi cũng im lặng. Tiếng mưa rơi càng trở nên ồn ào và thê thảm quá mức. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng cuộc đời này tôi sẽ lấy một con đĩ làm vợ. Có thể tôi sẽ yêu em, sẽ sống bên em suốt cuộc đời này. Nhưng chúng tôi sẽ không thể là vợ chồng. Tôi thà không lấy vợ, chứ không muốn lấy một con đĩ làm vợ. Dù rằng tôi yêu em rất nhiều…
Những ngày sau đó là những ngày u ám nhất đối với chúng tôi. Mọi chuyện trở nên rối loạn và chúng tôi liên tiếp cãi vã nhau, từ trong bữa cơm cho đến khi đã lên giường ngủ. Mỗi lần cãi vã, tôi như thấy dòng sông trong em đang sủi bọt ầm ầm như muốn nuốt chửng tôi. Càng như thế, ngọn lửa trong tôi càng bùng cháy mạnh mẽ, càng muốn thiêu rụi hết mọi thứ trên cuộc đời này. Khi sức chịu đựng đã vượt quá giới hạn, tôi và em khó lòng kìm chế được suy nghĩ của mình. Chúng tôi sỉ vả nhau, và sau đó em thu dọn đồ đạc ra đi. Nhếch mép cười khinh bỉ, tôi thốt ra một lời độc ác cuối cùng:
– Ừ, tôi sẽ lấy em làm vợ… Nhưng chỉ nếu như em đã không là đĩ!
Em câm lặng nhìn tôi. Dòng sông trong em cuồn cuộn như sắp tuôn trào. Em thu dọn nhanh tất cả rồi đóng sập cửa. Tiếng giày cao gót quen thuộc em đã nện xuống trên nền cầu thang gỗ nay nghe chói tai hơn. Tôi ngã mình xuống ghế. Cơn tức giận không cho phép tôi nói lên một lời xin lỗi nào với em. Tôi đã hành hạ em suốt bao nhiêu ngày qua với một tràng những ngôn từ tệ hại. Và có lẽ chúng tôi nên giải phóng cho nhau thì sẽ tốt hơn…
Tôi không còn nhớ đã bao lâu sau ngày em ra đi. Tôi trở về sống trong cảnh cô đơn lặng lẽ, cuộc sống tôi lại đầy rẫy những con điếm như trước đó đã từng. Nhưng giờ đây tôi không nhẹ nhàng với một con điếm nào được nữa. Tôi khiến các mụ đàn bà ấy đau đớn và kinh hoàng. Sau đó chúng nhìn tôi bằng một ánh mắt sợ hãi, thậm chí không dám vây quanh tôi như trước. Chán chường, tôi tìm quên trong rượu. Con dã thú trong tôi đã chiến thắng được linh hồn và trái tim tôi, khiến tôi không còn nhận ra được mình là ai.
Tôi sống giữa một thế giới mà ngày và đêm không khác biệt nhau là mấy.
Chịu đựng được vài tháng đầu, nỗi cô đơn cũng bắt đầu xuất hiện và gặm nhấm tôi. Hình ảnh về em khiến tôi không chịu đựng được và lại uống nhiều hơn. Nhưng mỗi lần uống, tôi lại thấy em xuất hiện trước mặt tôi với nụ cười hiền dịu. Tôi chuyển sang thuốc lắc. Nhưng cũng không khả quan là mấy, thường chúng chỉ để lại những cơn đau đầu dai dẳng đến những ngày sau. Tôi lại nhớ những lần em nấu cháo và pha thuốc cho tôi. Hẳn bàn tay đó giờ đây đang ve vuốt những gã đàn ông khác. Đau đớn, tôi dày vò mình trong trăm ngàn cách để cứu bản thân khỏi sự cô đơn nhưng vô vọng.
Cuối cùng, tôi quyết định tìm em. Dù có ra sao đi nữa tôi vẫn tìm em. Tôi muốn được chìm đắm trong dòng sông cuồn cuộn nước ấy.
Tôi đi khắp nơi để tìm em nhưng không thấy. Tôi đến các quán bar khác và hỏi thăm tin tức nhưng cũng không ai biết về em. Em đến và đi nhẹ nhàng như cơn gió thoảng, biến mất khỏi tầm tay của tôi…
Một buổi sáng chủ nhật trong lành, một người phụ nữ trẻ đến tìm tôi. Bà ấy tự xưng là y tá của một bệnh viện và cần gặp tôi. Tôi mở cửa mời bà ta. Người thiếu phụ nhìn tôi bằng một ánh mắt buồn rười rượi. Rồi bà ta đưa cho tôi một bức ảnh:
– Chắc anh biết cô gái này chứ?
Tôi nhìn qua và giật mình. Là ảnh của em. Sao bà ta lại có được tấm ảnh này? Chưa kịp mở lời, bà ta nói tiếp:
– Tôi tìm được bức ảnh này trong bóp của cô ta. Trong đó có một bức ảnh của anh và địa chỉ. Tôi mạo muội tìm đến đây để gặp anh…
Nói rồi bà ta chìa cho tôi bức ảnh thứ hai. Là bức ảnh của tôi thời sinh viên mà cô ấy đã vô tình chụp lén. Nhấp một ngụm nước, bà ta nói:
– Cô ấy đến tìm tôi vào một buổi tối mưa bão. Tôi là hàng xóm của cô ấy, lâu nay tôi biết cô ấy là cô gái hiền lành lễ phép, nên khi cô ấy đến tôi đã biết là có chuyện chẳng lành. Cô ấy bảo với tôi cô ấy đã có thai bốn tháng nhưng hiện tại cô ấy không có tiền và cũng chẳng quen biết ai. Cô nhờ tôi vay tiền hộ và giới thiệu nơi nào có thể phá thai giúp cô ấy…
Tôi sững người. Khẽ lắc đầu, những nếp nhăn trên trán bà ta nhăn lại. Giọng bà trầm đi, nghe như sắp khóc:
– Tôi đã bảo cô ấy thai bốn tháng là không thể phá đi được nữa. Tôi đã khuyên cô ấy hết lời nhưng cô ấy không nghe. Cô ấy vay đầu này đầu kia, cũng được chút tiền. Rồi chẳng biết nghe ai xúi, cô ấy đến một phòng mạch phá thai không tiếng tăm gì mấy. Khi tôi hay tin và tìm đến thì cô ấy đã ngất trên bàn mổ. Máu ra quá nhiều nên chúng tôi không kịp đưa cô ấy đến bệnh viện…
Không kìm được nước mắt nữa, đôi vai bà y tá run lên, và bà bắt đầu khóc. Tôi như chết lặng đi. Tôi đã quá vô tâm không hề biết được rằng em đã mang giọt máu của tôi. Tôi đã không hiểu được tâm nguyện của em muốn được gắn chặt với cuộc đời tôi. Tôi đã khinh bỉ em chỉ vì em là một con đĩ, mà lẽ ra tôi phải oán trách mình vì chính tôi đã hại cuộc đời em. Đau xót, khổ sở, tôi nhìn lên bức tường nơi chiếc giường tôi đã từng có những cơn mê với em. Nắng hắt từ cửa sổ trải xuống giường. Tôi nhớ làn da trắng hồng khi thiên thần của tôi ngồi dưới ánh nắng. Tôi nhớ những giọt nước mắt của em khi tôi biến em trở thành đàn bà. Thiên thần của tôi đã ra đi, mang theo nụ cười và giọt máu của tôi…
Kì lân trên vai tôi chưa bay đi. Nhưng kì lân trong lòng tôi đã không còn nữa…


ST NGƯỜI YÊU TÔI LÀ MỘT CON ĐĨ
truyện tình yêu hay

NGƯỜI YÊU CỦA TÔI LÀ MỘT CON ĐĨ

Tranh Vip  |  at  3:12:00 PM

Tôi gặp cô ấy lần đầu khi cô ấy vẫn còn là một học sinh cấp 3 còn tôi là sinh viên năm cuối. Trường học của chúng tôi gần nhau. Cô ấy có làn da trắng nõn nà, cái mũi cao để mặc cho đôi mắt nhỏ ngự trị phía trên chúng như muốn khinh đời.
Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khi cô ta ném cho tôi ánh nhìn chằm chằm như muốn nuốt chửng lấy tôi khi tôi đang cùng lũ bạn nhâm nhi cà phê. Sau đó vài hôm, cô ta bước đến chỗ chúng tôi và đưa cho tôi một mẩu giấy trong ánh nhìn săm soi của lũ con trai đang trố mắt. Tôi đọc lời tỏ tình trên nét chữ run run nhưng rất đẹp và được viết cẩn thận trên giấy tập học sinh.
Cô ta quả là một cô bé ngang bướng và rất thu hút! Tuy vậy nhưng tôi quyết định sẽ bày ra một trò chơi cho cô bé này. Càng lúc tôi càng cảm thấy thú vị với trò chơi của mình. Tôi viết trên mặt sau tờ giấy: “Vậy mình quen nhau nhé em!”
Chúng tôi hẹn hò nhau buổi đầu tiên ở một quán cà phê. Phải nói rằng cô bé này rất cá tính nhưng cũng rất nhút nhát. Suốt buổi, cô ta chẳng làm gì ngoài việc nghịch với chiếc ống hút màu trắng đục. Tóc cô duỗi thẳng, cắt kiểu đuôi cá trông rất nghịch ngợm nhưng nữ tính. Mắt cô có màu nâu hạt dẻ và nhỏ nhắn, thật không cân xứng với chiếc mũi cao và thẳng. Khuôn mặt cô bé tròn trĩnh, mang vẻ trẻ con đáng yêu. Có lẽ vì điều đó mà những khuyết điểm trên gương mặt cô ta trở nên đáng tha thứ và đẹp hơn.
Tuy vậy nhưng mỗi khi tôi hỏi, cô bé đưa ra những câu trả lời hết sức sắc sảo mà ngắn gọn. Chính điều đó càng làm cô bé trở nên quyến rũ hơn, chững chạc hơn so với lứa tuổi còn nhiều trẻ con của cô. Từng lời cô nói ra như một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim tôi hơn. Song tôi không cho phép mình được xao động với cô bé này.
Tôi là con trai duy nhất của ông chủ một quán bar lớn trong thành phố. Hằng tuần tôi đã quen tiếng nhạc ồn ào và những vũ điệu gợi tình của rất nhiều cô gái tuổi đôi mươi đang muốn được thỏa mãn. Họ bám lấy chân tôi, để lộ ra bầu ngực căng cùng những đường cong một cách lộ liễu. Họ van nài tôi hãy qua đêm với họ, vì họ biết trong ví tôi có thứ mà họ đang thèm khát. Họ sẵn sàng gọi tôi như người tình mà họ tôn thờ như Thượng đế. Cứ thế, tôi tan chảy trong tiếng nhạc và si mê trên thân thể của những người đàn bà đã ngã quỵ trước những tờ giấy bạc.
Mẹ mất sớm. Tôi không có em gái hay chị gái. Tôi biết thân thể đàn bà qua những con đĩ.
Ai dám chắc cuộc đời sẽ có người yêu thương kẻ khốn nạn như tôi? Hay rằng họ yêu tôi chỉ vì thứ trong túi quần tôi?
Điều đó càng không thể để tôi yêu một cô bé học sinh cấp 3. Em chẳng là gì trong cuộc đời tôi cả. Em chỉ là một người con gái. Đàn bà cũng từ con gái mà ra thôi! Em không xinh như những cô điếm mà tôi vẫn hay gặp. Em ngây thơ, nhưng ai biết được rằng em thật sự ngây thơ hay không? Rồi em cũng sẽ vội ra đi nếu biết về tôi, hay rằng tôi sẽ vứt bỏ em ở một xó nào đó sau khi đã vùng vẫy trên thân thể em vì biết em đến với tôi vì chữ “tiền”… Cuộc đời lắm trò chơi. Và với em, tôi cũng chỉ là một trò chơi mà thôi.
Hẹn hò ở quán nước chán, tôi và em đi xem phim. Đó là lần đầu tiên tôi hôn em, khi ánh đèn đã tắt và rạp chỉ còn tôi và em. Giá như em biết rằng, tôi đã bao trọn những chiếc ghế còn trống kia, chỉ để nơi này còn lại tôi và em, và tôi sẽ để con thú dã tính trong tôi bóp ngạt em trong hân hoan cuồng nhiệt. Em ngồi đó, giữa không gian tăm tối. Em trông như một đóa hoa quỳnh hương, cao quý và thanh khiết đến nỗi tôi dường như không xứng đáng để chạm đến.
Cố gạt những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu mình, tôi đặt môi lên môi em. Một hơi nóng lan tỏa. Tôi như cảm nhận được linh hồn em đang nói một điều gì đó trong đầu tôi. Tôi nghe tiếng em khe khẽ rên lên. Chợt nhận ra tay em đang áp lên mặt tôi. Hơi nóng ấm làm tôi không cưỡng lại được mình nữa. Tôi đưa tay vờn nút áo em. Chợt em đưa tay cản tay tôi. Dứt môi khỏi nụ hôn nồng nhiệt, em nhìn tôi sững sờ. Sợ nhìn thấy đôi mắt em lúc đó, tôi quay mặt đi. Em hôn nhẹ lên vai tôi rồi quay sang xem nốt bộ phim còn dang dở. Đôi mắt em lúc này đã ráo hoảnh, song vẫn còn vương chút buồn và thất vọng. Tôi ân hận im lặng.
Ngày hôm sau, em lại trở lại như mọi ngày, lại tíu tít nói cười và dường như không còn chút dấu vết của ngày hôm qua. Tôi tự trách mình quá ngu ngốc để yếu đuối trước một người con gái kém tuổi và kém kinh nghiệm hơn mình. Trò chơi của tôi chưa kết thúc, và tôi phải trừng phạt em vì đã làm tôi phải lo lắng và trách móc mình.

Tối thứ 7 cuối tuần, như mọi lần, tôi và em lại hẹn hò với nhau. Tôi đưa em đến quán bar của cha tôi và bắt mọi người phải giả vờ như không quen biết tôi. Tôi chọn một chỗ kín đáo trong góc phòng. Em nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, song tôi cứ phớt lờ mặc kệ mọi cảm xúc đi qua trên khuôn mặt em. Em uống không giỏi, và gần như say ngất đi sau vài ly tôi đã cố rót thật nhiều. Mọi người nhìn tôi, rồi lẳng lặng, không ai nói với ai lời nào, họ gọi cho tôi một chiếc taxi. Em dựa đầu vào vai tôi và nói nhăng cuội về điều gì đó mà tôi không nghe rõ. Tôi dìu em ra taxi. Trò chơi của tôi chỉ mới bắt đầu. Sau đêm nay em sẽ là đàn bà. Mà điều đó cũng chẳng phải lỗi tại tôi. Trước sau gì em cũng sẽ là đàn bà, chỉ khác là kẻ đã mang thiên chức đó đến cho em mà thôi. Hơn nữa em chỉ là một con mồi trong trò chơi mà tôi đã xếp đặt…
Đêm hôm đó, trời đổ mưa to. Tôi đưa em về nhà. Cha tôi đã qua đêm ở nhà cô bồ nhí, điều đó càng tốt cho kế hoạch của tôi. Em nằm sóng soài trên chiếc giường nệm trắng tinh, đôi mắt em phờ phạc, môi khẽ giật giật. Cảnh này khiến tôi liên tưởng đến những cô gái tội nghiệp phục vụ cho lính trong chiến tranh. Không kìm được mình nữa, tôi lao vào em như con báo đã nằm phục chờ đợi bao lâu để khi con mồi không chú ý bất chợt lao vào và xé nát nó ra. Làn da em trắng, thân thể chưa vương mùi đàn ông. Những đường cong chưa hoàn chỉnh để lộ sự non nớt của thiếu nữ. Tôi cắn tai em. Em rên lên những tiếng rên trong vô thức rồi lại để mặc cho giấc miên man tràn vào mình.
Em thét lên như bừng tỉnh khỏi giấc mộng u mê. Nhưng em quá yếu đuối và để mặc cho con dã thú trong tôi bùng cháy trên thân thể em. Tay em níu chặt lấy đường gân xanh đang chạy trên cánh tay tôi. Em chạm vào bức xăm trổ con kì lân trên vai trái. Môi em mấp máy như đang cầu cứu nhưng tôi vờ đi. Tôi nhìn lên khoảng không vô thức, để bỏ lỡ hình ảnh khuôn mặt em đang nhòa đi và vung vẩy những dòng nước mắt. Một cảm giác tuôn trào nóng bỏng đang dần tìm lối ra. Trinh nữ trong tay tôi đang chảy những giọt máu đau đớn đánh dấu cuộc đời em đã trở thành đàn bà…
Em co người ngủ mê man trong cái lạnh ẩm ướt của trời hạ sau cơn mưa. Kéo chăn đắp ngang người em, tôi với tay lấy hộp thuốc lá. Có điều gì đó nhoi nhói trong lòng. Cảm giác khi ở bên em không giống với khi dày vò thân xác của những con điếm. Cảm giác nhói đau và thất vọng, vừa thương cảm vừa như kẻ điên lạc trong mê hồn trận, nhói đau…
Sáng hôm sau, em tỉnh dậy khi mặt trời đã gần lên đỉnh đầu còn tôi đang ngồi xem tivi. Em quay sang nhìn tôi và rồi đầy hoảng hốt, nhìn lại xung quanh mình. Dưới ánh sáng hắt từ khung cửa sổ, làn da trắng của em mịn màng như da em bé, càng làm em trông giống thiên thần hơn. Nhưng trò chơi của tôi đã kết thúc, và dù em có xinh đẹp chăng nữa thì em cũng đã là đàn bà. Rồi đàn bà cũng sẽ như nhau, sẽ chỉ chiều chuộng thời gian đầu rồi lại đi theo ma lực của đồng tiền.
Vội vàng đứng dậy, em sững sờ nhìn vệt máu trên tấm ga giường. Có lẽ đêm qua em đã không tưởng tượng ra được em sẽ trở thành đàn bà sớm như vậy. Đôi mắt em nhìn tôi, thẳng và xoáy vào tôi như một lời trách móc đau đớn của một linh hồn đã vụn vỡ. Rồi lẳng lặng không nói gì, em mặc quần áo vào, bước đến bên tôi. Cô bé này vẫn còn biết giữ bình tĩnh! Em hỏi tôi:
– Chuyện này là sao vậy anh?
Chẳng thèm đoái hoài đến gương mặt méo mó của em, tôi đáp:
– Là thế thôi. Là em đã ngủ với anh!
Giọng cô ta bắt đầu run run:
– Em đã nghĩ rằng anh yêu em…
Tôi ngắt ngang lời cô ta:
– Đúng, anh đã yêu em! Nhưng giờ thì em đã thành đàn bà, mà anh thì không cần đàn bà! Em có thể đi được rồi đấy!
Cô ta nức nở:
– Tất cả chỉ có vậy thôi sao? Tôi không ngờ rằng anh là thứ khốn nạn như vậy!
Tôi xua tay và đứng dậy bỏ đi:
– Đừng nói nhiều lời với tôi! Cô nên cảm ơn tôi mới phải. Giờ thì đứng dậy và đi đi!
Cô ta vẫn khóc. Tôi đứng bên bục cửa sổ, mặc kệ cô ta và ngắm nhìn xuống thành phố đang bị thiêu đốt dưới ánh nắng mặt trời chói chang của ngày hè. Được một lúc rồi cô ta đứng dậy. Tôi nhìn thấy ánh mắt của cô ta qua lớp kính cửa sổ nơi tôi đang áp mặt vào, ánh mắt căm hờn và chứa đựng bao nhiêu nỗi đau đớn. Tôi xoay mình nhìn về hường khác. Từ sau lưng, tôi nghe tiếng giày cao gót của cô ta nện trên nền gỗ từ từ bước xa dần. Có tiếng đóng cửa thật mạnh, và tiếng gót giày chạy vội vã trên cầu thang gỗ lọc cọc mà như tiếng oán trách xót xa…
Một tháng sau đó, tôi hoàn tất năm học. Cha tôi muốn mở rộng công việc kinh doanh sang lĩnh vực khách sạn. Theo lời ông, tôi đi du học để học ngành quản lí khách sạn. Những năm tháng xa nhà dạy cho tôi nhiều kinh nghiệm quý báu. Rời xa cuộc sống bao quanh bởi những con điếm, tiếng nhạc dập dình và những câu chuyện phiếm, tôi nhận ra rằng tôi vẫn chưa thấy hết được cuộc đời. Lần đầu tiên tôi nhận ra miếng cơm manh áo là khó khăn như thế nào. Và cũng lần đầu tiên tôi nhận ra thứ tình cảm những con điếm dành cho tôi không giúp tôi trưởng thành được mà chỉ làm kiệt quệ tình người trong lòng tôi. Tôi khao khát có được một tình yêu đẹp. Ở tuổi tôi, nhiều người đã có vợ. Song tôi vẫn cô độc, vẫn ngày tháng đi làm và đi học. Tôi cần hơi ấm của một người phụ nữ mà mẹ và những con điếm đã không mang đến cho tôi được.
Những người phụ nữ phương Tây nhiệt tình nhưng quá phóng khoáng. Họ gợi cho tôi nhớ lại điếm, mà tôi đã quá chán ngán. Sau vài năm du học, tôi hoàn tất luận án và đậu kì thi tốt nghiệp với số điểm cao. Trở về nước, tôi cùng cha mình xây dựng nên tập đoàn dịch vụ giải trí với các quán bar, khách sạn, nhà hàng. Thời gian cứ trôi đi, công danh sự nghiệp càng thành đạt cũng là lúc tôi càng cô độc. Cha vẫn đi đêm về hôm với bao nhiêu người tình khác.
Người Yêu Của Tôi Là Một Con Đĩ
Người Yêu Của Tôi Là Một Con Đĩ
Một ngày nọ, sau khi đã chén vài ly với những người bạn cũ, tôi ghé qua quán bar. Tôi đảo mắt nhìn quanh. Công việc ở đây có vẻ vẫn tốt. Những người đàn ông trung niên dần say xỉn và lắc lư theo các cô ả mắt xanh môi đỏ. Chợt, tim tôi như xiết chặt lại. Gương mặt tròn trĩnh ngày xưa giờ đã khô héo và đanh lại. Đôi mắt nhỏ nhắn viền chì và màu mắt khiến trở nên quá to, và còn phải gánh thêm cả đôi lông mi dài nặng trĩu. Trên vai trái là một con kì lân giống hệt con kì lân trên vai tôi. Và đôi môi chúm chím khẽ cười nhưng lại quá hút hồn đã từng một thời khiến tôi xao xuyến. Tôi không thể nhìn lầm được. Chính là em!
Điều gì đã mang em đến đây? Tại sao em lại ăn mặc như một con đĩ chuyên nghiệp? Em có còn nhớ chính tại nơi đây nhiều năm trước em đã bị chuốc rượu say và rồi đánh mất thứ quý giá nhất của mình không? Em có còn nhận ra tôi không?… Hàng vạn câu hỏi trôi qua đầu tôi nhưng đôi môi tôi lại dính chặt khiến cho mớ chữ nghĩa không thể nào tuôn ra ngoài. Tôi nhờ một anh bồi bàn gọi cô ấy đến gặp tôi ở phòng quản lý. Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Mười phút trôi qua, và em bước vào. Trông em như không hề già đi vì tuổi tác, nhưng đôi mắt đã u sầu lại càng nặng nề hơn. Tôi ngập ngừng một lát, rồi hỏi:
– Em có còn nhận ra anh không?
Em mỉm cười nhẹ nhàng:
– Sao lại không chứ? Cũng đã lâu rồi, đúng không anh?
Giọng tôi trở nên khản đặc:
– Em làm gì ở đây vậy? Tại sao em lại ăn mặc thế này?
Vai em run lên, rồi em ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện tôi, cố giữ cho mình thật điềm tĩnh, em đáp:
– Lúc trước em là con gái. Sau khi gặp anh em là đàn bà. Còn bây giờ… em là đĩ!
Tôi im lặng. Một dòng điện chạy ngang tim tôi, khiến nó khô cứng lại và thấy trơ trọi hơn bao giờ hết. Tôi im lặng rót nước rồi chìa về phía em. Em kéo ly nước về phía mình, rồi mỉm cười và nhấp môi. Người con gái này đã từng yêu tôi như điên dại, để rồi chính tôi đã phá vỡ hạnh phúc của cuộc đời cô ấy. Thiên thần của tôi dù không còn mang ánh sáng của ngây thơ, nhưng chính lúc này đây em lại là mảnh gương vỡ soi vào mắt tôi bao hình ảnh phũ phàng mà tôi đã gây ra cho em. Tôi nhấp ngụm nước trong ly của mình. Nước sóng sánh. Tôi có thể làm được gì để bù đắp được cho em đây? Chợt nghĩ ra một điều, môi tôi mấp máy, và lời nói chưa được hoàn thành trong suy nghĩ ấy lại trôi chảy rơi ra ngoài:
– Em… làm người yêu anh nhé!
Em im lặng nhìn tôi. Nơi em có một dòng sông đang chảy. Tôi muốn ôm trọn con sông ấy vào lòng mình, mặc cho nước cuồn cuộn có thể xiết chặt tôi và để tôi đắm chìm trong hạnh phúc cho đến khi nhận ra mình đang sắp chết. Em mím môi thật chặt, rồi lại giãn ra. Em mỉm cười trả lời gọn lỏn, mặc cho tôi vẫn trầm ngâm trong ngàn suy nghĩ miên man:
– Tốt thôi!
Sau hôm đó, em trở thành người yêu – người tình của tôi. Tôi không cho phép em lui tới quán bar nữa, vì không muốn thấy em bị đem ra làm trò chơi của những người đàn ông khác. Em ngoan ngoãn nghe lời. Mỗi ngày em ở nhà làm nội trợ và chăm sóc cuộc sống của tôi. Em không còn hay trang điểm đậm nữa, mà chỉ còn vương một lớp phấn nhạt và son môi hồng. Song, điều đó cũng không làm thay đổi gương mặt đã chai sạn vì cuộc đời của em. Tôi mua cho em những váy đầm với nhiều họa tiết trông đến là trẻ con. Tôi biến em trở thành thiên thần đáng yêu của tôi và riêng tôi mà thôi.
Em vẫn ngủ với tôi, không ép buộc mà là tự nguyện. Thân thể em đã mang những đường cong hoàn hảo, nhưng làn da trắng như em bé thì vẫn còn nguyên vẹn. Em làm tình giỏi hơn tôi nghĩ. Điều đó đôi khi nhắc lại cho tôi về quá khứ kinh hoàng, khiến tôi có cảm giác mang nặng tội lỗi với em nhiều hơn. Em vờ như không để ý. Và em không bao giờ ngủ. Mỗi khi làm tình xong, tôi mệt lử ngủ thiếp đi. Nhưng khi giật mình lúc nửa đêm và nhìn sang, bao giờ em cũng vẫn thức và vuốt ve con kì lân trên vai tôi. Mỗi lần tôi hỏi em đều bảo rằng, em làm thế vì con kì lân trên vai em muốn thế…
Thời gian bên cạnh em là khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Em mang đến cho tôi một hơi ấm của người yêu. Không chỉ thế mà nó còn là hơi ấm gia đình mà tôi đã khát khao tìm kiếm. Chúng tôi như đôi vợ chồng trẻ mới cưới, hân hoan và tràn đầy cuồng nhiệt. Em không bao giờ phàn nàn, cũng không đòi hỏi tôi phải kể gì về mình. Em nhận ra ở nơi tôi những điều xấu xa mà, nếu như em vẫn còn là cô bé ngày trước, chắc chắn em sẽ không bao giờ chấp nhận. Một đêm mưa, sau cuộc mây mưa của chúng tôi, tôi nằm phịch xuống giường, ôm lấy em trong tấm thân trần của mình. Nghịch với mấy lọn tóc nhỏ xòa trước mắt, đột nhiên em hỏi tôi:
– Nếu em muốn lấy chồng, anh sẽ làm chồng em chứ?
Tôi phì cười trả lời ngay:
– Làm thế nào lại thế được!
Em vặn vẹo:
– Thế anh không yêu em à?
Tôi ngập ngừng đáp:
– Không phải không yêu em… Chỉ vì… Nếu em không là đĩ…
Em im lặng. Tôi cũng im lặng. Tiếng mưa rơi càng trở nên ồn ào và thê thảm quá mức. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng cuộc đời này tôi sẽ lấy một con đĩ làm vợ. Có thể tôi sẽ yêu em, sẽ sống bên em suốt cuộc đời này. Nhưng chúng tôi sẽ không thể là vợ chồng. Tôi thà không lấy vợ, chứ không muốn lấy một con đĩ làm vợ. Dù rằng tôi yêu em rất nhiều…
Những ngày sau đó là những ngày u ám nhất đối với chúng tôi. Mọi chuyện trở nên rối loạn và chúng tôi liên tiếp cãi vã nhau, từ trong bữa cơm cho đến khi đã lên giường ngủ. Mỗi lần cãi vã, tôi như thấy dòng sông trong em đang sủi bọt ầm ầm như muốn nuốt chửng tôi. Càng như thế, ngọn lửa trong tôi càng bùng cháy mạnh mẽ, càng muốn thiêu rụi hết mọi thứ trên cuộc đời này. Khi sức chịu đựng đã vượt quá giới hạn, tôi và em khó lòng kìm chế được suy nghĩ của mình. Chúng tôi sỉ vả nhau, và sau đó em thu dọn đồ đạc ra đi. Nhếch mép cười khinh bỉ, tôi thốt ra một lời độc ác cuối cùng:
– Ừ, tôi sẽ lấy em làm vợ… Nhưng chỉ nếu như em đã không là đĩ!
Em câm lặng nhìn tôi. Dòng sông trong em cuồn cuộn như sắp tuôn trào. Em thu dọn nhanh tất cả rồi đóng sập cửa. Tiếng giày cao gót quen thuộc em đã nện xuống trên nền cầu thang gỗ nay nghe chói tai hơn. Tôi ngã mình xuống ghế. Cơn tức giận không cho phép tôi nói lên một lời xin lỗi nào với em. Tôi đã hành hạ em suốt bao nhiêu ngày qua với một tràng những ngôn từ tệ hại. Và có lẽ chúng tôi nên giải phóng cho nhau thì sẽ tốt hơn…
Tôi không còn nhớ đã bao lâu sau ngày em ra đi. Tôi trở về sống trong cảnh cô đơn lặng lẽ, cuộc sống tôi lại đầy rẫy những con điếm như trước đó đã từng. Nhưng giờ đây tôi không nhẹ nhàng với một con điếm nào được nữa. Tôi khiến các mụ đàn bà ấy đau đớn và kinh hoàng. Sau đó chúng nhìn tôi bằng một ánh mắt sợ hãi, thậm chí không dám vây quanh tôi như trước. Chán chường, tôi tìm quên trong rượu. Con dã thú trong tôi đã chiến thắng được linh hồn và trái tim tôi, khiến tôi không còn nhận ra được mình là ai.
Tôi sống giữa một thế giới mà ngày và đêm không khác biệt nhau là mấy.
Chịu đựng được vài tháng đầu, nỗi cô đơn cũng bắt đầu xuất hiện và gặm nhấm tôi. Hình ảnh về em khiến tôi không chịu đựng được và lại uống nhiều hơn. Nhưng mỗi lần uống, tôi lại thấy em xuất hiện trước mặt tôi với nụ cười hiền dịu. Tôi chuyển sang thuốc lắc. Nhưng cũng không khả quan là mấy, thường chúng chỉ để lại những cơn đau đầu dai dẳng đến những ngày sau. Tôi lại nhớ những lần em nấu cháo và pha thuốc cho tôi. Hẳn bàn tay đó giờ đây đang ve vuốt những gã đàn ông khác. Đau đớn, tôi dày vò mình trong trăm ngàn cách để cứu bản thân khỏi sự cô đơn nhưng vô vọng.
Cuối cùng, tôi quyết định tìm em. Dù có ra sao đi nữa tôi vẫn tìm em. Tôi muốn được chìm đắm trong dòng sông cuồn cuộn nước ấy.
Tôi đi khắp nơi để tìm em nhưng không thấy. Tôi đến các quán bar khác và hỏi thăm tin tức nhưng cũng không ai biết về em. Em đến và đi nhẹ nhàng như cơn gió thoảng, biến mất khỏi tầm tay của tôi…
Một buổi sáng chủ nhật trong lành, một người phụ nữ trẻ đến tìm tôi. Bà ấy tự xưng là y tá của một bệnh viện và cần gặp tôi. Tôi mở cửa mời bà ta. Người thiếu phụ nhìn tôi bằng một ánh mắt buồn rười rượi. Rồi bà ta đưa cho tôi một bức ảnh:
– Chắc anh biết cô gái này chứ?
Tôi nhìn qua và giật mình. Là ảnh của em. Sao bà ta lại có được tấm ảnh này? Chưa kịp mở lời, bà ta nói tiếp:
– Tôi tìm được bức ảnh này trong bóp của cô ta. Trong đó có một bức ảnh của anh và địa chỉ. Tôi mạo muội tìm đến đây để gặp anh…
Nói rồi bà ta chìa cho tôi bức ảnh thứ hai. Là bức ảnh của tôi thời sinh viên mà cô ấy đã vô tình chụp lén. Nhấp một ngụm nước, bà ta nói:
– Cô ấy đến tìm tôi vào một buổi tối mưa bão. Tôi là hàng xóm của cô ấy, lâu nay tôi biết cô ấy là cô gái hiền lành lễ phép, nên khi cô ấy đến tôi đã biết là có chuyện chẳng lành. Cô ấy bảo với tôi cô ấy đã có thai bốn tháng nhưng hiện tại cô ấy không có tiền và cũng chẳng quen biết ai. Cô nhờ tôi vay tiền hộ và giới thiệu nơi nào có thể phá thai giúp cô ấy…
Tôi sững người. Khẽ lắc đầu, những nếp nhăn trên trán bà ta nhăn lại. Giọng bà trầm đi, nghe như sắp khóc:
– Tôi đã bảo cô ấy thai bốn tháng là không thể phá đi được nữa. Tôi đã khuyên cô ấy hết lời nhưng cô ấy không nghe. Cô ấy vay đầu này đầu kia, cũng được chút tiền. Rồi chẳng biết nghe ai xúi, cô ấy đến một phòng mạch phá thai không tiếng tăm gì mấy. Khi tôi hay tin và tìm đến thì cô ấy đã ngất trên bàn mổ. Máu ra quá nhiều nên chúng tôi không kịp đưa cô ấy đến bệnh viện…
Không kìm được nước mắt nữa, đôi vai bà y tá run lên, và bà bắt đầu khóc. Tôi như chết lặng đi. Tôi đã quá vô tâm không hề biết được rằng em đã mang giọt máu của tôi. Tôi đã không hiểu được tâm nguyện của em muốn được gắn chặt với cuộc đời tôi. Tôi đã khinh bỉ em chỉ vì em là một con đĩ, mà lẽ ra tôi phải oán trách mình vì chính tôi đã hại cuộc đời em. Đau xót, khổ sở, tôi nhìn lên bức tường nơi chiếc giường tôi đã từng có những cơn mê với em. Nắng hắt từ cửa sổ trải xuống giường. Tôi nhớ làn da trắng hồng khi thiên thần của tôi ngồi dưới ánh nắng. Tôi nhớ những giọt nước mắt của em khi tôi biến em trở thành đàn bà. Thiên thần của tôi đã ra đi, mang theo nụ cười và giọt máu của tôi…
Kì lân trên vai tôi chưa bay đi. Nhưng kì lân trong lòng tôi đã không còn nữa…


ST NGƯỜI YÊU TÔI LÀ MỘT CON ĐĨ

0 nhận xét:

Saturday, April 23, 2016


Từ ngày đến đây làm việc ngày nào cũng là Phong đưa đón cô đi về, bạn bè biết tỏ ra ghen tỵ, thậm chí có nhiều nữ sinh trong trường còn lên tiếng trước mặt Quỳnh. Nhưng cô không nói gì, thời gian làm việc với Phong cô cũng dần hiểu ra nhiều điều về con người anh. 
***
Một ngày cuối tháng 9, Quỳnh dậy sớm chuẩn bị thật kỹ để đi nhập học, mà thực ra thì chẳng có gì phải chuẩn bị, vì mọi thứ đã sẵn sàng hết rồi. Ngày hôm ấy cũng giống như ngày nhận được giấy báo trúng tuyển , Quỳnh háo hức vô cùng, nên cô đã cố gắng đi thật sớm đến để ngắm ngôi trường mới, phòng học mới như thế nào...
Thành phố buổi sớm bình minh gió mát rượi, sân trường im bóng thật đẹp, một ngôi trường đúng như mơ ước của Quỳnh. Dạo một vòng xem phong cảnh thế nào, trường cũng rất rộng, cuối cùng tôi cũng tìm đến nơi đón tiếp tân học sinh. Đang tính chen chân vào để đăng ký thì nghe tiếng gọi:
- Quỳnh phải không?

Quay lại thấy cô bạn nào đó trông quen quen, nhìn kỹ mới biết là cô bạn cùng trường cấp 2:
- Linh hả, sao Linh cũng ở đây, Linh cũng thi vào đây sao?
Linh cười:
- Ừ, sao Quỳnh ngạc nhiên lắm hả, Linh cứ nghĩ ở đây không có bạn không ngờ lại gặp người quen rồi.
Cô không nói hết nổi vui mừng vì ở nơi xa lạ này lại gặp cô bạn đáng quý này:
- Ừ, Linh học lớp gì thế?
Linh trả lời rất hào hứng:
- Ngôn ngữ Anh, Linh thích học cái này lắm nên đã cố gắng thi được đó, Quỳnh thì sao?
Cô còn mừng hơn Linh:
- Quỳnh cũng vậy không khéo chúng ta được học chung rồi.
Hai đứa vui mừng cứ như những đứa bạn thân lâu lắm rồi mới gặp nhau, mãi mê nói chuyện đợi đến lúc một cậu bạn đứng bên lên tiếng:
- Nè hai cô, không làm thủ tục thì đi ra chỗ khác cho người ta làm đi!
Nghe cái giọng nói khó chịu của ai đó Quỳnh quay lại bắt gặp một ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt nhìn rất kiêu ngạo. Trả cho hắn một cái nhìn không mấy thiện cảm rồi Quỳnh liền quay đi, Linh biết hai người cũng không đúng nên kéo tay Quỳnh lên nhanh chóng làm thủ tục nhập học. Sau khi làm xong thủ tục nhập học của mình, Quỳnh đứng cố ý nhìn xem tên con trai đó học lớp nào:
- Thái Quốc Phong, K56 công nghệ thông tin, thì ra là một h..a..ck..er.
Quỳnh nhìn cậu ta và cười một kiểu cười có lẽ cậu con trai đó cả đời cũng không quên được. Linh cảm thấy không khí hình như có chút thay đổi liền quay lại :
- Xin lỗi các bạn nhé!
Rồi cô kéo tay Quỳnh đi nhanh còn cậu Phong kia vẫn nhìn theo với một nụ cười rất không mấy bận tâm.
Để thuận lợi cho việc học và tham gia các hoạt động của lớp Linh và Quỳnh cùng đăng ký ở ký túc. Phòng Quỳnh có 8 người đều học cùng lớp với cô đến từ nhiều miền quê khác nhau. Buổi tối đầu tiên cả phòng họp lại giới thiệu nhau để quen biết và trò chuyện rôm rả.
Giảng đường nơi Quỳnh học cách ký túc không xa vừa đủ để cô cùng bạn bè nói chuyện trước khi vào lớp. Buổi học đầu tiên hầu như chỉ là để làm quen, cô giáo chủ nhiệm là giảng viên mà còn rất trẻ. Nhìn thấy cô Quỳnh cũng mơ ước sau này được ở lại làm giảng viên của trường, Quỳnh thầm hứa sẽ cố gắng để đạt được ước mơ đó. Cô nói:
- Lớp trưởng, bí thư đã được chỉ định bây giờ cô muốn bầu lớp phó và phó bí thư nữa. Cô chỉ định nhé! Phó bí thư em: Đinh Thái Quỳnh em đảm đương được không?
Quỳnh giật mình đứng dậy, hơi lo lắng nhưng mấy đứa trong phòng cổ vũ nhiệt tình nên cũng mạnh dạn đồng ý:
- Em sẽ làm tốt ạ.
Cô cũng chỉ định lớp phó nữa và buổi học đầu tiên trôi qua chủ yếu để lớp giới thiệu và làm quen với nhau.
Sau mỗi buổi học quay về phòng Quỳnh nghe rất nhiều về anh chàng bí thư lớp CNTT từ mấy cô bạn cùng phòng nhưng cũng không mấy bận tâm lắm. Cho đến một hôm đang học tiết anh kinh tế của cô chủ nhiệm. Sự xuất hiện của một nhân vật ở ngoài cửa lớp khiến cả lớp lại xôn xao:
- Xin phép cô cho em gặp bí thư lớp vài phút ạ!
Giọng nói rất lịch sự, nhẹ nhàng nhưng bên tai Quỳnh dường như có chút ám ảnh, cô nhìn ra, chỉ kịp để tròn mắt ngạc nhiên: Trời ơi.
Cô giáo nhẹ nhàng:
- Hôm nay bạn bí thư nghỉ, phó bí thư ra nhận thông báo thay nhé.
- Hả. Quỳnh giật mình, đứng dậy đi ra.
Nhìn thấy Quỳnh đi ra, Phong cười khẩy:
- Đúng là oan gia ngõ hẹp.
- Tại trái đất tròn quá mà, Quỳnh vẫn thọng mặt ra
- Đây là kế hoạch chuẩn bị cho cuộc thi nữ sinh thanh lịch sắp tới, đồng chí phó bí thư nhớ trao đổi lại với lớp. Chào!
Phong đưa thông báo xong vẫy tay đi còn Quỳnh đứng đó mà tức sôi máu. Sao lại có người như vậy chứ. Quỳnh đi vào lớp trong khi cả lớp đang hào hứng vì nhìn thấy thần tượng của mình thì vẻ mặt của Quỳnh lại rất không vui. Linh hỏi:
- Sao vậy.
Quỳnh vẫn tức tối:
- Bà nhớ hắn không:
- Nhớ chứ, tui tưởng bà biết cậu ta là bí thư K56CNTT rồi chứ, cậu ta rất nổi tiếng đó. Linh cười.
- Người như hắn ta sao mà làm bí thư được chứ, hống hách, kiêu ngạo, tốt cái gì chứ. Sao người khác cứ hâm mộ hắn chứ.
Quỳnh tuôn ra bao nhiêu bực tức trong lòng. Linh hiểu Quỳnh vẫn giận chuyện cũ nên thôi không nói thêm gì nữa, Quỳnh bản tín tốt bụng, gần gũi với mọi người nên không thích vẻ mặt kiêu ngạo của Phong đó là điều đương nhiên. Linh chỉ cười mà không nói gì, cô nghĩ sao cô bạn của mình bình thường tốt như vậy mà lúc này lại trẻ con thế.
Sau buổi học hôm ấy, đi về ký túc Linh cung cấp cho Quỳnh rất nhiều thông tin về Phong. Phong thi đậu thủ khoa vào khoa CNTT của trường, nên đựơc bầu làm bí thứ. Cậu ta sinh ra trong gia đình giàu có nên có chút kiêu ngạo nhưng học rất giỏi, giờ làm trong ban chấp hành đoàn của trường nữa rồi, đàn, sáo đều giỏi lại hát hay nữa. Nghe Linh và bạn bè nói thì hay lắm nhưng Quỳnh vẫn thấy không vừa lòng, cô nói sau này không muốn nghe về tên đó trước mặt mình nữa. Nghe vậy Linh cũng không nói gì nữa.
Mãi mê chuẩn bị các công việc của trường và bận rộn với công việc học của mình nên Quỳnh cũng không để ý gì nhiều đến Phong nữa. Nghe ai kể về Phong là cô lại tránh xa không muốn nghe, có lúc lỡ nhìn thấy thì cô tránh hướng khác. Đôi lúc cô thấy sao lại xui xẻo khi gặp một người như thế chứ.
Cuối cùng ngày thi nữ sinh thanh lịch rồi cũng đã đến, không phải chỉ lớp Quỳnh rất nhiều nữ sinh khác đều mong muốn nhất là xem Phong biểu diễn, khi nghe đến tên của Phong thôi cả khán phòng rộn lên hẳn. Phong bước ra sân khấu, vẫn với vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo đó nhưng đầy tự tin. Với màn biểu diễn vừa đàn hát ca khúc " Xinh tươi Việt Nam" Phong có lẽ đã lấy đi trái tim của hầu hết sinh viên ở đây. Chỉ có Quỳnh thì không thấy như vậy.
Buổi biểu diến kết thúc mọi người đều ra về, cả bọn rủ nhau đi ăn uống nhưng Quỳnh thấy không vui nên về trước. Gọi điện về nhà biết bố đang bệnh Quỳnh buồn hơn, lúc này tự nhiên cô thấy buồn, tủi lắm. Đi về ký túc một mình Quỳnh đã khóc, cô khóc rất nhiều.
- Nè nhóc.
Giọng ai đó vang lên ngay trước mặt Quỳnh thấy quen lắm, ngước mặt lên hình như Phong còn định nói điều gì đó nhưng nhìn thấy đôi mắt còn đẫm lệ của Quỳnh anh lại thôi.
- Chuyện gì? Quỳnh lau nước mắt, đổi thái độ ngay.
- Thật là.., Phong cười.
- Cười gì, bộ tui khó coi lắm à, tui cũng chẳng cần người khác thương hại. Quỳnh gắt lên. Phong vẫn nhẹ nhàng:
- Có chuyện gì thế, phù thủy mà vẫn rơi nước mắt à.
- Phù thủy...Ai phù thủy hả. Quỳnh gắt lên và còn định xông tới.
- Nè nè coi chừng nha. Lời nói của Phong khiến Quỳnh lui lại.
- Sao anh không đi ăn uống, lên hoan cùng mọi người, anh là ngôi sao mà.
Quỳnh nói giọng cô có chút như chế giễu, Phong chỉ cười khẩy:
- Về phòng ngủ sướng hơn, dù sao thì cùng đường muốn đi chung không thì tùy.
Nói xong Phong quay lưng đi, Quỳnh vẫn hơi khó chịu nhưng vẫn đi theo sau. Cô nghĩ dù sao có người đi cùng cũng hơn. Phong cầm cây sáo lên thổi. Tiếng sáo cao vút, vi vu giữa trời đêm thật ngọt ngào, nhưng cũng buồn thăm thẳm. Lúc đến lối lên phòng Quỳnh:
- Chúc ngủ ngon. Phong nói xong quay lưng đi không để người khác nhìn thấy nét mặt cũng như nói lại một câu gì hết.
Đêm hôm ấy và những ngày hôm sau nữa Quỳnh vẫn nhớ về nụ cười lúc đó, vẽ mặt rất lãng tữ lúc thổi sáo của anh. Cô cũng quan tâm nhiều hơn đến những câu chuyện của anh từ người khác. Cô nhận ra Phong rất ít khi cười, lúc anh cười với cô cũng là hiếm hoi lắm. Cô nghe kể bao nhiêu câu chuyện về những cô gái, nữ sinh trong trường yêu thích anh, tỏ tình với anh mà anh không nhận lời. Cô nghe thì được biết những cô nữ sinh đó cũng xinh đẹp, con nhà khá giả, có người còn là hoa khôi của trường nữa, vậy mà cô thắc mắc sao Phong không nhận lời nhỉ...
Mỗi khi thấy Phong đi qua rất nhiều nữ sinh đã gọi tên anh nhưng anh không hề cười thậm chí cũng không nhìn một cái. Quỳnh đã nghĩ sao lại kiêu ngạo thế chứ, cô nhìn xuống thấy Phong đang nhìn mình và cười khẩy. Chuông điện thoại reo, Quỳnh mở ra đọc tin nhắn: " Tôi biết Quỳnh đang nghĩ gì. Ký tên: Phong". Quỳnh giật mình nhìn lại thì Phong đã đi vào lớp. Sao cậu ta lại có số của mình chứ, Quỳnh suy nghĩ mãi về những điều đó và cả nụ cười đầy ẩn ý của Phong.
Gia đình của Quỳnh từ khi bố ốm kinh tế càng khó khăn hơn, cô quyết định đi làm thêm để trang trải chút kinh phí giúp đỡ gia đình. Cô xin đi dạy kèm cho một gia đình trong thành phố. Hôm đó vì bài tập nhiều Quỳnh về muộn không bắt được xe về trường nữa đành đi bộ về, trên đường về lại gặp phải một đám thanh niên trêu ghẹo. Đang không biết phải làm thế nào có tiếng xe máy dừng lại:
- Mấy người tính làm gì thế?
Giọng Phong đầy quyền uy. Đám thanh niên quay lại nhìn thấy Phong thì lắp bắp, có vẻ như run sợ. Nói xong liền bỏ đi ngay:
- Anh Phong, bọn em chỉ hỏi thăm thôi
- Lên xe đi, chở về.
Phong nói cứ như ra lệnh. Quỳnh thì còn sợ nên cũng ngoan ngoãn leo lên xe. Trên đường về Phong cũng không hỏi điều gì cả, Quỳnh muốn nói cảm ơn Phong nhưng lại không mở miệng ra được nên cứ ngồi im lặng vậy. Đến một quán ăn thấy Phong rẽ vào, Quỳnh định hỏi, Phong đã nhanh miệng:
- Tui đó bụng, phải ăn tý đã, giờ về ngủ là tui chết đói luôn.
Thật ra từ trưa đến giờ Quỳnh cũng đã ăn gì đâu, đang lúc vậy có ăn cứ ăn đã. Cô ăn liền một mạch hết tô phở gà làm Phong chỉ biết trố mắt nhìn và lắc đầu cười. Cô ăn xong cứ ngồi im lặng, hình như Phong biết cô có gì muốn nói nên đã lên tiếng:
- Muốn nói gì thì cứ nói đi.
- Cảm ơn.
Quỳnh nhỏ nhẹ. Phong cười và không nói gì.
- Nhưng mà sao Phong quen họ vậy?
- Ở đây ai không biết tui mới là lạ đó? Phong nói.
Quỳnh vẫn trố mắt không hiểu gì, Phong nhìn nét mặt của Quỳnh, anh hiểu ra ngay vấn đề:
- Thôi đừng để ý, dân đen nhìn mặt ngu ngơ vậy biết là có nói cũng không hiểu rồi.
Quỳnh nhìn chằm chằm vào Phong, vẻ mặt tức tối lắm, nhưng nghĩ lại cũng là ân nhân nên đành nhẫn nhịn.
- Có muốn kiếm việc làm ban ngày không, ở nhà hàng tui đang làm có việc đó, đỡ phải đi về đêm hôm, lỡ xảy ra chuyện gì ai giúp. Ngày mai đi làm luôn đi.
Quỳnh ngạc nhiên tròn mắt lên nói:
- Còn chưa xin sao đi làm?
- Tui sẽ nói giúp, tui làm ở đó. Phong nhìn cô và nói.
- Anh mà cũng đi làm sao?
- Chứ không làm sống bằng gì, thôi ăn xong rồi về thôi.
Phong cho Quỳnh hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cô cứ nghĩ anh chỉ là thằng công tử bột chỉ biết tiêu tiền. Về đến phòng Phong còn dặn:
- Chiều mai 13h nhà hàng AStar, nhớ đúng giờ đó.
Nói xong anh quay xe đi, sao lúc nào anh ta cũng ra lệnh cho người khác thế nhỉ, Quỳnh ấm ức nhưng dù sao cũng hy vọng công việc mới sẽ tốt hơn.
Vừa vào phòng thấy Quỳnh về mọi người đều hỏi sao về muộn thế. Quỳnh kể lại mọi chuyện, Linh thở phào nhẹ nhõm:
- May quá, gặp anh Phong nếu không không biết thế nào nữa, hay thôi bà nghĩ dạy đi.
Quỳnh gật đầu:
- Phong cũng bảo tui kiếm công việc khác làm, bảo chiều mai làm rồi, nhưng mà Phong là người thế nào vậy?
Cả bọn nhìn Quỳnh:
- Chứ bà không biết thật à. Quỳnh lắc đầu:
- Cha mẹ của Phong là người làm ăn kinh doanh lớn thường hay đi đây đó, quan hệ tốt, nên gia đình rất có quyền thế, kể cả bọn giang hồ cũng phải nể mấy phần đấy.
Quỳnh nghe mấy đứa bạn nói xong cũng nghĩ ngợi nhiều, đêm đó cô không ngủ được vì suy nghĩ nhiều về Phong.
Ngày mai cô đến nhà hàng rất đúng giờ, đi vào trong có người ra đón hỏi tên và đưa vào giới thiệu việc cho làm. Chị quản lý hướng dẫn cho cô rất nhiệt tình tỷ mỷ, sau đó chỉ cho cô bưng bê những thức ăn đồ uống nhẹ cho khách theo chỉ dẫn của người oder. Cô nhìn ra thấy Phong đang đi oder cho khách, thái độ làm việc nhiệt tình, chu đáo của anh khác hẳn với ngày thường cô thấy ở trường. Phong đi vào, nói như ra lệnh:
- Nhìn gì nữa, lấy khay đi.
- Em bưng theo Phong đi, Chị quản lý bảo
- Dạ, vâng! Quỳnh nhanh nhảu.
Công việc này hơi khó khăn tý chút với Quỳnh, nhưng đổi lại cô thấy mình vui vẻ, và thoải mái khi làm việc, lương lại cao và ít nhất không sợ về muộn. Hết giờ làm việc, Quỳnh ra đứng bắt xe buyt về, Phong lái xe qua:
- Lên xe đi, đi về cứ vậy lương sao đủ.
- Kệ tui, Quỳnh cãi lại.
Từ ngày đến đây làm việc ngày nào cũng là Phong đưa đón cô đi về, bạn bè biết tỏ ra ghen tỵ, thậm chí có nhiều nữ sinh trong trường còn lên tiếng trước mặt Quỳnh. Nhưng cô không nói gì, thời gian làm việc với Phong cô cũng dần hiểu ra nhiều điều về con người anh. Nhờ thời gian đó làm việc cô cũng kiếm được một khoản đủ chi tiêu cho mình nên khi kỳ thì học kỳ sắp tới Quỳnh có ý muốn nghĩ làm để tập trung cho ôn thi, Phong cũng đồng ý như vậy. Cô hiểu đối với Phong, anh đi làm chỉ để giải trí tinh thần, còn về tiền bạc cô biết anh không hề thiếu thốn, thứ anh thiếu thật sự chỉ là tình cảm gia đình thôi. Những ngày ôn thi học kỳ Quỳnh tập trung vào học tập cô cũng không để tâm nhiều đến những chuyện xung quanh mình nữa. Một hôm lúc Quỳnh đang đứng ngoài hành lang, có tiếng chuông điện thoại, Linh gọi:
- Quỳnh ơi, Anh Phong gọi mày đó.
- Alo, gì đó? Quỳnh cầm điện thoại nói liền.
- Gọi mấy người đi ăn luôn đi, nhân dịp lấy tình thần cho ngày mai bắt đầu thi.
Cả phòng của Quỳnh nghe vậy thì ồ lên, nhìn sang bên phòng của Phong thấy đám con trai đang đứng đó vẫy tay.
- Đi không? Quỳnh hỏi bọn con gái.
- Có chứ. Cả bọn đồng thanh.
- Vậy chờ đi. Quỳnh ghé vào điện thoại nói với Phong.
Anh biết Quỳnh lúc nào cũng giọng như vậy nên đối với anh chẳng có gì lạ. Đi ăn cùng với phòng của Phong mọi người đều nói cười vui vẻ. Nhìn Phong cũng rất hạnh phúc, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Mọi người cùng chúc cho tất cả có một kỳ thi đạt kết quả cao.
Sau khi kết thúc năm học đầu tiên mọi cố gắng của Quỳnh đã đạt được, một kết quả tổng kết cao nhất lớp cũng khiến Quỳnh thấy hài lòng. Buổi tổng kết và trao tặng danh hiệu cho sinh viên giỏi cho toàn khóa được xướng tên cô đã rất vui, và tất nhiên không thể thiếu Phong được. Đứng trên sân khấu rất hãnh diện nhận giấy khen từ nhà trường lòng Quỳnh vui lắm, cô thầm cảm ơn Phong nếu không có anh giúp đỡ trong những lúc gia đình khó khăn nhất có lẽ cô đã không thể cố gắng học tốt được.
Kết thúc phần trao thưởng là đến các tiết mục văn nghệ, tất nhiên như mọi khi ai cũng mong chờ đến phần biễu diễn của Phong và lần này Quỳnh cũng vậy. Khi Phong bước ra sân khấu lúc nào anh cũng tự tin, nhưng hôm nay Quỳnh thấy nét mặt đỡ kiêu căng hơn thì phải. Giọng nói của Phong nhẹ nhàng ấm áp:
- Bài hát này tôi xin gửi tặng tất cả các bạn và đặc biệt gửi tặng đến một người...
Lời nói bỏ dỡ của Phong đã khiến cả khán phòng rộn lên không biết người đó là ai? Phong vừa đàn vừa hát, ánh mắt anh nhìn cô rất ấm áp, anh khẽ mỉm cười, lần đầu tiên cô thấy anh cười trên sân khấu khi biểu diễn như vậy. "Tình cờ anh gặp em nơi vườn hoa đêm trăng rằm, trộm nhìn em thật lâu anh ngẩn ngơ em biết chăng. Người như đóa hoa hồng em cười như những nụ hồng, đã làm cho lòng anh kể từ đây biết nhớ mong..." Bài hát của anh nhẹ nhàng ấm áp, đi vào lòng cô rõ ràng từng câu, từng chữ đến bản thân cô cũng cảm thấy bất ngờ.
Và tình yêu của cô và anh cứ đến nhẹ nhàng như vậy, cho đến bây giờ Quỳnh cũng không biết cô đã yêu anh từ bao giờ. Càng ở bên anh cô càng thấy con người anh không tệ như cô nghĩ. Phong biết rất nhiều thứ đến Quỳnh cũng phải ngạc nhiên, còn cô thì cái gì cũng không biết, chính anh cũng dạy cho cô nhiều điều trong cuộc sống và thường xuyên nói cô "sao mà ngu ngơ thế, cái gì cũng không biết". Những năm tháng cứ qua đi với một tình yêu nhẹ nhàng, đẹp đẽ như vậy. Lúc nào cô cũng nghe bạn bè than thở về tình yêu đầu đau lắm, không có kết quả, thế nào rồi cũng chia tay. Cô chỉ cười khi nghĩ đến mình cô cũng là tình yêu đầu nhưng chỉ thấy hạnh phúc, hơi điên khùng một tý thôi.
Bốn năm đại học trôi qua vơi thành tích học tập xuất sắc toàn khóa Quỳnh được giữ lại trường như mong ước của cô. Linh cũng xin được một công việc tốt gần đó nên hai người lại thuê phòng trọ và ở cùng với nhau. Còn Phong thành tích của anh không thua cô nhưng anh lại chọn con đường khác. Anh đã tính đến chuyện đi du học ba năm nên anh có hỏi Quỳnh:
- Nếu anh đi Quỳnh có chờ anh không?
- Thôi nha, đi sang đó thì đi luôn chứ, chờ sao được. Nghe Quỳnh nói vậy thôi nhưng anh hiểu trong lòng Quỳnh đang nghĩ gì.
- Vậy là không cho anh đi à?
- Ý Quỳnh không phải vậy.
Quỳnh là người thật thà nên ít khi cô hiểu được câu nói của Phong là đùa hay thật, nên phản ứng lại ngay. Phong nhìn cô cười:
- Sao trên đời có người ngu ngơ vậy mà vẫn học được chứ.
Quỳnh lườm anh một cái rồi quay ngoắt đi không nói gì, cô biết lý lẽ cô không thắng được nên đành tỏ thái độ vậy. Cuối cùng Phong quyết định đi, anh tính đi ba năm thôi, kể ra cũng sẽ nhanh lắm.
Phong đã chuẩn bị tất cả mọi thứ cho chuyến đi của mình, tuần tới anh sẽ lên đường, anh đã chào tạm biệt bạn bè người thân. Anh đã hứa với Quỳnh thứ 7 tuần này sẽ đi chơi một ngày vui vẻ trước khi anh đi.
Tối thứ sáu hôm đó Quỳnh đang rất hào hứng ngồi nói chuyện với Linh rủ ngày mai kêu người yêu Linh cùng đi chơi luôn, thì nghe chuông điện thoại rung, Quỳnh bắt máy, đầu dây kia giọng một người con trai:
- Em à, thằng Phong nó gặp tai nạn giờ đang ở bệnh viện thành phố em vào ngay nhé!
Quỳnh sững người khi nghe tin đó, cô và Linh nhanh chóng gọi taxi tới bệnh viện. Phong đang nằm trong phòng cấp cứu, rất nhiều người nhà và bạn bè của anh đều đang đứng chờ ở đó.
- Phong sao rồi, tình hình của anh ấy ra sao?
Quỳnh gào lên khi bản thân của cô cũng không còn giữ được bình tĩnh nữa. Bạn bè của Phong và Linh phải đỡ cô ngồi xuống. Kiên bạn thân của Phong an ủi Quỳnh:
- Các bác sỹ đang cấp cứu em cứ yên tâm đi, chắc không sao đâu.
Vừa lúc các bác sỹ đi ra:
- Tình hình của cậu ấy không còn nguy hiểm nữa nhưng mà để biết lúc nào cậu ấy tỉnh lại thì hơi khó, cũng có thể không tỉnh lại được mà phải sống cuộc đời như vậy. Gia đình nên chuẩn bị tinh thần trước cho những tình huống xấu nhất.
Mẹ của Phong cũng gục xuống khi nghe bác sỹ nói như vậy. Chắc bà đang rất hối hận vì lo mải mê việc kinh doanh mà không quan tâm nhiều đến con trai của mình. Còn Quỳnh cô ngồi đó như người mất hồn, không biết nói gì nữa bao nhiêu dự định của cô và anh đã tan thành mây khói, không còn gì nữa rồi. Những mơ ước, hy vọng về cuộc sống tốt đẹp của hai người giờ đây cũng không còn nữa. Bước vào bên cạnh giường bệnh của anh, thấy Phong nằm bất động, cô chỉ ước gì nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng của anh ngày xưa. Dù anh có kiêu ngạo cũng được miễn là không phải nằm ở đây. Cô như không tin vào mắt mình, cô cứ đứng đó như một bức tượng hồi lâu.
- Quỳnh ơi, em về nghỉ đi, ngày mai lại tới.
Tiếng Kiên nói dường như cô cũng không nghe thấy, Linh lay cô:
- Quỳnh ơi, Quỳnh ...
Lúc này cô mới quay người lại:
- Mình không sao, mình muốn ở lại đây thêm chút nữa.
Tối hôm đó là thứ 6 ngày 13...
Suốt một tuần kể từ hôm đó, ngoài giờ dạy cô đều đến để thăm Phong, cô luôn mong kỳ tích sẽ xảy ra, để cô được nói với anh một điều mà cô chưa bao giờ nói. Nhưng những ngày cô đến đó vẫn là cảnh tượng chỉ do cô mong ước mà thôi. Cô biết kỳ tích sẽ không xảy ra rồi.
Sau một tuần Phong nằm viện, Quỳnh nghe mẹ Phong và anh Kiên nói sẽ đưa Phong qua Mỹ xem thế nào. Hy vọng thì rất nhỏ nhoi nhưng bà cũng muốn làm hết sức mình. Ngày đưa Phong lên máy bay cùng gia đình qua Mỹ, cô không nghe được lời tạm biệt và lời hứa sẽ quay về của anh. Nhưng cô vẫn hy vọng, hy vọng dù chỉ là một chút...
Từ khi gia đình Phong đi, Quỳnh luôn hỏi thăm tình hình từ Kiên nhưng vẫn không có tin tức gì. 1 tháng, 2 tháng, ... 5 tháng rồi một năm trôi qua, cô không có bất cứ tin tức gì của Phong và gia đình anh nữa. Cô thấy buồn và mọi hy vọng cũng sụp đổ. Ngày Linh kết hôn, Linh đã nói với cô:
- Tớ biết nói với cậu thế này thật không nên nhưng cậu cũng phải tìm một người khác và tiếp tục cuộc sống này, hãy cố gắng quên Phong đi. Đợi chờ như vậy đâu có kết quả gì.
Kiên cũng đã khuyên Quỳnh hãy tìm một cuộc sống mới cho mình, dừng mãi hoài niệm về quá khứ như vậy nữa.
Quỳnh chỉ cười:
- Quỳnh không sao đâu, mọi người cứ yên tâm.
Lang thang bước đi một mình trên con đường về sau tiệc cưới của Linh, Quỳnh thơ thẩn nghĩ về những điều Linh và Kiên đã nói. Nhưng quên Phong ư? điều đó sao khó quá đối với cô. Không phải Quỳnh không có người theo đuổi nhưng cô không thể quên được Phong, làm sao cô có thể làm được điều đó đây. Quỳnh nghĩ về những lời bạn bè nói về mối tình đầu lúc nào của không có kết quả tốt đẹp, ngày đó cô đã cười cho rằng điều đó không đúng. Nhưng bây giờ cô phải chua chát chấp nhận, hỏi tại sao mối tình đầu cứ phải là đau?
***
Hai năm sau nữa.
Những năm tháng miệt mài trên giảng đường đã giúp Quỳnh dần vơi đi nỗi nhớ Phong nhưng cô vẫn chưa yêu thêm một người nào hết. Linh đã có một cô con gái rất xinh mà Quỳnh nhận làm mẹ nuôi nên cũng thường xuyên qua lại bên đó.
Hôm đó, sau giờ dạy trên giảng đường Quỳnh vội về nhà chuẩn bị để tối đi dự tiệc mừng sinh nhật con gái Linh tại nhà hàng Astar. Bước vào nơi đã từng một thời gắn bó với Phong cô thấy một chút nhớ nhung, trống trải hiện về trong tấm trí của mình, nỗi nhớ người cũ lại hiện về rõ nét như mọi chuyện mới xảy ra từ hôm qua.
- Quỳnh ơi..
Tiếng Linh gọi làm cô bừng tỉnh, cô bước đến bên bàn bế con gái, cùng mọi người hát và thổi nến sinh nhật rất vẻ. Sau khi mọi người thay nhau chúc mừng và tặng quà con gái Linh xong thì Linh tuyên bố:
- Bây giờ mới là phần quan trọng nhất, xin mời mọi người nhìn lên sân khấu.
Tất cả ánh đèn vụt tắt, tiếng nhạc vang lên. Trên sân khấu có một người đang ngồi:
- "Đi qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao nhiêu nỗi thăng trầm anh đã rất hạnh phúc...Làm vợ anh nhé anh có một bờ vai đủ rộng, một vòng tay ấm, một trái tim luôn thấu hiểu em.."
Tiếng hát ấm áp cùng tiếng đàn ghi ta vang lên khiến cho Quỳnh bật khóc. Khi ánh đèn sân khấu chiếu xuống khuôn mặt chàng trai đó, rất nhiều người bạn bè của cô và anh đã rất ngạc nhiên. Anh nhìn cô vừa đàn hát vẫn ấm áp và mỉm cười giống như ngày đầu anh hát tặng cô vậy. Nhưng còn Quỳnh từ ngỡ ngàng, sững sờ rồi xúc động, cô chỉ biết khóc.
- Cảm ơn em đã đợi anh ba năm và anh cũng đã giữ được lời hứa của mình.
Ôm Quỳnh vào lòng nước mắt Phong cũng đã rơi. Quỳnh chỉ biết đứng trong vòng tay của anh và khóc. Ngày hôm nay cô khóc không phải vì những đau buồn của năm tháng qua nữa, cô khóc vì hạnh phúc, vì niềm vui và vì những điều ước của cô đã thành sự thật.
Trong màu áo trắng tinh khôi của một cô dâu, Quỳnh rạng rỡ bước đi trong tiếng vỗ tay rộn ràng của bạn bè và người thân, ngày hôm nay những đợi chờ của cô cũng đã trở thành hạnh phúc. Và cô biết mối tình đầu không phải chỉ là đau...
Ngọc Ánh Sưu Tầm
truyện tình yêu hay

MỐI TÌNH ĐẦU KHÔNG PHẢI CHỈ LÀ ĐAU!

Tranh Vip  |  at  1:06:00 PM


Từ ngày đến đây làm việc ngày nào cũng là Phong đưa đón cô đi về, bạn bè biết tỏ ra ghen tỵ, thậm chí có nhiều nữ sinh trong trường còn lên tiếng trước mặt Quỳnh. Nhưng cô không nói gì, thời gian làm việc với Phong cô cũng dần hiểu ra nhiều điều về con người anh. 
***
Một ngày cuối tháng 9, Quỳnh dậy sớm chuẩn bị thật kỹ để đi nhập học, mà thực ra thì chẳng có gì phải chuẩn bị, vì mọi thứ đã sẵn sàng hết rồi. Ngày hôm ấy cũng giống như ngày nhận được giấy báo trúng tuyển , Quỳnh háo hức vô cùng, nên cô đã cố gắng đi thật sớm đến để ngắm ngôi trường mới, phòng học mới như thế nào...
Thành phố buổi sớm bình minh gió mát rượi, sân trường im bóng thật đẹp, một ngôi trường đúng như mơ ước của Quỳnh. Dạo một vòng xem phong cảnh thế nào, trường cũng rất rộng, cuối cùng tôi cũng tìm đến nơi đón tiếp tân học sinh. Đang tính chen chân vào để đăng ký thì nghe tiếng gọi:
- Quỳnh phải không?

Quay lại thấy cô bạn nào đó trông quen quen, nhìn kỹ mới biết là cô bạn cùng trường cấp 2:
- Linh hả, sao Linh cũng ở đây, Linh cũng thi vào đây sao?
Linh cười:
- Ừ, sao Quỳnh ngạc nhiên lắm hả, Linh cứ nghĩ ở đây không có bạn không ngờ lại gặp người quen rồi.
Cô không nói hết nổi vui mừng vì ở nơi xa lạ này lại gặp cô bạn đáng quý này:
- Ừ, Linh học lớp gì thế?
Linh trả lời rất hào hứng:
- Ngôn ngữ Anh, Linh thích học cái này lắm nên đã cố gắng thi được đó, Quỳnh thì sao?
Cô còn mừng hơn Linh:
- Quỳnh cũng vậy không khéo chúng ta được học chung rồi.
Hai đứa vui mừng cứ như những đứa bạn thân lâu lắm rồi mới gặp nhau, mãi mê nói chuyện đợi đến lúc một cậu bạn đứng bên lên tiếng:
- Nè hai cô, không làm thủ tục thì đi ra chỗ khác cho người ta làm đi!
Nghe cái giọng nói khó chịu của ai đó Quỳnh quay lại bắt gặp một ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt nhìn rất kiêu ngạo. Trả cho hắn một cái nhìn không mấy thiện cảm rồi Quỳnh liền quay đi, Linh biết hai người cũng không đúng nên kéo tay Quỳnh lên nhanh chóng làm thủ tục nhập học. Sau khi làm xong thủ tục nhập học của mình, Quỳnh đứng cố ý nhìn xem tên con trai đó học lớp nào:
- Thái Quốc Phong, K56 công nghệ thông tin, thì ra là một h..a..ck..er.
Quỳnh nhìn cậu ta và cười một kiểu cười có lẽ cậu con trai đó cả đời cũng không quên được. Linh cảm thấy không khí hình như có chút thay đổi liền quay lại :
- Xin lỗi các bạn nhé!
Rồi cô kéo tay Quỳnh đi nhanh còn cậu Phong kia vẫn nhìn theo với một nụ cười rất không mấy bận tâm.
Để thuận lợi cho việc học và tham gia các hoạt động của lớp Linh và Quỳnh cùng đăng ký ở ký túc. Phòng Quỳnh có 8 người đều học cùng lớp với cô đến từ nhiều miền quê khác nhau. Buổi tối đầu tiên cả phòng họp lại giới thiệu nhau để quen biết và trò chuyện rôm rả.
Giảng đường nơi Quỳnh học cách ký túc không xa vừa đủ để cô cùng bạn bè nói chuyện trước khi vào lớp. Buổi học đầu tiên hầu như chỉ là để làm quen, cô giáo chủ nhiệm là giảng viên mà còn rất trẻ. Nhìn thấy cô Quỳnh cũng mơ ước sau này được ở lại làm giảng viên của trường, Quỳnh thầm hứa sẽ cố gắng để đạt được ước mơ đó. Cô nói:
- Lớp trưởng, bí thư đã được chỉ định bây giờ cô muốn bầu lớp phó và phó bí thư nữa. Cô chỉ định nhé! Phó bí thư em: Đinh Thái Quỳnh em đảm đương được không?
Quỳnh giật mình đứng dậy, hơi lo lắng nhưng mấy đứa trong phòng cổ vũ nhiệt tình nên cũng mạnh dạn đồng ý:
- Em sẽ làm tốt ạ.
Cô cũng chỉ định lớp phó nữa và buổi học đầu tiên trôi qua chủ yếu để lớp giới thiệu và làm quen với nhau.
Sau mỗi buổi học quay về phòng Quỳnh nghe rất nhiều về anh chàng bí thư lớp CNTT từ mấy cô bạn cùng phòng nhưng cũng không mấy bận tâm lắm. Cho đến một hôm đang học tiết anh kinh tế của cô chủ nhiệm. Sự xuất hiện của một nhân vật ở ngoài cửa lớp khiến cả lớp lại xôn xao:
- Xin phép cô cho em gặp bí thư lớp vài phút ạ!
Giọng nói rất lịch sự, nhẹ nhàng nhưng bên tai Quỳnh dường như có chút ám ảnh, cô nhìn ra, chỉ kịp để tròn mắt ngạc nhiên: Trời ơi.
Cô giáo nhẹ nhàng:
- Hôm nay bạn bí thư nghỉ, phó bí thư ra nhận thông báo thay nhé.
- Hả. Quỳnh giật mình, đứng dậy đi ra.
Nhìn thấy Quỳnh đi ra, Phong cười khẩy:
- Đúng là oan gia ngõ hẹp.
- Tại trái đất tròn quá mà, Quỳnh vẫn thọng mặt ra
- Đây là kế hoạch chuẩn bị cho cuộc thi nữ sinh thanh lịch sắp tới, đồng chí phó bí thư nhớ trao đổi lại với lớp. Chào!
Phong đưa thông báo xong vẫy tay đi còn Quỳnh đứng đó mà tức sôi máu. Sao lại có người như vậy chứ. Quỳnh đi vào lớp trong khi cả lớp đang hào hứng vì nhìn thấy thần tượng của mình thì vẻ mặt của Quỳnh lại rất không vui. Linh hỏi:
- Sao vậy.
Quỳnh vẫn tức tối:
- Bà nhớ hắn không:
- Nhớ chứ, tui tưởng bà biết cậu ta là bí thư K56CNTT rồi chứ, cậu ta rất nổi tiếng đó. Linh cười.
- Người như hắn ta sao mà làm bí thư được chứ, hống hách, kiêu ngạo, tốt cái gì chứ. Sao người khác cứ hâm mộ hắn chứ.
Quỳnh tuôn ra bao nhiêu bực tức trong lòng. Linh hiểu Quỳnh vẫn giận chuyện cũ nên thôi không nói thêm gì nữa, Quỳnh bản tín tốt bụng, gần gũi với mọi người nên không thích vẻ mặt kiêu ngạo của Phong đó là điều đương nhiên. Linh chỉ cười mà không nói gì, cô nghĩ sao cô bạn của mình bình thường tốt như vậy mà lúc này lại trẻ con thế.
Sau buổi học hôm ấy, đi về ký túc Linh cung cấp cho Quỳnh rất nhiều thông tin về Phong. Phong thi đậu thủ khoa vào khoa CNTT của trường, nên đựơc bầu làm bí thứ. Cậu ta sinh ra trong gia đình giàu có nên có chút kiêu ngạo nhưng học rất giỏi, giờ làm trong ban chấp hành đoàn của trường nữa rồi, đàn, sáo đều giỏi lại hát hay nữa. Nghe Linh và bạn bè nói thì hay lắm nhưng Quỳnh vẫn thấy không vừa lòng, cô nói sau này không muốn nghe về tên đó trước mặt mình nữa. Nghe vậy Linh cũng không nói gì nữa.
Mãi mê chuẩn bị các công việc của trường và bận rộn với công việc học của mình nên Quỳnh cũng không để ý gì nhiều đến Phong nữa. Nghe ai kể về Phong là cô lại tránh xa không muốn nghe, có lúc lỡ nhìn thấy thì cô tránh hướng khác. Đôi lúc cô thấy sao lại xui xẻo khi gặp một người như thế chứ.
Cuối cùng ngày thi nữ sinh thanh lịch rồi cũng đã đến, không phải chỉ lớp Quỳnh rất nhiều nữ sinh khác đều mong muốn nhất là xem Phong biểu diễn, khi nghe đến tên của Phong thôi cả khán phòng rộn lên hẳn. Phong bước ra sân khấu, vẫn với vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo đó nhưng đầy tự tin. Với màn biểu diễn vừa đàn hát ca khúc " Xinh tươi Việt Nam" Phong có lẽ đã lấy đi trái tim của hầu hết sinh viên ở đây. Chỉ có Quỳnh thì không thấy như vậy.
Buổi biểu diến kết thúc mọi người đều ra về, cả bọn rủ nhau đi ăn uống nhưng Quỳnh thấy không vui nên về trước. Gọi điện về nhà biết bố đang bệnh Quỳnh buồn hơn, lúc này tự nhiên cô thấy buồn, tủi lắm. Đi về ký túc một mình Quỳnh đã khóc, cô khóc rất nhiều.
- Nè nhóc.
Giọng ai đó vang lên ngay trước mặt Quỳnh thấy quen lắm, ngước mặt lên hình như Phong còn định nói điều gì đó nhưng nhìn thấy đôi mắt còn đẫm lệ của Quỳnh anh lại thôi.
- Chuyện gì? Quỳnh lau nước mắt, đổi thái độ ngay.
- Thật là.., Phong cười.
- Cười gì, bộ tui khó coi lắm à, tui cũng chẳng cần người khác thương hại. Quỳnh gắt lên. Phong vẫn nhẹ nhàng:
- Có chuyện gì thế, phù thủy mà vẫn rơi nước mắt à.
- Phù thủy...Ai phù thủy hả. Quỳnh gắt lên và còn định xông tới.
- Nè nè coi chừng nha. Lời nói của Phong khiến Quỳnh lui lại.
- Sao anh không đi ăn uống, lên hoan cùng mọi người, anh là ngôi sao mà.
Quỳnh nói giọng cô có chút như chế giễu, Phong chỉ cười khẩy:
- Về phòng ngủ sướng hơn, dù sao thì cùng đường muốn đi chung không thì tùy.
Nói xong Phong quay lưng đi, Quỳnh vẫn hơi khó chịu nhưng vẫn đi theo sau. Cô nghĩ dù sao có người đi cùng cũng hơn. Phong cầm cây sáo lên thổi. Tiếng sáo cao vút, vi vu giữa trời đêm thật ngọt ngào, nhưng cũng buồn thăm thẳm. Lúc đến lối lên phòng Quỳnh:
- Chúc ngủ ngon. Phong nói xong quay lưng đi không để người khác nhìn thấy nét mặt cũng như nói lại một câu gì hết.
Đêm hôm ấy và những ngày hôm sau nữa Quỳnh vẫn nhớ về nụ cười lúc đó, vẽ mặt rất lãng tữ lúc thổi sáo của anh. Cô cũng quan tâm nhiều hơn đến những câu chuyện của anh từ người khác. Cô nhận ra Phong rất ít khi cười, lúc anh cười với cô cũng là hiếm hoi lắm. Cô nghe kể bao nhiêu câu chuyện về những cô gái, nữ sinh trong trường yêu thích anh, tỏ tình với anh mà anh không nhận lời. Cô nghe thì được biết những cô nữ sinh đó cũng xinh đẹp, con nhà khá giả, có người còn là hoa khôi của trường nữa, vậy mà cô thắc mắc sao Phong không nhận lời nhỉ...
Mỗi khi thấy Phong đi qua rất nhiều nữ sinh đã gọi tên anh nhưng anh không hề cười thậm chí cũng không nhìn một cái. Quỳnh đã nghĩ sao lại kiêu ngạo thế chứ, cô nhìn xuống thấy Phong đang nhìn mình và cười khẩy. Chuông điện thoại reo, Quỳnh mở ra đọc tin nhắn: " Tôi biết Quỳnh đang nghĩ gì. Ký tên: Phong". Quỳnh giật mình nhìn lại thì Phong đã đi vào lớp. Sao cậu ta lại có số của mình chứ, Quỳnh suy nghĩ mãi về những điều đó và cả nụ cười đầy ẩn ý của Phong.
Gia đình của Quỳnh từ khi bố ốm kinh tế càng khó khăn hơn, cô quyết định đi làm thêm để trang trải chút kinh phí giúp đỡ gia đình. Cô xin đi dạy kèm cho một gia đình trong thành phố. Hôm đó vì bài tập nhiều Quỳnh về muộn không bắt được xe về trường nữa đành đi bộ về, trên đường về lại gặp phải một đám thanh niên trêu ghẹo. Đang không biết phải làm thế nào có tiếng xe máy dừng lại:
- Mấy người tính làm gì thế?
Giọng Phong đầy quyền uy. Đám thanh niên quay lại nhìn thấy Phong thì lắp bắp, có vẻ như run sợ. Nói xong liền bỏ đi ngay:
- Anh Phong, bọn em chỉ hỏi thăm thôi
- Lên xe đi, chở về.
Phong nói cứ như ra lệnh. Quỳnh thì còn sợ nên cũng ngoan ngoãn leo lên xe. Trên đường về Phong cũng không hỏi điều gì cả, Quỳnh muốn nói cảm ơn Phong nhưng lại không mở miệng ra được nên cứ ngồi im lặng vậy. Đến một quán ăn thấy Phong rẽ vào, Quỳnh định hỏi, Phong đã nhanh miệng:
- Tui đó bụng, phải ăn tý đã, giờ về ngủ là tui chết đói luôn.
Thật ra từ trưa đến giờ Quỳnh cũng đã ăn gì đâu, đang lúc vậy có ăn cứ ăn đã. Cô ăn liền một mạch hết tô phở gà làm Phong chỉ biết trố mắt nhìn và lắc đầu cười. Cô ăn xong cứ ngồi im lặng, hình như Phong biết cô có gì muốn nói nên đã lên tiếng:
- Muốn nói gì thì cứ nói đi.
- Cảm ơn.
Quỳnh nhỏ nhẹ. Phong cười và không nói gì.
- Nhưng mà sao Phong quen họ vậy?
- Ở đây ai không biết tui mới là lạ đó? Phong nói.
Quỳnh vẫn trố mắt không hiểu gì, Phong nhìn nét mặt của Quỳnh, anh hiểu ra ngay vấn đề:
- Thôi đừng để ý, dân đen nhìn mặt ngu ngơ vậy biết là có nói cũng không hiểu rồi.
Quỳnh nhìn chằm chằm vào Phong, vẻ mặt tức tối lắm, nhưng nghĩ lại cũng là ân nhân nên đành nhẫn nhịn.
- Có muốn kiếm việc làm ban ngày không, ở nhà hàng tui đang làm có việc đó, đỡ phải đi về đêm hôm, lỡ xảy ra chuyện gì ai giúp. Ngày mai đi làm luôn đi.
Quỳnh ngạc nhiên tròn mắt lên nói:
- Còn chưa xin sao đi làm?
- Tui sẽ nói giúp, tui làm ở đó. Phong nhìn cô và nói.
- Anh mà cũng đi làm sao?
- Chứ không làm sống bằng gì, thôi ăn xong rồi về thôi.
Phong cho Quỳnh hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cô cứ nghĩ anh chỉ là thằng công tử bột chỉ biết tiêu tiền. Về đến phòng Phong còn dặn:
- Chiều mai 13h nhà hàng AStar, nhớ đúng giờ đó.
Nói xong anh quay xe đi, sao lúc nào anh ta cũng ra lệnh cho người khác thế nhỉ, Quỳnh ấm ức nhưng dù sao cũng hy vọng công việc mới sẽ tốt hơn.
Vừa vào phòng thấy Quỳnh về mọi người đều hỏi sao về muộn thế. Quỳnh kể lại mọi chuyện, Linh thở phào nhẹ nhõm:
- May quá, gặp anh Phong nếu không không biết thế nào nữa, hay thôi bà nghĩ dạy đi.
Quỳnh gật đầu:
- Phong cũng bảo tui kiếm công việc khác làm, bảo chiều mai làm rồi, nhưng mà Phong là người thế nào vậy?
Cả bọn nhìn Quỳnh:
- Chứ bà không biết thật à. Quỳnh lắc đầu:
- Cha mẹ của Phong là người làm ăn kinh doanh lớn thường hay đi đây đó, quan hệ tốt, nên gia đình rất có quyền thế, kể cả bọn giang hồ cũng phải nể mấy phần đấy.
Quỳnh nghe mấy đứa bạn nói xong cũng nghĩ ngợi nhiều, đêm đó cô không ngủ được vì suy nghĩ nhiều về Phong.
Ngày mai cô đến nhà hàng rất đúng giờ, đi vào trong có người ra đón hỏi tên và đưa vào giới thiệu việc cho làm. Chị quản lý hướng dẫn cho cô rất nhiệt tình tỷ mỷ, sau đó chỉ cho cô bưng bê những thức ăn đồ uống nhẹ cho khách theo chỉ dẫn của người oder. Cô nhìn ra thấy Phong đang đi oder cho khách, thái độ làm việc nhiệt tình, chu đáo của anh khác hẳn với ngày thường cô thấy ở trường. Phong đi vào, nói như ra lệnh:
- Nhìn gì nữa, lấy khay đi.
- Em bưng theo Phong đi, Chị quản lý bảo
- Dạ, vâng! Quỳnh nhanh nhảu.
Công việc này hơi khó khăn tý chút với Quỳnh, nhưng đổi lại cô thấy mình vui vẻ, và thoải mái khi làm việc, lương lại cao và ít nhất không sợ về muộn. Hết giờ làm việc, Quỳnh ra đứng bắt xe buyt về, Phong lái xe qua:
- Lên xe đi, đi về cứ vậy lương sao đủ.
- Kệ tui, Quỳnh cãi lại.
Từ ngày đến đây làm việc ngày nào cũng là Phong đưa đón cô đi về, bạn bè biết tỏ ra ghen tỵ, thậm chí có nhiều nữ sinh trong trường còn lên tiếng trước mặt Quỳnh. Nhưng cô không nói gì, thời gian làm việc với Phong cô cũng dần hiểu ra nhiều điều về con người anh. Nhờ thời gian đó làm việc cô cũng kiếm được một khoản đủ chi tiêu cho mình nên khi kỳ thì học kỳ sắp tới Quỳnh có ý muốn nghĩ làm để tập trung cho ôn thi, Phong cũng đồng ý như vậy. Cô hiểu đối với Phong, anh đi làm chỉ để giải trí tinh thần, còn về tiền bạc cô biết anh không hề thiếu thốn, thứ anh thiếu thật sự chỉ là tình cảm gia đình thôi. Những ngày ôn thi học kỳ Quỳnh tập trung vào học tập cô cũng không để tâm nhiều đến những chuyện xung quanh mình nữa. Một hôm lúc Quỳnh đang đứng ngoài hành lang, có tiếng chuông điện thoại, Linh gọi:
- Quỳnh ơi, Anh Phong gọi mày đó.
- Alo, gì đó? Quỳnh cầm điện thoại nói liền.
- Gọi mấy người đi ăn luôn đi, nhân dịp lấy tình thần cho ngày mai bắt đầu thi.
Cả phòng của Quỳnh nghe vậy thì ồ lên, nhìn sang bên phòng của Phong thấy đám con trai đang đứng đó vẫy tay.
- Đi không? Quỳnh hỏi bọn con gái.
- Có chứ. Cả bọn đồng thanh.
- Vậy chờ đi. Quỳnh ghé vào điện thoại nói với Phong.
Anh biết Quỳnh lúc nào cũng giọng như vậy nên đối với anh chẳng có gì lạ. Đi ăn cùng với phòng của Phong mọi người đều nói cười vui vẻ. Nhìn Phong cũng rất hạnh phúc, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Mọi người cùng chúc cho tất cả có một kỳ thi đạt kết quả cao.
Sau khi kết thúc năm học đầu tiên mọi cố gắng của Quỳnh đã đạt được, một kết quả tổng kết cao nhất lớp cũng khiến Quỳnh thấy hài lòng. Buổi tổng kết và trao tặng danh hiệu cho sinh viên giỏi cho toàn khóa được xướng tên cô đã rất vui, và tất nhiên không thể thiếu Phong được. Đứng trên sân khấu rất hãnh diện nhận giấy khen từ nhà trường lòng Quỳnh vui lắm, cô thầm cảm ơn Phong nếu không có anh giúp đỡ trong những lúc gia đình khó khăn nhất có lẽ cô đã không thể cố gắng học tốt được.
Kết thúc phần trao thưởng là đến các tiết mục văn nghệ, tất nhiên như mọi khi ai cũng mong chờ đến phần biễu diễn của Phong và lần này Quỳnh cũng vậy. Khi Phong bước ra sân khấu lúc nào anh cũng tự tin, nhưng hôm nay Quỳnh thấy nét mặt đỡ kiêu căng hơn thì phải. Giọng nói của Phong nhẹ nhàng ấm áp:
- Bài hát này tôi xin gửi tặng tất cả các bạn và đặc biệt gửi tặng đến một người...
Lời nói bỏ dỡ của Phong đã khiến cả khán phòng rộn lên không biết người đó là ai? Phong vừa đàn vừa hát, ánh mắt anh nhìn cô rất ấm áp, anh khẽ mỉm cười, lần đầu tiên cô thấy anh cười trên sân khấu khi biểu diễn như vậy. "Tình cờ anh gặp em nơi vườn hoa đêm trăng rằm, trộm nhìn em thật lâu anh ngẩn ngơ em biết chăng. Người như đóa hoa hồng em cười như những nụ hồng, đã làm cho lòng anh kể từ đây biết nhớ mong..." Bài hát của anh nhẹ nhàng ấm áp, đi vào lòng cô rõ ràng từng câu, từng chữ đến bản thân cô cũng cảm thấy bất ngờ.
Và tình yêu của cô và anh cứ đến nhẹ nhàng như vậy, cho đến bây giờ Quỳnh cũng không biết cô đã yêu anh từ bao giờ. Càng ở bên anh cô càng thấy con người anh không tệ như cô nghĩ. Phong biết rất nhiều thứ đến Quỳnh cũng phải ngạc nhiên, còn cô thì cái gì cũng không biết, chính anh cũng dạy cho cô nhiều điều trong cuộc sống và thường xuyên nói cô "sao mà ngu ngơ thế, cái gì cũng không biết". Những năm tháng cứ qua đi với một tình yêu nhẹ nhàng, đẹp đẽ như vậy. Lúc nào cô cũng nghe bạn bè than thở về tình yêu đầu đau lắm, không có kết quả, thế nào rồi cũng chia tay. Cô chỉ cười khi nghĩ đến mình cô cũng là tình yêu đầu nhưng chỉ thấy hạnh phúc, hơi điên khùng một tý thôi.
Bốn năm đại học trôi qua vơi thành tích học tập xuất sắc toàn khóa Quỳnh được giữ lại trường như mong ước của cô. Linh cũng xin được một công việc tốt gần đó nên hai người lại thuê phòng trọ và ở cùng với nhau. Còn Phong thành tích của anh không thua cô nhưng anh lại chọn con đường khác. Anh đã tính đến chuyện đi du học ba năm nên anh có hỏi Quỳnh:
- Nếu anh đi Quỳnh có chờ anh không?
- Thôi nha, đi sang đó thì đi luôn chứ, chờ sao được. Nghe Quỳnh nói vậy thôi nhưng anh hiểu trong lòng Quỳnh đang nghĩ gì.
- Vậy là không cho anh đi à?
- Ý Quỳnh không phải vậy.
Quỳnh là người thật thà nên ít khi cô hiểu được câu nói của Phong là đùa hay thật, nên phản ứng lại ngay. Phong nhìn cô cười:
- Sao trên đời có người ngu ngơ vậy mà vẫn học được chứ.
Quỳnh lườm anh một cái rồi quay ngoắt đi không nói gì, cô biết lý lẽ cô không thắng được nên đành tỏ thái độ vậy. Cuối cùng Phong quyết định đi, anh tính đi ba năm thôi, kể ra cũng sẽ nhanh lắm.
Phong đã chuẩn bị tất cả mọi thứ cho chuyến đi của mình, tuần tới anh sẽ lên đường, anh đã chào tạm biệt bạn bè người thân. Anh đã hứa với Quỳnh thứ 7 tuần này sẽ đi chơi một ngày vui vẻ trước khi anh đi.
Tối thứ sáu hôm đó Quỳnh đang rất hào hứng ngồi nói chuyện với Linh rủ ngày mai kêu người yêu Linh cùng đi chơi luôn, thì nghe chuông điện thoại rung, Quỳnh bắt máy, đầu dây kia giọng một người con trai:
- Em à, thằng Phong nó gặp tai nạn giờ đang ở bệnh viện thành phố em vào ngay nhé!
Quỳnh sững người khi nghe tin đó, cô và Linh nhanh chóng gọi taxi tới bệnh viện. Phong đang nằm trong phòng cấp cứu, rất nhiều người nhà và bạn bè của anh đều đang đứng chờ ở đó.
- Phong sao rồi, tình hình của anh ấy ra sao?
Quỳnh gào lên khi bản thân của cô cũng không còn giữ được bình tĩnh nữa. Bạn bè của Phong và Linh phải đỡ cô ngồi xuống. Kiên bạn thân của Phong an ủi Quỳnh:
- Các bác sỹ đang cấp cứu em cứ yên tâm đi, chắc không sao đâu.
Vừa lúc các bác sỹ đi ra:
- Tình hình của cậu ấy không còn nguy hiểm nữa nhưng mà để biết lúc nào cậu ấy tỉnh lại thì hơi khó, cũng có thể không tỉnh lại được mà phải sống cuộc đời như vậy. Gia đình nên chuẩn bị tinh thần trước cho những tình huống xấu nhất.
Mẹ của Phong cũng gục xuống khi nghe bác sỹ nói như vậy. Chắc bà đang rất hối hận vì lo mải mê việc kinh doanh mà không quan tâm nhiều đến con trai của mình. Còn Quỳnh cô ngồi đó như người mất hồn, không biết nói gì nữa bao nhiêu dự định của cô và anh đã tan thành mây khói, không còn gì nữa rồi. Những mơ ước, hy vọng về cuộc sống tốt đẹp của hai người giờ đây cũng không còn nữa. Bước vào bên cạnh giường bệnh của anh, thấy Phong nằm bất động, cô chỉ ước gì nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng của anh ngày xưa. Dù anh có kiêu ngạo cũng được miễn là không phải nằm ở đây. Cô như không tin vào mắt mình, cô cứ đứng đó như một bức tượng hồi lâu.
- Quỳnh ơi, em về nghỉ đi, ngày mai lại tới.
Tiếng Kiên nói dường như cô cũng không nghe thấy, Linh lay cô:
- Quỳnh ơi, Quỳnh ...
Lúc này cô mới quay người lại:
- Mình không sao, mình muốn ở lại đây thêm chút nữa.
Tối hôm đó là thứ 6 ngày 13...
Suốt một tuần kể từ hôm đó, ngoài giờ dạy cô đều đến để thăm Phong, cô luôn mong kỳ tích sẽ xảy ra, để cô được nói với anh một điều mà cô chưa bao giờ nói. Nhưng những ngày cô đến đó vẫn là cảnh tượng chỉ do cô mong ước mà thôi. Cô biết kỳ tích sẽ không xảy ra rồi.
Sau một tuần Phong nằm viện, Quỳnh nghe mẹ Phong và anh Kiên nói sẽ đưa Phong qua Mỹ xem thế nào. Hy vọng thì rất nhỏ nhoi nhưng bà cũng muốn làm hết sức mình. Ngày đưa Phong lên máy bay cùng gia đình qua Mỹ, cô không nghe được lời tạm biệt và lời hứa sẽ quay về của anh. Nhưng cô vẫn hy vọng, hy vọng dù chỉ là một chút...
Từ khi gia đình Phong đi, Quỳnh luôn hỏi thăm tình hình từ Kiên nhưng vẫn không có tin tức gì. 1 tháng, 2 tháng, ... 5 tháng rồi một năm trôi qua, cô không có bất cứ tin tức gì của Phong và gia đình anh nữa. Cô thấy buồn và mọi hy vọng cũng sụp đổ. Ngày Linh kết hôn, Linh đã nói với cô:
- Tớ biết nói với cậu thế này thật không nên nhưng cậu cũng phải tìm một người khác và tiếp tục cuộc sống này, hãy cố gắng quên Phong đi. Đợi chờ như vậy đâu có kết quả gì.
Kiên cũng đã khuyên Quỳnh hãy tìm một cuộc sống mới cho mình, dừng mãi hoài niệm về quá khứ như vậy nữa.
Quỳnh chỉ cười:
- Quỳnh không sao đâu, mọi người cứ yên tâm.
Lang thang bước đi một mình trên con đường về sau tiệc cưới của Linh, Quỳnh thơ thẩn nghĩ về những điều Linh và Kiên đã nói. Nhưng quên Phong ư? điều đó sao khó quá đối với cô. Không phải Quỳnh không có người theo đuổi nhưng cô không thể quên được Phong, làm sao cô có thể làm được điều đó đây. Quỳnh nghĩ về những lời bạn bè nói về mối tình đầu lúc nào của không có kết quả tốt đẹp, ngày đó cô đã cười cho rằng điều đó không đúng. Nhưng bây giờ cô phải chua chát chấp nhận, hỏi tại sao mối tình đầu cứ phải là đau?
***
Hai năm sau nữa.
Những năm tháng miệt mài trên giảng đường đã giúp Quỳnh dần vơi đi nỗi nhớ Phong nhưng cô vẫn chưa yêu thêm một người nào hết. Linh đã có một cô con gái rất xinh mà Quỳnh nhận làm mẹ nuôi nên cũng thường xuyên qua lại bên đó.
Hôm đó, sau giờ dạy trên giảng đường Quỳnh vội về nhà chuẩn bị để tối đi dự tiệc mừng sinh nhật con gái Linh tại nhà hàng Astar. Bước vào nơi đã từng một thời gắn bó với Phong cô thấy một chút nhớ nhung, trống trải hiện về trong tấm trí của mình, nỗi nhớ người cũ lại hiện về rõ nét như mọi chuyện mới xảy ra từ hôm qua.
- Quỳnh ơi..
Tiếng Linh gọi làm cô bừng tỉnh, cô bước đến bên bàn bế con gái, cùng mọi người hát và thổi nến sinh nhật rất vẻ. Sau khi mọi người thay nhau chúc mừng và tặng quà con gái Linh xong thì Linh tuyên bố:
- Bây giờ mới là phần quan trọng nhất, xin mời mọi người nhìn lên sân khấu.
Tất cả ánh đèn vụt tắt, tiếng nhạc vang lên. Trên sân khấu có một người đang ngồi:
- "Đi qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao nhiêu nỗi thăng trầm anh đã rất hạnh phúc...Làm vợ anh nhé anh có một bờ vai đủ rộng, một vòng tay ấm, một trái tim luôn thấu hiểu em.."
Tiếng hát ấm áp cùng tiếng đàn ghi ta vang lên khiến cho Quỳnh bật khóc. Khi ánh đèn sân khấu chiếu xuống khuôn mặt chàng trai đó, rất nhiều người bạn bè của cô và anh đã rất ngạc nhiên. Anh nhìn cô vừa đàn hát vẫn ấm áp và mỉm cười giống như ngày đầu anh hát tặng cô vậy. Nhưng còn Quỳnh từ ngỡ ngàng, sững sờ rồi xúc động, cô chỉ biết khóc.
- Cảm ơn em đã đợi anh ba năm và anh cũng đã giữ được lời hứa của mình.
Ôm Quỳnh vào lòng nước mắt Phong cũng đã rơi. Quỳnh chỉ biết đứng trong vòng tay của anh và khóc. Ngày hôm nay cô khóc không phải vì những đau buồn của năm tháng qua nữa, cô khóc vì hạnh phúc, vì niềm vui và vì những điều ước của cô đã thành sự thật.
Trong màu áo trắng tinh khôi của một cô dâu, Quỳnh rạng rỡ bước đi trong tiếng vỗ tay rộn ràng của bạn bè và người thân, ngày hôm nay những đợi chờ của cô cũng đã trở thành hạnh phúc. Và cô biết mối tình đầu không phải chỉ là đau...
Ngọc Ánh Sưu Tầm

0 nhận xét:

aa

?max-results="+numposts2+"&orderby=published&alt=json-in-script&callback=postfeature\"><\/script>");

Populars

Contact Form

Name

Email *

Message *

    12081

    1208

    Blog Archive

General

© 2013 Trang chủ. WP Annhienblogs Converted by annhienblogs
Annhienblogs. Powered by Blogger.