Button Text! Submit original article and get paid. Find out More

Latest

Sunday, May 1, 2016

- Chúng ta cùng về được không?
"Đ - "Đồ chảnh chó"...
Câu chửi thề của Khánh Linh được Nghĩa nhắc đi nhắc lại đến thời điểm bây giờ đã không dưới chục lần. Kể ra thì cũng chính vì câu chửi này mà nhân duyên của Linh và Nghĩa mới có cơ may bắt đầu như vậy...
***
Cách đây 5 tháng, vào một ngày thu khá đẹp trời, cái thời tiết mà dễ khiến con người ta nảy sinh nhiều cảm xúc nhất. Khánh Linh đi làm với tâm trạng vui vẻ, tràn đầy năng lượng, một cô gái mặc dù đã 25 tuổi nhưng vẫn nhảy chân sáo, miệng vẫn ngêu ngao hát hai con thằn lằn con - cái bài mà cách đây hơn 20 năm cô từng hát, vẫn thường xuyên xem puca, tom và jerry thì đã đủ để bộc lộ rõ nét về hình ảnh con người Linh. Cô lúc nào cũng thế, lúc nào cũng yêu đời, cũng vui vẻ và căng tràn sức sống, bất cứ ai ở cạnh cô đều có cảm giác như chẳng có chuyện gì có thể làm cho cô gái bé bỏng này phải buồn cả. Nhưng không hiểu tại sao, ngày hôm đó chỉ vì một chuyện hết sức cỏn con thôi mà khiến cô dễ dàng bực tức như vậy, và cô gọi nó là định mệnh.

Sau khi đến công ty chưa đầy 2 tiếng đồng hồ thì tâm trạng của Linh đã bị trùng xuống với cái lý do đơn giản là "thằng chồng" cô hôm nay bị bệnh đã liệt giường liệt chiếu. Linh vẫn thường gọi vui cái máy tính của mình là "thằng chồng", bởi ở cái công ty này thì chỉ có nó là lúc nào cũng đồng hành sát cánh cùng cô, chơi cùng cô, ăn cũng cùng cô thế nên việc nó xảy ra chuyện là điều khiến cô hoang mang nhất. "Có lẽ là lỗi win, do nhiễm virus" – một anh làm cùng công ty cho cô một nhận định sau khi thấy Linh rên la ầm ĩ. Đầu cô như nảy số cô nhanh chóng dùng 3 giây để nghĩ lại những gì ngày hôm qua cô làm, những trang web ngày hôm qua cô đã lướt, nhưng rõ ràng một điều rằng cô không thể nhớ hết được, đã thế cái thói quen xóa tất cả lịch sử trình duyệt làm cô càng không thể nghĩ được mình đã click vào những đường link nào và trong số đó có đường link đen nào không mà khiến chồng cô bệnh nặng như vậy, nó gần như bị đơ toàn tập, tắt không được, bật cũng chẳng xong. Cô thầm nguyền rủa những con virus chết tiệt đó, nếu không phải tại chúng thì tâm trạng cô đã chẳng hoang mang như vậy..nhưng đáng ra cô nên mắng nhiếc cái bọn tạo ra những con virus đó thì mới đúng., một bọn rảnh rỗi đi phá hoại người khác – cô nhận định như thế. Sau một hồi loay hoay nhưng không tìm ra cách chạy chữa, Linh tự mắng bản thân mình tại sao xây dựng nhiều mối quan hệ vậy mà lại không quen lấy một mống có chuyên ngành công nghệ thông tin, thế là đành ngậm ngùi quyết định gọi thợ đến cứu giúp, cô lục tìm lại cái card mà mấy hôm trước có người phát tờ rơi đi qua để lại cho cô.
Đúng là thời buổi cạnh tranh, muốn móc túi được người dùng buộc lòng dịch vụ của bạn phải thật ngọt. Khi cô mới gọi điện đến cái trung tâm máy văn phòng gì gì đó, nghe nhân viên bên đấy nhận yêu cầu cô đã cảm thấy rất hài lòng về thái độ phục vụ cũng như chăm sóc khách hàng của họ. Sau khi nhận lại thông tin rằng hiện tại các kĩ thuật viên đều đang đi hỗ trợ bên ngoài, khoảng 2h sau sẽ có kĩ thuật đến hỗ trợ cô, với cái giọng hài hòa của cô nhân viên bên trung tâm, Khánh Linh dễ dàng đồng ý chờ thêm 2h để được hỗ trợ.
Đúng như hẹn, khoảng 10h30 thì điện thoại của cô đổ chuông ầm ĩ, một anh kĩ thuật viên xuất hiện, cái mặt non nớt của anh ta khiến Linh nghĩ anh ta không đủ khả năng cho ca bệnh này, nhưng chẳng lẽ giờ lại đổi ý, thật là trẻ con, Linh tự mắng bản thân mình như vậy, hơn nữa giờ cô cũng đang cần máy, không thể lại kiếm một trung tâm khác và lại chờ đợi tiếp được, dù sao thì anh ta cũng đến đây để cứu giúp cuộc đời "thằng chồng" của cô mà, méo mó có còn hơn không vậy. Sau khi kiểm tra kĩ lưỡng, khám nghiệm tỉ mỉ tình hình bệnh tật thì anh ta cũng kết luận một câu y chang như những gì cô mới nghe cách đó hơn 2 tiếng đồng hồ rằng máy tính của cô chính xác là đã nhiễm virus, cần phải cài lại win sau đó quét virus thì mới bình thường được. Không tin tưởng tuyệt đối cho lắm nhưng Linh cũng đồng ý giao anh chồng của mình cho tay kĩ thuật viên mặt còn búng ra sữa này chỉ cần nó trở về nguyên trạng thái ban đầu là được.
Thế là công cuộc phục hồi cũng đã được tiến hành, nhưng có vẻ nó không nhanh như Linh dự kiến, cô đã nghĩ trước 12 giờ trưa thể nào cô cũng có máy tính để làm việc bởi cô có hẹn với một người bạn bàn về vài vấn đề viết lách tự do của mình. Nhưng trách cái gói cước mạng trên công ty cô, khiến anh kĩ thuật kia có muốn làm nhanh hơn cũng không thể nào làm được. Về cơ bản thì win đã cài xong, virus cũng đã quét xong, chỉ còn office và một vài phần mềm hỗ trợ khác. Linh tiếp tục sự thể hiện sự bền bỉ của mình bằng cách đợi, hiện tại việc cô có thể làm chỉ là chờ đợi, nhưng hình như có cái gì đó đang ngăn cản sự kiên trì của cô, thì ra là cái bụng cô đang phản bội, nó đang hò hét thúc dục cô làm điều gì đó khác cái việc ngồi đần mặt ra chờ đợi như thế. Nghĩa có lẽ cũng như cô, hoặc anh cũng hiểu điều gì đó trên gương mặt cô, anh nói:
- Còn 20 phút nữa mới có thể down xong bản office này?
- Những 20 phút nữa ạ, thế cả cài chắc phải 1 tiếng nữa đúng không anh?
- Ừ, cũng khoảng đấy...Đói rồi phải không? Hay là như này đi, anh mở hỗ trợ từ xa teamview rồi, lát nữa máy tính down xong bản office này anh sẽ hỗ trợ cài cho em thông qua teamview nhé.
- Thế lát nữa, em sẽ gọi cho anh vào số vừa liên lạc đấy ạ?
- Ừ nhưng không cần gọi đâu, lát anh tự động cài cho em, em cứ để nguyên hiện trạng máy tính như này là được rồi.
- Ok anh, thế cũng được
Linh nhanh chóng đồng ý và thanh toán tiền cho Nghĩa như để giải thoát anh và chính cô khỏi cơn đói đang hoành hành. Nhưng bản office down xong đã lâu mà Linh vẫn thấy cái máy tính của mình án binh bất động, không một thao tác nào hoạt động, sau một hồi suy nghĩ cộng thêm việc nóng ruột cho cái máy tính của mình, Linh với tay lấy cái điện thoại gọi cho Nghĩa. Một giọng nói đều đều, êm ái bên tai cất lên " Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng ..." Linh thoáng giật mình, tắt máy ngay khi cái giong nữ đó còn đang nói, cô gọi lại lần nữa, nhưng vẫn là những âm thanh quen thuộc mà cô vừa nghe được. "Không phải là nhận tiền xong rồi bỏ chạy chứ ? Làm ăn trò mèo vậy?" Linh buột miệng phun ra những nhận xét khi chưa kịp suy nghĩ kĩ càng. Nhưng mấy câu hỏi đó cũng chẳng có ai trả lời cô, và cô cũng chẳng trả lời nổi mình. Cô ấm ức, nhìn cái giao diện của teamview trên màn hình máy tính như đang trêu ngươi sự tin người thái quá của cô, ngay lập tức Linh di chuột tắt rụp một cái. Đành tự tìm hiểu, cuối cùng Linh cũng cài cho xong cái bản office để bắt tay vào công việc. Cả buổi sáng nay Linh đã chẳng làm nên hồn việc gì rồi, cô không thể lại tiếp tục đợi nữa. Đang loay hoay với đống giấy tờ thì điện thoại Linh đổ chuông. Cô nhận ra số điện thoại trên màn hình là của ai, chẳng phải là của tay IT vừa rồi sao.
- Alo ạ?
- Em tắt teamview của anh đi rồi à?
- Vầng, em còn tưởng là anh nhận tiền xong bỏ trốn rồi chứ, bản office đó down xong cách đây 3 tiếng đồng hồ rồi anh biết không?
- Ừ, anh xin lỗi, tại lúc nãy anh có việc phải ra ngoài nên không hỗ trợ cài cho em luôn được, giờ em bật teamview lại đi, anh cài giúp em.
- Sự kiên trì của em thấp nên lúc không đợi được em đã tự mò và cài rồi, nhưng dù sao thì anh cũng kiểm tra lại giúp em, với lại em thấy cái loa nó không nói năng gì từ khi anh cài lại máy đấy ạ.
Nghĩa bật cười vì câu nói vừa giận vừa đùa của Linh, anh ôn hòa:
- Ừ, để anh kiểm tra, em bật teamview cho anh đi.
- Bật rồi, Id là 135789146, pass là 5264.
Linh có chút giận dỗi đã quên mất cả chủ ngữ, vị ngữ trong câu nói của mình. Nhưng vì là người sai và Nghĩa có lẽ cũng không để ý nhiều đến ngữ khí của Linh. Sau khi kiểm tra, rà soát lại một lượt ở đầu máy bên kia anh tắt teamview trả máy lại cho Linh mặc dù chưa biết phía bên này Linh đã ưng với hiện trạng của máy tính hay chưa. Thấy màn hình máy tính trở lại trạng thái làm việc ban đầu, Linh hiểu anh ta đã làm xong nhiệm vụ của mình nhưng Linh vẫn còn điều chưa nói cơ mà. Linh đưa tay với cái điện thoại, gọi lại lần nữa:
- Anh đã cài xong đâu ạ?
- Xong rồi mà em?
- Em còn cái phần mềm kế toán đang bị lỗi, em chưa kịp nói mà.
- Phần mềm nào nữa, sao lúc sáng em bảo không có phần mềm nào cơ mà.
- Lúc sáng em quên, anh bật lại teamview kiểm tra cho em với ạ?
Nghĩa méo mặt, thế là anh lại phải quay lại giúp Linh, lần đầu tiên Nghĩa gặp một vị khách như Linh, mà cũng khó trách Linh bởi cũng lần đầu tiên Nghĩa làm việc không tập trung như vậy...Hơn hai tiếng trước, Nghĩa nhận được một cuộc gọi từ một dãy số lạ, thực ra cũng chẳng lạ gì so với Nghĩa bởi dù có không lưu tên thì anh cũng đã thuộc làu cái dãy số trên màn hình rồi, thế nên hiển nhiên anh biết ai đang gọi cho mình, là Mai Anh. Cô ấy có việc gì mà lại gọi cho anh, phút chốc lưỡng lự nhưng anh quyết định bắt máy.
- Alo, anh nghe...
- Nghĩa à, anh đang làm gì đấy, ăn cơm chưa?
- Ừ, anh đang ở quán ăn, đang ăn rồi.
- Nay anh lại hỗ trợ khách ở ngoài à? Khu vực nào thế anh?
- Ừ.... khách ở Cầu Giấy.
- Oh, hì, thế nay anh ăn món gì đấy, em chưa ăn gì, đói quá?-Mai Anh làm giọng mè nheo với Nghĩa
- Nay... em gọi cho anh, không phải chỉ để hỏi những điều này thôi chứ?
- Thì lâu ngày không hỏi thăm, nay em gọi điện hỏi thăm anh, không được ạ
- Ừ, anh vẫn ổn, hiện giờ anh đang bận, anh tắt máy trước nhé.- Nghĩa cảm thấy có chút gì đó không thoải mái, nên quyết định lựa chọn cách kết thúc câu chuyện.
-Nghĩa, khoan đã... Thực ra...thực ra, em nhớ anh...em nhớ anh nhiều lắm Nghĩa ạ.
Đôi đũa trên tay bỗng lỡ một nhịp trượt khỏi bàn tay Nghĩa nằm trọn dưới đất. Những kí ức cũ ùa về trong đầu anh. Cách đây hai năm trong công ty anh xuất hiện một bóng hồng, đó là Mai Anh, cô ấy là em họ của Minh, một anh kĩ thuật làm cùng Nghĩa. Mai Anh theo học nghành công nghệ thông tin ra trường xin vào công ty Nghĩa thực tập. Và rồi điều gì đến cũng đến, những yêu cầu công việc khiến anh và Mai Anh tiếp xúc nhiều hơn, dần dần giữa hai người cũng nảy sinh những xúc cảm cần thiết. Sau hơn ba tháng thực tập tại công ty Nghĩa, Mai Anh cũng ra ngoài và xin vào làm nhân viên văn phòng tại một công ty bất động sản. "- Anh hay nói con thầy, vợ bạn, gái cơ quan anh không dám yêu, giờ chúng ta ở hai cơ quan khác nhau rồi, anh hoàn toàn có thể yên tâm rồi nhé." Mai Anh từ khi chuyển công ty lần nào gặp cũng nói với anh câu đó còn Nghĩa thì chỉ cười trước nhận định của Mai Anh, " Ngốc ạ, anh chỉ nói vui vậy thôi, dù em có ở lại công ty thì anh vẫn yêu em mà."
**********************
Nghĩa vẫn còn nhớ Mai Anh thường hay nói với anh rằng anh hãy yên tâm, hãy tin ở cô, rồi là làm xa nhau như thế thì mới nhớ nhau nhiều, yêu thương phải cần có nhớ nhung thì mới mặn mà lên được, nếu hai đứa làm cùng công ty, ngày nào cũng chạm mặt có khi thấy chán mà buông tay nhau mất. Nhưng rồi thì sao, gần một năm xa xa gần gần như thế mà anh vẫn mất cô. Anh không nghèo nhưng chẳng đủ giàu để đáp ứng những thay đổi ở Mai Anh. Có lẽ môi trường làm việc đã khiến Mai Anh thay đổi nhiều như thế, và lòng tự trọng của một thằng đàn ông khiến anh chấp nhận buông tay cô. Đã hơn một năm chia tay, anh chưa từng quên tình yêu của mình dành cho Mai Anh, nhưng anh hiểu nó đã không còn như cũ, anh đã chấp nhận buông tay đặt mối tình đó xuống.
- Mai Anh, em bình tĩnh đi, chúng ta đã dừng lại cách đây 1 năm rồi...
- Em biết, nhưng chúng ta cũng có thể bắt đầu lại từ đầu mà anh. Em thực sự còn yêu anh nhiều, cũng rất nhớ anh nữa, anh cũng vậy phải không?. Chúng mình bắt đầu lại được không anh.? Được không ạ?
Giọng nói nghẹn và vội vàng của Mai Anh đủ khiến Nghĩa có thể hình dung ra hình ảnh của cô lúc này. Nhưng anh cũng quyết định nói ra điều cần nói.
- Cám ơn em còn nhớ đến anh...nhưng anh nghĩ, chúng ta bây giờ hoàn toàn không thể như trước kia được nữa... Giờ anh đang bận, anh tắt máy trước.
Nói xong Nghĩa tắt máy cũng là tắt luôn nguồn điện thoại. Trong đầu anh hiện giờ không còn cảm xúc, anh chẳng hiểu mình đang nghĩ gì, bỏ mặc xuất cơm còn chưa ăn hết, anh đứng dậy phóng xe xuống đường mà chẳng biết mình đang đi đâu về đâu. Cuối cùng thì anh cũng dừng lại tại một quán café quen thuộc, không biết có phải do quán tính không, nhưng anh lại đi đến nơi này. Vẫn là Old, quán café trước đây anh và Mai Anh có thể ngồi hàng giờ để nghiền ngẫm một trò game nào đó. Old là một quán café cổ, nó cổ như đúng cái tên của nó, từ màu sơn quét tường đến cách trang trí trong quán đều mang một nét hoài niệm. Thời gian đầu sau khi mới chia tay, anh vẫn giữ thói quen đến Old chẳng hiểu vì điều gì, có lẽ anh đã hi vọng vào sự thay đổi của Mai Anh rằng anh sẽ gặp lại Mai Anh mà anh từng quen biết, rằng một lúc nào đó cô ấy sẽ suy nghĩ lại mà trở về bên anh. Nhưng cuối cùng cái anh nhận lại vẫn là cái kết quả mà anh không muốn chấp nhận. Dần dần anh cũng gạch Old khỏi danh sách những nơi anh thường xuyên ghé đến, quyết định buông tay cái mối tình mà anh từng nghĩ sẽ đi cùng anh đến suốt cuộc đời. Vẫn là một ly đen đá, một điếu ba số bắt đầu đỏ rực kẹp giữa hai ngón tay, anh rít một hơi dài và nhả ra một làn khói trắng, trong làn khói anh nhìn ra gương mặt Mai Anh, cô đang nhìn anh cười một nụ cười tỏa nắng. Nhưng làn khói tan ra khéo theo hình ảnh của Mai Anh biến mất, đôi mắt nheo lại, anh lại rít một hơi nữa, và là khói trắng lại nổi lên, nhưng lần này thì khác, anh không còn nhìn thấy nụ cười ấy nữa, cái anh nhìn thấy lúc này là hình ảnh một cô gái đang sánh bước bên một người đàn ông lạ, có vẻ cô ta rất hạnh phúc.. Làn khói vẫn tan ra, hình ảnh đó lại biến mất...anh trở về thực tại, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt thếch, dụi điếu thuốc xuống hộp gạt, anh mông lung nghĩ về điều gì đó...
Li café thứ 3 cạn cũng là lúc anh giật mình, như nhớ ra điều gì đó, anh vội bật điện thoại, thì ra anh còn việc đang làm, máy tính của khách hàng vẫn đang đợi anh ở đó. Nhanh chóng lôi chiếc laptop ra, anh bấm số gọi cho Linh và kết quả là bị Linh gán cho cái tộ bỏ trốn.
- Phần mềm của em ổn rồi nhé, mở được rồi đấy
- Ok, để em mở thử.
Linh hạ điện thoại xuống bàn, mắt vẫn dán vào màn hình còn tay thì bắt đầu một vài thao tác, nhưng bỗng nhiên Linh thấy phía bên kia lại tắt teamview đi rồi. Hai hàng lông mày khẽ chau lại, Linh tiếp tục một vài thao tác, cũng may mọi thứ đều ổn nhưng có vẻ như một chút tức giận vẫn kịp len lỏi vào đầu óc cô, Linh khẽ lầm bầm: "Cái quái gì vậy? Đồ chảnh chó"
Toàn bộ câu mắng của khánh hàng đặc biệt này được một người nào đó ở đầu dây bên kia nghe trọn vẹn. Vì chưa tắt máy nên anh gần như phát hỏa với cô khách hàng này, chẳng phải anh đang nỗ lực khắc phục sự cố cho cô ta sao, chẳng qua tại máy tính của anh sập nguồn nên công cuộc mới bị gián đoạn như thế, thế mà cô ta còn lên giọng chửi người. Một cái thở dài có vẻ kèm theo sự bế tắc, Nghĩa lặng lẽ tắt điện thoại rồi lại bấm gọi lại. Nhìn dãy số trên màn hình, Linh nhanh chóng bắt máy:
- Có phải bên anh nhận tiền xong rồi liền vô trách nhiệm như thế đấy à, mặc cho khách hàng còn chưa kịp nói gì thì đã tắt máy, tắt hỗ trợ. – Linh nói liền một mạch không ngừng nghỉ
- Nếu thực sự bên anh vô trách nhiệm như em nói thì hiện tại cuộc gọi này sẽ không phát sinh, và ngay lúc này anh sẽ tắt máy. Em nên bình tĩnh, thực ra lỗi này là của bên anh, do máy tính của anh vừa rồi sập nguồn nên không kịp báo trước cho em, nếu máy tính của em vẫn còn gặp sự cố thì bên anh sẵn sàng hỗ trợ tiếp. Em yên tâm là anh không mang danh tiếng, uy tín của công ty ra đổi lấy 100.000đ của em đâu. Bây giờ máy tính của em còn lỗi nào nữa không để anh trực tiếp qua đó giải quyết. – Nghĩa nói một mạch như để trút hết những bực tức trong người anh.
- Dạ thưa anh, cũng may mọi thứ đều ổn cả. Nếu có vấn đề gì em sẽ gọi cho anh sau được chứ- Linh nói đầy vẻ ấm ức
- Ừ, có gì thì gọi cho anh...mà quên, lần sau muốn mắng người khác thì nhớ tắt điện thoại đi rồi hãy mắng nhé. Anh tắt máy trước, chào em.
Linh như chết lặng người sau câu nói của anh ta...hóa ra...hóa ra. Cô ôm đầu gào lên thành tiếng...
Kết thúc một ngày với một vị khách hàng khó tính, đầu vẫn văng vẳng câu chửi thề của Linh, nhớ lại cô gái này một cô gái mắt to, da trắng, tóc đen khuôn mặt ưa nhìn, cái giọng lanh lảnh khá đáng yêu, thế mà nóng nảy đến vậy. Nghĩa bỗng khẽ cười bí hiểm. Buổi tối ngay hôm đấy, tường facebook nhà một người nào đấy đã bị đào bới, hẳn là tường nhà Linh, còn hung thủ không ai khác chính là Nghĩa. Anh dùng số điện thoại của Linh để tìm kiếm, và hiển nhiên anh dễ dàng tìm thấy cô giữa hàng nghìn người tham gia thế giới ảo đó. Thì ra ngoài việc là nhân viên văn phòng của một công ty, cô còn bổ sung vào kho nghành nghề của mình một việc nữa là viết lách tự do. Sau khi bới tung tường nhà Linh, Nghĩa bắt đầu đọc đến những truyện mà Linh viết. Cô nàng này chủ yếu xây dựng những nhân vật nữ chính tỏa sáng nhiều hơn, những cô nàng thông mình, có đầu óc linh hoạt, biết tính toán, mạnh mẽ, thành công và đạt được chỗ đứng trong xã hội. Anh thoáng nhớ đến Mai Anh, cô cũng là một cô gái xinh đẹp, thông minh, có đầu óc, nhưng cô cũng là một người có tham vọng lớn, theo đuổi tham vọng mà bất chấp mọi thứ. Anh thở dài, tắt máy tính đi ra ban công với một ly café và một điếu thuốc trên tay. Lần nào cũng thế, những lúc trầm tư, anh đều dùng café và thuốc lá để giúp mình tỉnh táo hơn, nhưng không phải lần nào chúng cũng phát huy tác dụng hiệu quả và lần này là một ví dụ điển hình nhất. Bao ba số đã bị anh đốt đến những điếu cuối cùng nhưng anh vẫn chẳng thể nào hiểu được mình đang muốn gì. Liệu anh có nên suy nghĩ lại vấn đề giữa anh và Mai Anh..
Đã hơn một tuần trôi qua, hôm nay lại một lần nữa Linh phải gọi đến cái dãy số mà cô không muốn gọi nhất. Bản office có vấn đề, hoặc cô lại mới làm gì sai với cái máy tính của mình, nó lại bắt đầu thái độ không hợp tác với cô.
- Alo...
- Alo, chào anh, Em ở Cầu Giấy, hơn một tuần trước em có nhờ anh cài lại win cái máy tính đấy ạ?
- Ừ, anh nhớ rồi, sao thế em, nó gặp lỗi gì à?
- Dạ vâng, bản office đó hình như là bản lậu, bản chưa crack hay sao ạ?
- Ừ, giờ còn ai dùng bản quyền nữa đâu em, đó là bản anh down trên mạng, sao thế nó có vấn đề gì à?
- Vầng, em không mở được các file excel và word.
- Thế à, tất cả các file đều không mở được?
- Vầng, tất cả luôn ạ?
- Ok, như này đi anh hiện tại cũng đang ở gần chỗ em, để anh qua xem giúp em luôn
- Thế ạ, vậy thì tốt quá, anh qua xem giúp em luôn ạ, em sợ cái teamview của anh lắm rồi.
Nghĩa bật cười vì câu nói thật thà của Linh. Sau một hồi gõ gõ, bấm bấm cái máy tính của Linh đã trở lại trạng thái bình thường.
- Ok, đã xong, giờ thì hoàn toàn bình thường rồi nhé
- Liệu 1 tuần sau nó có lại ậm ạch nữa không ạ?
- Chắc chắn là không nếu em không làm nó nhiễm thêm bất cứ con virus nào nữa.
- Hì, Em biết rồi. Cám ơn anh nhé. Mà quên, có cần phải thanh toán tiền không anh?
- J Tiền thì không, nhưng bây giờ đến giờ ăn trưa rồi em có thiện chí mời anh suất cơm thì anh cám ơn.
Nghĩa vừa nói vừa cười, còn không quên kèm theo cái nháy mắt khiến mọi dây thần kinh của Linh bị duỗi thẳng trong vài giây. Nhưng thông minh hoạt bát vốn là rất đáng quí, Linh nhanh chóng sử dụng những tố chất vốn có của mình, cô nhoẻn miệng cười, gật đầu đồng ý.
Linh kéo Nghĩa đến một quán bụi ngay gần công ty mình, đây là quán mà Linh thường ghé chân bởi lần nào cũng thế Linh đến đây nếu không phải là đang đói run rẩy tay chân thì cũng là đang rất vội vì vậy cô buộc phải đến nơi gần nhất nếu không muốn chết giữa đường vì đói hoặc muộn. Lâu dần tự nhiên Linh trở thành khách quen của quán. Sự xuất hiện của Nghĩa ngày hôm nay khiến chi chủ quán đẩy ánh nhìn tò mò về phía Linh.
- Chị sâu, cho em như cũ, cho bạn em một suất thập cẩm nhé.
- Nay đi cùng người yêu hả vịt?
- Không chị ạ, bạn thôi.
- Em nói thế không sợ chồng tương lai của em buồn sao?- Nghĩa cắt ngang câu thoại giữa Linh và chị chủ quán.
- Đấy, thế mà còn dấu chị. Người yêu em đẹp trai lắm, dấu kĩ vào không mất.
Linh chết lặng người còn Nghĩa thì cười đầy đắc chí, tự nghĩ giải thích lúc này chỉ là thừa nhận, im lặng thì là đồng ý, Linh tặc lưỡi, đón bát bún trên tay chị sâu, chuyển sự quan tâm của mình sang cái bụng và không muốn lãng phí năng lượng hơn nữa...
- Như này thì em vẫn nợ anh bữa cơm rồi.
- Cái gì, nợ nần gì nữa, em chẳng phải mời anh đi ăn đây sao?
- Nhưng cái này là bún, không phải cơm.
- Ôi mẹ của tôi ơi, sao lại có kẻ bẫy người cao thủ đến vậy.
- Haha, anh không bẫy ai cả, là em tự kéo anh đến đây đó chứ? Còn ép anh ăn bún trong khi anh đang hết sức thèm cơm.
- Buồn nôn quá, thế thì anh tự lo trả tiền bát bún hôm nay đi, em hứa mời anh ăn cơm chứ không mời anh ăn bún. OK?
- Em thật là gian manh.
- Gian manh phải phấn đấu vài năm nữa may ra được như anh.
.......
Cuộc khẩu chiến giữa Linh và Nghĩa bị dán đoạn bởi cái điện thoại của anh đang yên lặng bỗng dưng bị ép ca bài "what makes you beautiful". Nghĩa liếc mắt nhìn sang, dừng lại đăm chiêu rồi quyết định úp điện thoại xuống.
- Sợ em trả thù à?
- Là sao?
- Thì vừa nãy anh chẳng phải chơi em một vố sao? Yên tâm, quân tử không chấp kẻ tiểu nhân. Haha
- Haha, em nói anh tiểu nhân.
- Không ạ, là anh nói mà.
- Haha, mà quân tử, hình như từ này chỉ dùng cho nam nhân thôi, nhìn em anh nghĩ em chưa đi Thái bao giờ.
- Xì, em chuẩn girl đấy, không những thế còn là một hot girl nữa đấy.
- Vừa phải thôi, anh thấy có ngươi nói thái quá.
- Thái quá gì chứ, em chỉ là đang nói sự thật thôi. Mà nếu không phải sợ em trả thù thì là gì....là tình cũ, phải rồi, là tình cũ đang muốn nói lại ba từ em yêu anh nhưng bị cự tuyệt đúng không?-Linh tự liên tưởng và suy diễn bởi mới hôm qua cô vừa xem một đoạn phim kiểu tương tự như vậy.
Nghĩa dừng đũa, đưa mắt nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt sắc như dao, không mang nhiệt độ đi kèm nhưng đủ khiến cô thấy lạnh lẽo. Linh lắp bắp
- Em...em..., hình như em vừa nói sai gì rồi?- Linh nói với thái độ hối lỗi.
- Không sao, J thôi ăn đi.
Linh đầu cúi nhưng mắt thi thoảng vẫn ngước nhìn Nghĩa đầy dò xét, anh hoàn toàn không biểu thị một chút cảm xúc nào trên mặt, vì thế Linh dù rất tò mò muốn biết chuyện gì nhưng cũng đành chịu.
- Nếu em còn không tập chung ăn, thì em sẽ phải thanh toán tiền cho hai bát bún này đấy
- Tại sao?
- Ai ăn xong sau, người đó tính tiền.
- Ở đâu ra cái lý đấy chứ. Hay là như thế này đi anh thanh toán tiền bún, em sẽ mời anh café. OK?
- Em có âm mưu gì?
- Âm mưu gì là sao?
- Mời một người mới quen đi ăn, sau lại mời đi café. Đây không phải là âm mưu thì là gì?
- Thôi đi anh, đừng có ảo tưởng sức mạnh như thế chứ, đi ăn là anh đòi, còn café thì em mới chỉ nghĩ đến cách đây 1 phút thôi. Anh cẩn thận không chết vì già mà chết vì tự tin quá mức đó?
- Câu này đáng ra anh nói với em mới phải chứ?
- Được rồi, nếu anh không đi cũng được, thủ thân như thế cũng tốt, an toàn cho anh và cũng phù hợp với khuôn mặt anh nữa.
- Phù hợp với khuôn mặt anh là sao?
- Hehe, không có gì. Nào, bây giờ anh có muốn đi không hay về để bảo toàn thân thể?
- Haha, nếu có thể thì là anh thịt em chứ em chưa đến lượt thịt được anh đâu cô bé, Lest go!
Nghĩa vừa nói vừa đánh mắt nhìn Linh một tia nhìn đểu cáng, cộng thêm cái nháy mắt thứ hai trong ngày khiến Linh lại một lần nữa phải vận công để đẩy máu lên não.
Linh kéo Nghĩa đến quán café mà cô hay lê la..bình thường, mỗi khi rảnh rỗi, Linh thường vác laptop của mình ra Old ngồi, cùng với một ly sữa đá là cô có thể dựng ra rất nhiều viễn cảnh yêu đương đẹp đẽ nhưng cũng không ít cảnh cãi vã đến tan thương...
Trước mặt Nghĩa lúc này là Old tại sao lại là Old chứ, anh đã cố tình tránh nó, nhưng sao vẫn phải quay trở lại. Thấy Nghĩa không có ý định bước vào, Linh cau mày gọi:
- Này, đi thôi, không phải đến cửa quán rồi thì lại tiết kiệm tiền cho em đấy chứ?
Nghĩa không nói gì, mỉm cười theo chân cô bước vào... Linh chọn một bàn gần cửa sổ, cô thích những cái bàn gần cửa sổ, bởi nó có cái ánh sáng tự nhiện và còn có thể đưa mắt đi dạo một vòng bên ngoài. Nhìn Nghĩa đăm chiêu, cô không thể khống chế sự tò mò của mình.
- Anh có chuyện gì à? Thấy anh từ lúc đến cửa quán cứ sao sao ấy?
- Sao là sao? Anh vẫn bình thường.
- Thôi đi, trên mặt anh viết rõ 4 chữ " Tôi không bình thường" rồi kìa.
Nghĩa chỉ cười trước câu nói của Linh. Quả thực anh cũng không hiểu nổi có phải mình đang buồn hay không, nhưng chắc chắn một điều rằng anh không vui, mà không vui thì hiển nhiên là buồn rồi, có lẽ Linh nói đúng, anh đang không bình thường.
Buổi café đầu tiên không đem lại thu hoạch cho Linh, vốn dĩ cô muốn kéo Nghĩa đi café là để hỏi han nhiều hơn, cũng là để giải tỏa tò mò cho cái nhìn sắc lạnh của anh lúc đi ăn. Ngoài ra, biết đâu cô còn có thể được nghe một câu chuyện tình yêu nào đó để làm tư liệu cho một đứa con tinh thần nào đó ra đời chẳng hạn. Nhưng tiếc là Linh đã thất bại.
Kể từ sau lần café cùng nhau, những câu chuyện không đầu không cuối giữa Nghĩa và Linh ngày càng nhiều hơn, và cũng chẳng hiểu từ khi nào Linh đã quen với việc lang thang cùng Nghĩa. Còn Nghĩa cũng chẳng biết từ lúc nào đã để Linh chen ngang cuộc đời mình. Những cuộc gọi, những lời hẹn mà Mai Anh gửi anh cũng dần già bị anh từ chối và thay vào đó là những buổi café lượn lờ cùng Linh. Rất nhiều chuyện được Nghĩa chia sẻ với Linh trong quãng thời gian vừa qua, nhưng hiển nhiên trong số đó không có câu chuyện về Mai Anh. Không hiểu tại sao lần nào cũng vậy, cứ đến khi định nói về Mai Anh thì Nghĩa lại không biết phải bắt đầu như thế nào cả, và cuối cùng anh đành chọn cách im lặng, vào một lúc nào đó nhất định anh sẽ tự mình nói với Linh. Là một cô gái nhạy cảm, Linh hiểu Nghĩa vẫn đang còn điều gì đó chưa muốn cho mình biết, nhưng cô không hề hỏi, nếu đủ lòng tin nhất định Nghĩa sẽ nói với cô, còn không cô hiểu dù cô có hỏi thế nào Nghĩa cũng sẽ im lặng.
- Tại sao em không hỏi anh?
- Hỏi chuyện gì?
- Em biết anh đang nói chuyện gì mà.
- Nếu là chuyện phải nói thì nhất định anh sẽ nói, còn nếu đã là chuyện anh không mốn nói thì em có hỏi cũng không có câu trả lời thỏa mãn, vậy thì thôi, khi nào muốn nhấn định anh sẽ nói.
Cuối cùng thì Nghĩa đã quyết định kể cho Linh nghe mọi thứ và anh cũng đã hiểu vì sao khi ở cùng Linh anh lại cảm thấy dể chịu và thoải mái đến vậy.
- Này, anh không phải biến em thành kẻ thay thế đấy chứ
- Anh không nghĩ em sẽ nghĩ vậy?
- Lý do?
- Nếu em thực sự nghĩ như vậy thì em đã không ở cạnh anh cho đến bây giờ.
- Chúng ta là bạn, em chưa từng bỏ rơi bạn mình.
- Anh không phải bạn em.
- Không phải bạn, chả nhẽ là kẻ thù
- Em lại cố tình
- Hahaha, Em không cố tình gì cả, nếu không là bạn thì hẳn sẽ là thù, mà đã là thù thì em tốt nhất không nên ngồi thêm nếu không sẽ thiệt thân – Nói rồi Linh làm bộ đứng lên với túi sách đi về.
Nghĩa vội vàng nắm lấy tay Linh
- Ở lại cùng anh
- Lý do?
- Vì...vì anh cần em.
- Chỉ là cần em, cần em giúp gì sao? Trên cương vị là bạn bè em vẫn sẽ giúp.
- Cần em đồng hành cùng anh trên con đường phía trước
- Anh học câu này trên phim?
- ừ...
- Thế thì phim này em chưa xem
Nói rồi Linh rút tay mình khỏi tay Nghĩa, những Nghĩa đã nhanh hơn một nhịp, anh đứng lên kéo nhẹ tay Linh về phìa mình dùng 2 cánh tay đầy mạnh mẽ ôm chặt lấy cô. "Chúng ta cùng về được không"
.....
Nhịp tim của Linh hình như đã lệch đi vài nhịp, có vẻ như nó đang đập loạn xạ không theo một tần số cụ thể nào. Quãng thời gian gần đây, Linh dần dần nhận ra tình cảm mà mình dành cho Nghĩa, chỉ có điều đối với Nghĩa cô sẽ là Linh hay là Mai Anh, cho đến giờ thì cô đã có câu trả lời thỏa mãn. .
- Nếu anh còn giữ em chặt như thế này thì chúng ta sao có thể về được cơ chứ?
- Hãy để anh ôm em chút nữa...
Kể từ sau hôm đó, những điều cần biết cũng đã biết, những người không biết mình đang đứng đâu trong lòng đối phương cũng đã xác định được vị trí cụ thể. Tình yêu vốn là một thứ rất diệu kỳ, phải dùng trái tim để cảm nhận, phải dùng hành động để chứng minh. Để tìm được còn đường đúng nhất, ai rồi cũng đi nhầm một vài con đường, chỉ cần chúng ta bình tĩnh, lắng nghe chính bản thân mình chúng ta sẽ tìm ra còn đường phù hợp với mình.
Cua bể ST
truyện tình yêu hay

CHÚNG TA CÙNG VỀ ĐƯỢC KHÔNG?

Tranh Vip  |  at  11:11:00 PM

- Chúng ta cùng về được không?
"Đ - "Đồ chảnh chó"...
Câu chửi thề của Khánh Linh được Nghĩa nhắc đi nhắc lại đến thời điểm bây giờ đã không dưới chục lần. Kể ra thì cũng chính vì câu chửi này mà nhân duyên của Linh và Nghĩa mới có cơ may bắt đầu như vậy...
***
Cách đây 5 tháng, vào một ngày thu khá đẹp trời, cái thời tiết mà dễ khiến con người ta nảy sinh nhiều cảm xúc nhất. Khánh Linh đi làm với tâm trạng vui vẻ, tràn đầy năng lượng, một cô gái mặc dù đã 25 tuổi nhưng vẫn nhảy chân sáo, miệng vẫn ngêu ngao hát hai con thằn lằn con - cái bài mà cách đây hơn 20 năm cô từng hát, vẫn thường xuyên xem puca, tom và jerry thì đã đủ để bộc lộ rõ nét về hình ảnh con người Linh. Cô lúc nào cũng thế, lúc nào cũng yêu đời, cũng vui vẻ và căng tràn sức sống, bất cứ ai ở cạnh cô đều có cảm giác như chẳng có chuyện gì có thể làm cho cô gái bé bỏng này phải buồn cả. Nhưng không hiểu tại sao, ngày hôm đó chỉ vì một chuyện hết sức cỏn con thôi mà khiến cô dễ dàng bực tức như vậy, và cô gọi nó là định mệnh.

Sau khi đến công ty chưa đầy 2 tiếng đồng hồ thì tâm trạng của Linh đã bị trùng xuống với cái lý do đơn giản là "thằng chồng" cô hôm nay bị bệnh đã liệt giường liệt chiếu. Linh vẫn thường gọi vui cái máy tính của mình là "thằng chồng", bởi ở cái công ty này thì chỉ có nó là lúc nào cũng đồng hành sát cánh cùng cô, chơi cùng cô, ăn cũng cùng cô thế nên việc nó xảy ra chuyện là điều khiến cô hoang mang nhất. "Có lẽ là lỗi win, do nhiễm virus" – một anh làm cùng công ty cho cô một nhận định sau khi thấy Linh rên la ầm ĩ. Đầu cô như nảy số cô nhanh chóng dùng 3 giây để nghĩ lại những gì ngày hôm qua cô làm, những trang web ngày hôm qua cô đã lướt, nhưng rõ ràng một điều rằng cô không thể nhớ hết được, đã thế cái thói quen xóa tất cả lịch sử trình duyệt làm cô càng không thể nghĩ được mình đã click vào những đường link nào và trong số đó có đường link đen nào không mà khiến chồng cô bệnh nặng như vậy, nó gần như bị đơ toàn tập, tắt không được, bật cũng chẳng xong. Cô thầm nguyền rủa những con virus chết tiệt đó, nếu không phải tại chúng thì tâm trạng cô đã chẳng hoang mang như vậy..nhưng đáng ra cô nên mắng nhiếc cái bọn tạo ra những con virus đó thì mới đúng., một bọn rảnh rỗi đi phá hoại người khác – cô nhận định như thế. Sau một hồi loay hoay nhưng không tìm ra cách chạy chữa, Linh tự mắng bản thân mình tại sao xây dựng nhiều mối quan hệ vậy mà lại không quen lấy một mống có chuyên ngành công nghệ thông tin, thế là đành ngậm ngùi quyết định gọi thợ đến cứu giúp, cô lục tìm lại cái card mà mấy hôm trước có người phát tờ rơi đi qua để lại cho cô.
Đúng là thời buổi cạnh tranh, muốn móc túi được người dùng buộc lòng dịch vụ của bạn phải thật ngọt. Khi cô mới gọi điện đến cái trung tâm máy văn phòng gì gì đó, nghe nhân viên bên đấy nhận yêu cầu cô đã cảm thấy rất hài lòng về thái độ phục vụ cũng như chăm sóc khách hàng của họ. Sau khi nhận lại thông tin rằng hiện tại các kĩ thuật viên đều đang đi hỗ trợ bên ngoài, khoảng 2h sau sẽ có kĩ thuật đến hỗ trợ cô, với cái giọng hài hòa của cô nhân viên bên trung tâm, Khánh Linh dễ dàng đồng ý chờ thêm 2h để được hỗ trợ.
Đúng như hẹn, khoảng 10h30 thì điện thoại của cô đổ chuông ầm ĩ, một anh kĩ thuật viên xuất hiện, cái mặt non nớt của anh ta khiến Linh nghĩ anh ta không đủ khả năng cho ca bệnh này, nhưng chẳng lẽ giờ lại đổi ý, thật là trẻ con, Linh tự mắng bản thân mình như vậy, hơn nữa giờ cô cũng đang cần máy, không thể lại kiếm một trung tâm khác và lại chờ đợi tiếp được, dù sao thì anh ta cũng đến đây để cứu giúp cuộc đời "thằng chồng" của cô mà, méo mó có còn hơn không vậy. Sau khi kiểm tra kĩ lưỡng, khám nghiệm tỉ mỉ tình hình bệnh tật thì anh ta cũng kết luận một câu y chang như những gì cô mới nghe cách đó hơn 2 tiếng đồng hồ rằng máy tính của cô chính xác là đã nhiễm virus, cần phải cài lại win sau đó quét virus thì mới bình thường được. Không tin tưởng tuyệt đối cho lắm nhưng Linh cũng đồng ý giao anh chồng của mình cho tay kĩ thuật viên mặt còn búng ra sữa này chỉ cần nó trở về nguyên trạng thái ban đầu là được.
Thế là công cuộc phục hồi cũng đã được tiến hành, nhưng có vẻ nó không nhanh như Linh dự kiến, cô đã nghĩ trước 12 giờ trưa thể nào cô cũng có máy tính để làm việc bởi cô có hẹn với một người bạn bàn về vài vấn đề viết lách tự do của mình. Nhưng trách cái gói cước mạng trên công ty cô, khiến anh kĩ thuật kia có muốn làm nhanh hơn cũng không thể nào làm được. Về cơ bản thì win đã cài xong, virus cũng đã quét xong, chỉ còn office và một vài phần mềm hỗ trợ khác. Linh tiếp tục sự thể hiện sự bền bỉ của mình bằng cách đợi, hiện tại việc cô có thể làm chỉ là chờ đợi, nhưng hình như có cái gì đó đang ngăn cản sự kiên trì của cô, thì ra là cái bụng cô đang phản bội, nó đang hò hét thúc dục cô làm điều gì đó khác cái việc ngồi đần mặt ra chờ đợi như thế. Nghĩa có lẽ cũng như cô, hoặc anh cũng hiểu điều gì đó trên gương mặt cô, anh nói:
- Còn 20 phút nữa mới có thể down xong bản office này?
- Những 20 phút nữa ạ, thế cả cài chắc phải 1 tiếng nữa đúng không anh?
- Ừ, cũng khoảng đấy...Đói rồi phải không? Hay là như này đi, anh mở hỗ trợ từ xa teamview rồi, lát nữa máy tính down xong bản office này anh sẽ hỗ trợ cài cho em thông qua teamview nhé.
- Thế lát nữa, em sẽ gọi cho anh vào số vừa liên lạc đấy ạ?
- Ừ nhưng không cần gọi đâu, lát anh tự động cài cho em, em cứ để nguyên hiện trạng máy tính như này là được rồi.
- Ok anh, thế cũng được
Linh nhanh chóng đồng ý và thanh toán tiền cho Nghĩa như để giải thoát anh và chính cô khỏi cơn đói đang hoành hành. Nhưng bản office down xong đã lâu mà Linh vẫn thấy cái máy tính của mình án binh bất động, không một thao tác nào hoạt động, sau một hồi suy nghĩ cộng thêm việc nóng ruột cho cái máy tính của mình, Linh với tay lấy cái điện thoại gọi cho Nghĩa. Một giọng nói đều đều, êm ái bên tai cất lên " Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng ..." Linh thoáng giật mình, tắt máy ngay khi cái giong nữ đó còn đang nói, cô gọi lại lần nữa, nhưng vẫn là những âm thanh quen thuộc mà cô vừa nghe được. "Không phải là nhận tiền xong rồi bỏ chạy chứ ? Làm ăn trò mèo vậy?" Linh buột miệng phun ra những nhận xét khi chưa kịp suy nghĩ kĩ càng. Nhưng mấy câu hỏi đó cũng chẳng có ai trả lời cô, và cô cũng chẳng trả lời nổi mình. Cô ấm ức, nhìn cái giao diện của teamview trên màn hình máy tính như đang trêu ngươi sự tin người thái quá của cô, ngay lập tức Linh di chuột tắt rụp một cái. Đành tự tìm hiểu, cuối cùng Linh cũng cài cho xong cái bản office để bắt tay vào công việc. Cả buổi sáng nay Linh đã chẳng làm nên hồn việc gì rồi, cô không thể lại tiếp tục đợi nữa. Đang loay hoay với đống giấy tờ thì điện thoại Linh đổ chuông. Cô nhận ra số điện thoại trên màn hình là của ai, chẳng phải là của tay IT vừa rồi sao.
- Alo ạ?
- Em tắt teamview của anh đi rồi à?
- Vầng, em còn tưởng là anh nhận tiền xong bỏ trốn rồi chứ, bản office đó down xong cách đây 3 tiếng đồng hồ rồi anh biết không?
- Ừ, anh xin lỗi, tại lúc nãy anh có việc phải ra ngoài nên không hỗ trợ cài cho em luôn được, giờ em bật teamview lại đi, anh cài giúp em.
- Sự kiên trì của em thấp nên lúc không đợi được em đã tự mò và cài rồi, nhưng dù sao thì anh cũng kiểm tra lại giúp em, với lại em thấy cái loa nó không nói năng gì từ khi anh cài lại máy đấy ạ.
Nghĩa bật cười vì câu nói vừa giận vừa đùa của Linh, anh ôn hòa:
- Ừ, để anh kiểm tra, em bật teamview cho anh đi.
- Bật rồi, Id là 135789146, pass là 5264.
Linh có chút giận dỗi đã quên mất cả chủ ngữ, vị ngữ trong câu nói của mình. Nhưng vì là người sai và Nghĩa có lẽ cũng không để ý nhiều đến ngữ khí của Linh. Sau khi kiểm tra, rà soát lại một lượt ở đầu máy bên kia anh tắt teamview trả máy lại cho Linh mặc dù chưa biết phía bên này Linh đã ưng với hiện trạng của máy tính hay chưa. Thấy màn hình máy tính trở lại trạng thái làm việc ban đầu, Linh hiểu anh ta đã làm xong nhiệm vụ của mình nhưng Linh vẫn còn điều chưa nói cơ mà. Linh đưa tay với cái điện thoại, gọi lại lần nữa:
- Anh đã cài xong đâu ạ?
- Xong rồi mà em?
- Em còn cái phần mềm kế toán đang bị lỗi, em chưa kịp nói mà.
- Phần mềm nào nữa, sao lúc sáng em bảo không có phần mềm nào cơ mà.
- Lúc sáng em quên, anh bật lại teamview kiểm tra cho em với ạ?
Nghĩa méo mặt, thế là anh lại phải quay lại giúp Linh, lần đầu tiên Nghĩa gặp một vị khách như Linh, mà cũng khó trách Linh bởi cũng lần đầu tiên Nghĩa làm việc không tập trung như vậy...Hơn hai tiếng trước, Nghĩa nhận được một cuộc gọi từ một dãy số lạ, thực ra cũng chẳng lạ gì so với Nghĩa bởi dù có không lưu tên thì anh cũng đã thuộc làu cái dãy số trên màn hình rồi, thế nên hiển nhiên anh biết ai đang gọi cho mình, là Mai Anh. Cô ấy có việc gì mà lại gọi cho anh, phút chốc lưỡng lự nhưng anh quyết định bắt máy.
- Alo, anh nghe...
- Nghĩa à, anh đang làm gì đấy, ăn cơm chưa?
- Ừ, anh đang ở quán ăn, đang ăn rồi.
- Nay anh lại hỗ trợ khách ở ngoài à? Khu vực nào thế anh?
- Ừ.... khách ở Cầu Giấy.
- Oh, hì, thế nay anh ăn món gì đấy, em chưa ăn gì, đói quá?-Mai Anh làm giọng mè nheo với Nghĩa
- Nay... em gọi cho anh, không phải chỉ để hỏi những điều này thôi chứ?
- Thì lâu ngày không hỏi thăm, nay em gọi điện hỏi thăm anh, không được ạ
- Ừ, anh vẫn ổn, hiện giờ anh đang bận, anh tắt máy trước nhé.- Nghĩa cảm thấy có chút gì đó không thoải mái, nên quyết định lựa chọn cách kết thúc câu chuyện.
-Nghĩa, khoan đã... Thực ra...thực ra, em nhớ anh...em nhớ anh nhiều lắm Nghĩa ạ.
Đôi đũa trên tay bỗng lỡ một nhịp trượt khỏi bàn tay Nghĩa nằm trọn dưới đất. Những kí ức cũ ùa về trong đầu anh. Cách đây hai năm trong công ty anh xuất hiện một bóng hồng, đó là Mai Anh, cô ấy là em họ của Minh, một anh kĩ thuật làm cùng Nghĩa. Mai Anh theo học nghành công nghệ thông tin ra trường xin vào công ty Nghĩa thực tập. Và rồi điều gì đến cũng đến, những yêu cầu công việc khiến anh và Mai Anh tiếp xúc nhiều hơn, dần dần giữa hai người cũng nảy sinh những xúc cảm cần thiết. Sau hơn ba tháng thực tập tại công ty Nghĩa, Mai Anh cũng ra ngoài và xin vào làm nhân viên văn phòng tại một công ty bất động sản. "- Anh hay nói con thầy, vợ bạn, gái cơ quan anh không dám yêu, giờ chúng ta ở hai cơ quan khác nhau rồi, anh hoàn toàn có thể yên tâm rồi nhé." Mai Anh từ khi chuyển công ty lần nào gặp cũng nói với anh câu đó còn Nghĩa thì chỉ cười trước nhận định của Mai Anh, " Ngốc ạ, anh chỉ nói vui vậy thôi, dù em có ở lại công ty thì anh vẫn yêu em mà."
**********************
Nghĩa vẫn còn nhớ Mai Anh thường hay nói với anh rằng anh hãy yên tâm, hãy tin ở cô, rồi là làm xa nhau như thế thì mới nhớ nhau nhiều, yêu thương phải cần có nhớ nhung thì mới mặn mà lên được, nếu hai đứa làm cùng công ty, ngày nào cũng chạm mặt có khi thấy chán mà buông tay nhau mất. Nhưng rồi thì sao, gần một năm xa xa gần gần như thế mà anh vẫn mất cô. Anh không nghèo nhưng chẳng đủ giàu để đáp ứng những thay đổi ở Mai Anh. Có lẽ môi trường làm việc đã khiến Mai Anh thay đổi nhiều như thế, và lòng tự trọng của một thằng đàn ông khiến anh chấp nhận buông tay cô. Đã hơn một năm chia tay, anh chưa từng quên tình yêu của mình dành cho Mai Anh, nhưng anh hiểu nó đã không còn như cũ, anh đã chấp nhận buông tay đặt mối tình đó xuống.
- Mai Anh, em bình tĩnh đi, chúng ta đã dừng lại cách đây 1 năm rồi...
- Em biết, nhưng chúng ta cũng có thể bắt đầu lại từ đầu mà anh. Em thực sự còn yêu anh nhiều, cũng rất nhớ anh nữa, anh cũng vậy phải không?. Chúng mình bắt đầu lại được không anh.? Được không ạ?
Giọng nói nghẹn và vội vàng của Mai Anh đủ khiến Nghĩa có thể hình dung ra hình ảnh của cô lúc này. Nhưng anh cũng quyết định nói ra điều cần nói.
- Cám ơn em còn nhớ đến anh...nhưng anh nghĩ, chúng ta bây giờ hoàn toàn không thể như trước kia được nữa... Giờ anh đang bận, anh tắt máy trước.
Nói xong Nghĩa tắt máy cũng là tắt luôn nguồn điện thoại. Trong đầu anh hiện giờ không còn cảm xúc, anh chẳng hiểu mình đang nghĩ gì, bỏ mặc xuất cơm còn chưa ăn hết, anh đứng dậy phóng xe xuống đường mà chẳng biết mình đang đi đâu về đâu. Cuối cùng thì anh cũng dừng lại tại một quán café quen thuộc, không biết có phải do quán tính không, nhưng anh lại đi đến nơi này. Vẫn là Old, quán café trước đây anh và Mai Anh có thể ngồi hàng giờ để nghiền ngẫm một trò game nào đó. Old là một quán café cổ, nó cổ như đúng cái tên của nó, từ màu sơn quét tường đến cách trang trí trong quán đều mang một nét hoài niệm. Thời gian đầu sau khi mới chia tay, anh vẫn giữ thói quen đến Old chẳng hiểu vì điều gì, có lẽ anh đã hi vọng vào sự thay đổi của Mai Anh rằng anh sẽ gặp lại Mai Anh mà anh từng quen biết, rằng một lúc nào đó cô ấy sẽ suy nghĩ lại mà trở về bên anh. Nhưng cuối cùng cái anh nhận lại vẫn là cái kết quả mà anh không muốn chấp nhận. Dần dần anh cũng gạch Old khỏi danh sách những nơi anh thường xuyên ghé đến, quyết định buông tay cái mối tình mà anh từng nghĩ sẽ đi cùng anh đến suốt cuộc đời. Vẫn là một ly đen đá, một điếu ba số bắt đầu đỏ rực kẹp giữa hai ngón tay, anh rít một hơi dài và nhả ra một làn khói trắng, trong làn khói anh nhìn ra gương mặt Mai Anh, cô đang nhìn anh cười một nụ cười tỏa nắng. Nhưng làn khói tan ra khéo theo hình ảnh của Mai Anh biến mất, đôi mắt nheo lại, anh lại rít một hơi nữa, và là khói trắng lại nổi lên, nhưng lần này thì khác, anh không còn nhìn thấy nụ cười ấy nữa, cái anh nhìn thấy lúc này là hình ảnh một cô gái đang sánh bước bên một người đàn ông lạ, có vẻ cô ta rất hạnh phúc.. Làn khói vẫn tan ra, hình ảnh đó lại biến mất...anh trở về thực tại, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt thếch, dụi điếu thuốc xuống hộp gạt, anh mông lung nghĩ về điều gì đó...
Li café thứ 3 cạn cũng là lúc anh giật mình, như nhớ ra điều gì đó, anh vội bật điện thoại, thì ra anh còn việc đang làm, máy tính của khách hàng vẫn đang đợi anh ở đó. Nhanh chóng lôi chiếc laptop ra, anh bấm số gọi cho Linh và kết quả là bị Linh gán cho cái tộ bỏ trốn.
- Phần mềm của em ổn rồi nhé, mở được rồi đấy
- Ok, để em mở thử.
Linh hạ điện thoại xuống bàn, mắt vẫn dán vào màn hình còn tay thì bắt đầu một vài thao tác, nhưng bỗng nhiên Linh thấy phía bên kia lại tắt teamview đi rồi. Hai hàng lông mày khẽ chau lại, Linh tiếp tục một vài thao tác, cũng may mọi thứ đều ổn nhưng có vẻ như một chút tức giận vẫn kịp len lỏi vào đầu óc cô, Linh khẽ lầm bầm: "Cái quái gì vậy? Đồ chảnh chó"
Toàn bộ câu mắng của khánh hàng đặc biệt này được một người nào đó ở đầu dây bên kia nghe trọn vẹn. Vì chưa tắt máy nên anh gần như phát hỏa với cô khách hàng này, chẳng phải anh đang nỗ lực khắc phục sự cố cho cô ta sao, chẳng qua tại máy tính của anh sập nguồn nên công cuộc mới bị gián đoạn như thế, thế mà cô ta còn lên giọng chửi người. Một cái thở dài có vẻ kèm theo sự bế tắc, Nghĩa lặng lẽ tắt điện thoại rồi lại bấm gọi lại. Nhìn dãy số trên màn hình, Linh nhanh chóng bắt máy:
- Có phải bên anh nhận tiền xong rồi liền vô trách nhiệm như thế đấy à, mặc cho khách hàng còn chưa kịp nói gì thì đã tắt máy, tắt hỗ trợ. – Linh nói liền một mạch không ngừng nghỉ
- Nếu thực sự bên anh vô trách nhiệm như em nói thì hiện tại cuộc gọi này sẽ không phát sinh, và ngay lúc này anh sẽ tắt máy. Em nên bình tĩnh, thực ra lỗi này là của bên anh, do máy tính của anh vừa rồi sập nguồn nên không kịp báo trước cho em, nếu máy tính của em vẫn còn gặp sự cố thì bên anh sẵn sàng hỗ trợ tiếp. Em yên tâm là anh không mang danh tiếng, uy tín của công ty ra đổi lấy 100.000đ của em đâu. Bây giờ máy tính của em còn lỗi nào nữa không để anh trực tiếp qua đó giải quyết. – Nghĩa nói một mạch như để trút hết những bực tức trong người anh.
- Dạ thưa anh, cũng may mọi thứ đều ổn cả. Nếu có vấn đề gì em sẽ gọi cho anh sau được chứ- Linh nói đầy vẻ ấm ức
- Ừ, có gì thì gọi cho anh...mà quên, lần sau muốn mắng người khác thì nhớ tắt điện thoại đi rồi hãy mắng nhé. Anh tắt máy trước, chào em.
Linh như chết lặng người sau câu nói của anh ta...hóa ra...hóa ra. Cô ôm đầu gào lên thành tiếng...
Kết thúc một ngày với một vị khách hàng khó tính, đầu vẫn văng vẳng câu chửi thề của Linh, nhớ lại cô gái này một cô gái mắt to, da trắng, tóc đen khuôn mặt ưa nhìn, cái giọng lanh lảnh khá đáng yêu, thế mà nóng nảy đến vậy. Nghĩa bỗng khẽ cười bí hiểm. Buổi tối ngay hôm đấy, tường facebook nhà một người nào đấy đã bị đào bới, hẳn là tường nhà Linh, còn hung thủ không ai khác chính là Nghĩa. Anh dùng số điện thoại của Linh để tìm kiếm, và hiển nhiên anh dễ dàng tìm thấy cô giữa hàng nghìn người tham gia thế giới ảo đó. Thì ra ngoài việc là nhân viên văn phòng của một công ty, cô còn bổ sung vào kho nghành nghề của mình một việc nữa là viết lách tự do. Sau khi bới tung tường nhà Linh, Nghĩa bắt đầu đọc đến những truyện mà Linh viết. Cô nàng này chủ yếu xây dựng những nhân vật nữ chính tỏa sáng nhiều hơn, những cô nàng thông mình, có đầu óc linh hoạt, biết tính toán, mạnh mẽ, thành công và đạt được chỗ đứng trong xã hội. Anh thoáng nhớ đến Mai Anh, cô cũng là một cô gái xinh đẹp, thông minh, có đầu óc, nhưng cô cũng là một người có tham vọng lớn, theo đuổi tham vọng mà bất chấp mọi thứ. Anh thở dài, tắt máy tính đi ra ban công với một ly café và một điếu thuốc trên tay. Lần nào cũng thế, những lúc trầm tư, anh đều dùng café và thuốc lá để giúp mình tỉnh táo hơn, nhưng không phải lần nào chúng cũng phát huy tác dụng hiệu quả và lần này là một ví dụ điển hình nhất. Bao ba số đã bị anh đốt đến những điếu cuối cùng nhưng anh vẫn chẳng thể nào hiểu được mình đang muốn gì. Liệu anh có nên suy nghĩ lại vấn đề giữa anh và Mai Anh..
Đã hơn một tuần trôi qua, hôm nay lại một lần nữa Linh phải gọi đến cái dãy số mà cô không muốn gọi nhất. Bản office có vấn đề, hoặc cô lại mới làm gì sai với cái máy tính của mình, nó lại bắt đầu thái độ không hợp tác với cô.
- Alo...
- Alo, chào anh, Em ở Cầu Giấy, hơn một tuần trước em có nhờ anh cài lại win cái máy tính đấy ạ?
- Ừ, anh nhớ rồi, sao thế em, nó gặp lỗi gì à?
- Dạ vâng, bản office đó hình như là bản lậu, bản chưa crack hay sao ạ?
- Ừ, giờ còn ai dùng bản quyền nữa đâu em, đó là bản anh down trên mạng, sao thế nó có vấn đề gì à?
- Vầng, em không mở được các file excel và word.
- Thế à, tất cả các file đều không mở được?
- Vầng, tất cả luôn ạ?
- Ok, như này đi anh hiện tại cũng đang ở gần chỗ em, để anh qua xem giúp em luôn
- Thế ạ, vậy thì tốt quá, anh qua xem giúp em luôn ạ, em sợ cái teamview của anh lắm rồi.
Nghĩa bật cười vì câu nói thật thà của Linh. Sau một hồi gõ gõ, bấm bấm cái máy tính của Linh đã trở lại trạng thái bình thường.
- Ok, đã xong, giờ thì hoàn toàn bình thường rồi nhé
- Liệu 1 tuần sau nó có lại ậm ạch nữa không ạ?
- Chắc chắn là không nếu em không làm nó nhiễm thêm bất cứ con virus nào nữa.
- Hì, Em biết rồi. Cám ơn anh nhé. Mà quên, có cần phải thanh toán tiền không anh?
- J Tiền thì không, nhưng bây giờ đến giờ ăn trưa rồi em có thiện chí mời anh suất cơm thì anh cám ơn.
Nghĩa vừa nói vừa cười, còn không quên kèm theo cái nháy mắt khiến mọi dây thần kinh của Linh bị duỗi thẳng trong vài giây. Nhưng thông minh hoạt bát vốn là rất đáng quí, Linh nhanh chóng sử dụng những tố chất vốn có của mình, cô nhoẻn miệng cười, gật đầu đồng ý.
Linh kéo Nghĩa đến một quán bụi ngay gần công ty mình, đây là quán mà Linh thường ghé chân bởi lần nào cũng thế Linh đến đây nếu không phải là đang đói run rẩy tay chân thì cũng là đang rất vội vì vậy cô buộc phải đến nơi gần nhất nếu không muốn chết giữa đường vì đói hoặc muộn. Lâu dần tự nhiên Linh trở thành khách quen của quán. Sự xuất hiện của Nghĩa ngày hôm nay khiến chi chủ quán đẩy ánh nhìn tò mò về phía Linh.
- Chị sâu, cho em như cũ, cho bạn em một suất thập cẩm nhé.
- Nay đi cùng người yêu hả vịt?
- Không chị ạ, bạn thôi.
- Em nói thế không sợ chồng tương lai của em buồn sao?- Nghĩa cắt ngang câu thoại giữa Linh và chị chủ quán.
- Đấy, thế mà còn dấu chị. Người yêu em đẹp trai lắm, dấu kĩ vào không mất.
Linh chết lặng người còn Nghĩa thì cười đầy đắc chí, tự nghĩ giải thích lúc này chỉ là thừa nhận, im lặng thì là đồng ý, Linh tặc lưỡi, đón bát bún trên tay chị sâu, chuyển sự quan tâm của mình sang cái bụng và không muốn lãng phí năng lượng hơn nữa...
- Như này thì em vẫn nợ anh bữa cơm rồi.
- Cái gì, nợ nần gì nữa, em chẳng phải mời anh đi ăn đây sao?
- Nhưng cái này là bún, không phải cơm.
- Ôi mẹ của tôi ơi, sao lại có kẻ bẫy người cao thủ đến vậy.
- Haha, anh không bẫy ai cả, là em tự kéo anh đến đây đó chứ? Còn ép anh ăn bún trong khi anh đang hết sức thèm cơm.
- Buồn nôn quá, thế thì anh tự lo trả tiền bát bún hôm nay đi, em hứa mời anh ăn cơm chứ không mời anh ăn bún. OK?
- Em thật là gian manh.
- Gian manh phải phấn đấu vài năm nữa may ra được như anh.
.......
Cuộc khẩu chiến giữa Linh và Nghĩa bị dán đoạn bởi cái điện thoại của anh đang yên lặng bỗng dưng bị ép ca bài "what makes you beautiful". Nghĩa liếc mắt nhìn sang, dừng lại đăm chiêu rồi quyết định úp điện thoại xuống.
- Sợ em trả thù à?
- Là sao?
- Thì vừa nãy anh chẳng phải chơi em một vố sao? Yên tâm, quân tử không chấp kẻ tiểu nhân. Haha
- Haha, em nói anh tiểu nhân.
- Không ạ, là anh nói mà.
- Haha, mà quân tử, hình như từ này chỉ dùng cho nam nhân thôi, nhìn em anh nghĩ em chưa đi Thái bao giờ.
- Xì, em chuẩn girl đấy, không những thế còn là một hot girl nữa đấy.
- Vừa phải thôi, anh thấy có ngươi nói thái quá.
- Thái quá gì chứ, em chỉ là đang nói sự thật thôi. Mà nếu không phải sợ em trả thù thì là gì....là tình cũ, phải rồi, là tình cũ đang muốn nói lại ba từ em yêu anh nhưng bị cự tuyệt đúng không?-Linh tự liên tưởng và suy diễn bởi mới hôm qua cô vừa xem một đoạn phim kiểu tương tự như vậy.
Nghĩa dừng đũa, đưa mắt nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt sắc như dao, không mang nhiệt độ đi kèm nhưng đủ khiến cô thấy lạnh lẽo. Linh lắp bắp
- Em...em..., hình như em vừa nói sai gì rồi?- Linh nói với thái độ hối lỗi.
- Không sao, J thôi ăn đi.
Linh đầu cúi nhưng mắt thi thoảng vẫn ngước nhìn Nghĩa đầy dò xét, anh hoàn toàn không biểu thị một chút cảm xúc nào trên mặt, vì thế Linh dù rất tò mò muốn biết chuyện gì nhưng cũng đành chịu.
- Nếu em còn không tập chung ăn, thì em sẽ phải thanh toán tiền cho hai bát bún này đấy
- Tại sao?
- Ai ăn xong sau, người đó tính tiền.
- Ở đâu ra cái lý đấy chứ. Hay là như thế này đi anh thanh toán tiền bún, em sẽ mời anh café. OK?
- Em có âm mưu gì?
- Âm mưu gì là sao?
- Mời một người mới quen đi ăn, sau lại mời đi café. Đây không phải là âm mưu thì là gì?
- Thôi đi anh, đừng có ảo tưởng sức mạnh như thế chứ, đi ăn là anh đòi, còn café thì em mới chỉ nghĩ đến cách đây 1 phút thôi. Anh cẩn thận không chết vì già mà chết vì tự tin quá mức đó?
- Câu này đáng ra anh nói với em mới phải chứ?
- Được rồi, nếu anh không đi cũng được, thủ thân như thế cũng tốt, an toàn cho anh và cũng phù hợp với khuôn mặt anh nữa.
- Phù hợp với khuôn mặt anh là sao?
- Hehe, không có gì. Nào, bây giờ anh có muốn đi không hay về để bảo toàn thân thể?
- Haha, nếu có thể thì là anh thịt em chứ em chưa đến lượt thịt được anh đâu cô bé, Lest go!
Nghĩa vừa nói vừa đánh mắt nhìn Linh một tia nhìn đểu cáng, cộng thêm cái nháy mắt thứ hai trong ngày khiến Linh lại một lần nữa phải vận công để đẩy máu lên não.
Linh kéo Nghĩa đến quán café mà cô hay lê la..bình thường, mỗi khi rảnh rỗi, Linh thường vác laptop của mình ra Old ngồi, cùng với một ly sữa đá là cô có thể dựng ra rất nhiều viễn cảnh yêu đương đẹp đẽ nhưng cũng không ít cảnh cãi vã đến tan thương...
Trước mặt Nghĩa lúc này là Old tại sao lại là Old chứ, anh đã cố tình tránh nó, nhưng sao vẫn phải quay trở lại. Thấy Nghĩa không có ý định bước vào, Linh cau mày gọi:
- Này, đi thôi, không phải đến cửa quán rồi thì lại tiết kiệm tiền cho em đấy chứ?
Nghĩa không nói gì, mỉm cười theo chân cô bước vào... Linh chọn một bàn gần cửa sổ, cô thích những cái bàn gần cửa sổ, bởi nó có cái ánh sáng tự nhiện và còn có thể đưa mắt đi dạo một vòng bên ngoài. Nhìn Nghĩa đăm chiêu, cô không thể khống chế sự tò mò của mình.
- Anh có chuyện gì à? Thấy anh từ lúc đến cửa quán cứ sao sao ấy?
- Sao là sao? Anh vẫn bình thường.
- Thôi đi, trên mặt anh viết rõ 4 chữ " Tôi không bình thường" rồi kìa.
Nghĩa chỉ cười trước câu nói của Linh. Quả thực anh cũng không hiểu nổi có phải mình đang buồn hay không, nhưng chắc chắn một điều rằng anh không vui, mà không vui thì hiển nhiên là buồn rồi, có lẽ Linh nói đúng, anh đang không bình thường.
Buổi café đầu tiên không đem lại thu hoạch cho Linh, vốn dĩ cô muốn kéo Nghĩa đi café là để hỏi han nhiều hơn, cũng là để giải tỏa tò mò cho cái nhìn sắc lạnh của anh lúc đi ăn. Ngoài ra, biết đâu cô còn có thể được nghe một câu chuyện tình yêu nào đó để làm tư liệu cho một đứa con tinh thần nào đó ra đời chẳng hạn. Nhưng tiếc là Linh đã thất bại.
Kể từ sau lần café cùng nhau, những câu chuyện không đầu không cuối giữa Nghĩa và Linh ngày càng nhiều hơn, và cũng chẳng hiểu từ khi nào Linh đã quen với việc lang thang cùng Nghĩa. Còn Nghĩa cũng chẳng biết từ lúc nào đã để Linh chen ngang cuộc đời mình. Những cuộc gọi, những lời hẹn mà Mai Anh gửi anh cũng dần già bị anh từ chối và thay vào đó là những buổi café lượn lờ cùng Linh. Rất nhiều chuyện được Nghĩa chia sẻ với Linh trong quãng thời gian vừa qua, nhưng hiển nhiên trong số đó không có câu chuyện về Mai Anh. Không hiểu tại sao lần nào cũng vậy, cứ đến khi định nói về Mai Anh thì Nghĩa lại không biết phải bắt đầu như thế nào cả, và cuối cùng anh đành chọn cách im lặng, vào một lúc nào đó nhất định anh sẽ tự mình nói với Linh. Là một cô gái nhạy cảm, Linh hiểu Nghĩa vẫn đang còn điều gì đó chưa muốn cho mình biết, nhưng cô không hề hỏi, nếu đủ lòng tin nhất định Nghĩa sẽ nói với cô, còn không cô hiểu dù cô có hỏi thế nào Nghĩa cũng sẽ im lặng.
- Tại sao em không hỏi anh?
- Hỏi chuyện gì?
- Em biết anh đang nói chuyện gì mà.
- Nếu là chuyện phải nói thì nhất định anh sẽ nói, còn nếu đã là chuyện anh không mốn nói thì em có hỏi cũng không có câu trả lời thỏa mãn, vậy thì thôi, khi nào muốn nhấn định anh sẽ nói.
Cuối cùng thì Nghĩa đã quyết định kể cho Linh nghe mọi thứ và anh cũng đã hiểu vì sao khi ở cùng Linh anh lại cảm thấy dể chịu và thoải mái đến vậy.
- Này, anh không phải biến em thành kẻ thay thế đấy chứ
- Anh không nghĩ em sẽ nghĩ vậy?
- Lý do?
- Nếu em thực sự nghĩ như vậy thì em đã không ở cạnh anh cho đến bây giờ.
- Chúng ta là bạn, em chưa từng bỏ rơi bạn mình.
- Anh không phải bạn em.
- Không phải bạn, chả nhẽ là kẻ thù
- Em lại cố tình
- Hahaha, Em không cố tình gì cả, nếu không là bạn thì hẳn sẽ là thù, mà đã là thù thì em tốt nhất không nên ngồi thêm nếu không sẽ thiệt thân – Nói rồi Linh làm bộ đứng lên với túi sách đi về.
Nghĩa vội vàng nắm lấy tay Linh
- Ở lại cùng anh
- Lý do?
- Vì...vì anh cần em.
- Chỉ là cần em, cần em giúp gì sao? Trên cương vị là bạn bè em vẫn sẽ giúp.
- Cần em đồng hành cùng anh trên con đường phía trước
- Anh học câu này trên phim?
- ừ...
- Thế thì phim này em chưa xem
Nói rồi Linh rút tay mình khỏi tay Nghĩa, những Nghĩa đã nhanh hơn một nhịp, anh đứng lên kéo nhẹ tay Linh về phìa mình dùng 2 cánh tay đầy mạnh mẽ ôm chặt lấy cô. "Chúng ta cùng về được không"
.....
Nhịp tim của Linh hình như đã lệch đi vài nhịp, có vẻ như nó đang đập loạn xạ không theo một tần số cụ thể nào. Quãng thời gian gần đây, Linh dần dần nhận ra tình cảm mà mình dành cho Nghĩa, chỉ có điều đối với Nghĩa cô sẽ là Linh hay là Mai Anh, cho đến giờ thì cô đã có câu trả lời thỏa mãn. .
- Nếu anh còn giữ em chặt như thế này thì chúng ta sao có thể về được cơ chứ?
- Hãy để anh ôm em chút nữa...
Kể từ sau hôm đó, những điều cần biết cũng đã biết, những người không biết mình đang đứng đâu trong lòng đối phương cũng đã xác định được vị trí cụ thể. Tình yêu vốn là một thứ rất diệu kỳ, phải dùng trái tim để cảm nhận, phải dùng hành động để chứng minh. Để tìm được còn đường đúng nhất, ai rồi cũng đi nhầm một vài con đường, chỉ cần chúng ta bình tĩnh, lắng nghe chính bản thân mình chúng ta sẽ tìm ra còn đường phù hợp với mình.
Cua bể ST

Bởi vì đàn ông biết rất rõ, đặc điểm của phụ nữ là dễ mềm lòng, nên đôi lúc cứ thế làm tổn thương, rồi lại buông lời xin lỗi.
***
Nhưng đàn ông lại không biết rằng, đi kèm với mềm lòng là nhớ dai. Cái nhớ dai khiến những tổn thương trở nên chồng chất, rồi đến một ngày có bù đắp bao nhiêu cũng là không đủ. Và đi kèm với việc thương tổn chồng chất là niềm tin cũng dần vơi đi, cho đến khi chẳng còn gì nữa, thì phụ nữ sẽ bắt đầu khép kín trái tim của mình lại.
Phụ nữ không thích những thứ mập mờ, họ luôn thích rõ ràng, như việc buổi sáng nhất định trời phải sáng, mùa hè nhất định trời phải nắng, phụ nữ, luôn rõ ràng như vậy đấy. Cho nên, đàn ông đừng bao giờ khiến phụ nữ sinh nghi, bởi lẽ ông trời đã ưu ái tặng cho phụ nữ một món quà vô cùng quý giá đó là "cảm giác".
Có thể đôi lúc vì yêu, sẽ khiến họ mất đi lý trí và ghen tuông vô cớ, nhưng một khi phụ nữ đã nghi, thì ít khi điều đó là không chính xác.
Mà đàn ông thì lại là chúa ngụy biện, bằng mọi giá sẽ khiến nỗi nghi ngờ của phụ nữ thành ghen tuông vô cớ, khiến nỗi lo lắng chính đáng của họ thành sai lầm.

Đã là đàn ông, thì nên kiệm lời xin lỗi một chút. Và nhất định có lỗi thì phải sửa, bởi vì chỉ trẻ nhỏ mới có quyền được sai mãi cùng một chuyện, và cũng chỉ trẻ nhỏ mới tin rằng một sai lầm có thể lặp đi lặp lại.
Chỉ mong đàn ông, đã yêu thương một ai đó, nếu không thể khiến phụ nữ có những hạnh phúc tuyệt vời, thì cũng đừng nên khiến họ trở nên đau khổ cùng cực
Bởi lẽ, như đã nói rồi đấy, phụ nữ là chúa nhớ dai. Họ sẽ tiếp tục mỉm cười, nhưng trong lòng họ là vạn nỗi buồn dai dẳng. Họ sẽ tiếp tục tha thứ, nhưng dĩ nhiên họ chẳng còn đủ tin tưởng nữa rồi..."
- Nguyễn Trung Hiếu -S.t
truyện tình yêu hay

THA THỨ THÌ DỄ, TIN TƯỞNG LẠI MỚI KHÓ

Tranh Vip  |  at  10:58:00 PM

Bởi vì đàn ông biết rất rõ, đặc điểm của phụ nữ là dễ mềm lòng, nên đôi lúc cứ thế làm tổn thương, rồi lại buông lời xin lỗi.
***
Nhưng đàn ông lại không biết rằng, đi kèm với mềm lòng là nhớ dai. Cái nhớ dai khiến những tổn thương trở nên chồng chất, rồi đến một ngày có bù đắp bao nhiêu cũng là không đủ. Và đi kèm với việc thương tổn chồng chất là niềm tin cũng dần vơi đi, cho đến khi chẳng còn gì nữa, thì phụ nữ sẽ bắt đầu khép kín trái tim của mình lại.
Phụ nữ không thích những thứ mập mờ, họ luôn thích rõ ràng, như việc buổi sáng nhất định trời phải sáng, mùa hè nhất định trời phải nắng, phụ nữ, luôn rõ ràng như vậy đấy. Cho nên, đàn ông đừng bao giờ khiến phụ nữ sinh nghi, bởi lẽ ông trời đã ưu ái tặng cho phụ nữ một món quà vô cùng quý giá đó là "cảm giác".
Có thể đôi lúc vì yêu, sẽ khiến họ mất đi lý trí và ghen tuông vô cớ, nhưng một khi phụ nữ đã nghi, thì ít khi điều đó là không chính xác.
Mà đàn ông thì lại là chúa ngụy biện, bằng mọi giá sẽ khiến nỗi nghi ngờ của phụ nữ thành ghen tuông vô cớ, khiến nỗi lo lắng chính đáng của họ thành sai lầm.

Đã là đàn ông, thì nên kiệm lời xin lỗi một chút. Và nhất định có lỗi thì phải sửa, bởi vì chỉ trẻ nhỏ mới có quyền được sai mãi cùng một chuyện, và cũng chỉ trẻ nhỏ mới tin rằng một sai lầm có thể lặp đi lặp lại.
Chỉ mong đàn ông, đã yêu thương một ai đó, nếu không thể khiến phụ nữ có những hạnh phúc tuyệt vời, thì cũng đừng nên khiến họ trở nên đau khổ cùng cực
Bởi lẽ, như đã nói rồi đấy, phụ nữ là chúa nhớ dai. Họ sẽ tiếp tục mỉm cười, nhưng trong lòng họ là vạn nỗi buồn dai dẳng. Họ sẽ tiếp tục tha thứ, nhưng dĩ nhiên họ chẳng còn đủ tin tưởng nữa rồi..."
- Nguyễn Trung Hiếu -S.t

Gào – 26/2/2010

Yêu là một thứ phải học rất nhiều. Không phải cứ chiều người yêu là tốt. Yêu là một thứ không dành cho người dốt. Phải biết mềm nắn rắn buông. Yêu không có chỗ cho quá khứ. Yêu luôn là cảm giác của hiện tại. Đừng ỷ lại quá khứ, hãy hoàn tất hiện tại cho tốt và chú ý một chút dịu dàng cho tương lai!







- Em yêu anh nhiều lắm!

- Giá như em đừng yêu anh nhiều quá, chỉ yêu anh vừa đủ thôi…

…………………………

Đó là lời tôi nghe người yêu nói sau khi đã khóc cạn nước mắt vì anh ấy.

Người tôi yêu là một người tốt, hoàn toàn không phải một kẻ xấu xa hay ỷ lại gì.

Anh ấy yêu tôi rất nồng nàn và cuồng nhiệt.

Nhưng sau tất cả sự nồng nàn, cuồng nhiệt và say đắm mà anh ấy trao cho mình, tôi lại tự tay đâm chết dần những cảm xúc ấy.

Anh ấy nói đúng, giá như tôi đừng yêu anh ấy nhiều quá, chỉ yêu vừa đủ thôi, thì tôi đã không phải khóc nhiều như thế này. Khóc trong cô đơn, khóc trong tuyệt vọng, khóc trong sự ghẻ lạnh và khóc trong vô vàn sự tủi nhục đơn côi.

Chỉ có một mình tôi còn lại sau rất nhiều dâng hiến, chỉ còn lại một mình trong bóng tối với sự sợ hãi lớn lao bao trùm thân thể. Tôi bắt đầu hủy hoại mình. Hủy hoại bản thân để quên đi những cơn đau đang bóp nghẹt.

Nỗi đau chồng chất lên nỗi đau, rất nhiều nỗi đau tâm hồn đang cắn vào thể xác. Những nỗi đau ám ảnh làm con tim tôi trở nên nhễ nhãi máu… Những cơn đau dồn dập bóp lấy trái tim non yếu ấy… Và cắn xé thân hình bé nhỏ của tôi.

Tôi không còn nhận ra mình nữa, tôi chỉ biết một đứa con gái nào đó, trong hình hài bệ rạc này, đang cắn cho cánh tay của mình chảy máu. Răng nó lún sâu và da thịt, và nước mắt nó thấm đẫm những vết thương.

Để giảm đi những nỗi đau tâm hồn hơn cả thấu xương buốt thịt, tôi chỉ còn biết một cách duy nhất thôi là tự cắn xé tấm thân này.

Tôi sợ cô đơn, rất sợ cô đơn…

………………………………..

Năm tôi 15 tuổi, tôi yêu một người con trai hơn mình 2 tuổi. Anh ấy là mối tình đầu của tôi, rất lịch lãm, đẹp trai, phong trần và quyến rũ nhưng vẫn chỉ là một… thằng bé.

Từ “thằng bé” giải thích rất nhiều điều về một người đàn ông. Đó là tò mò, ham hố, nông nổi, thiếu suy nghĩ trong hành động và vô trách nhiệm trong việc làm.

Nếu một “thằng bé” được giáo dục tốt sẽ sợ hãi những hậu quả tai hại sau khi nó nhìn thấy việc mình làm thực sự tệ.

Nhưng tôi không yêu một “thằng bé” được giáo dục tốt, tôi yêu một thằng bé được giáo dục tồi, hay đúng hơn là một thằng bé vô giáo dục. Nó cảm thấy hả hê với những “hậu quả” và luôn xem đó là “thành quả”. Nó cợt nhả với nỗi đau nó gây ra cho người khác và lấy làm sung sướng với những việc không tốt mà mình làm. Nó là một “‘thằng bé” quá đà trong cảm xúc và hung hãn trong hành động.

Phụ nữ xấu thì quyến rũ, đàn ông xấu thì hấp dẫn.

Phụ nữ xấu quyến rũ đàn ông tồi. Nhưng đàng ông xấu lại hấp dẫn phụ nữ tốt.

Thế nên, lần lượt rất nhiều người sa vào lưới tính của thằng bé 17 tuổi. Bởi những cô bé 15 tuổi thì không biết nhiều và cũng chẳng biết điều, chỉ biết yêu và ngu ngốc ngớ ngẩn với tình yêu đó.

Chưa kể cái con bé 15 tuổi đó lại là một đứa ngu ngốc bất kể tuổi tác như tôi.

Tôi không thể kể chi tiết rằng người yêu tôi khi đó đã cưỡng hiếp tôi như thế nào, bởi vì thực sự thì đó có được xem là hành vi cưỡng dâm hay không thì tôi cũng hoàn toàn không rõ nữa.

Tôi chỉ biết rằng lúc đó, tôi cũng chẳng phản ứng gay gắt lắm với việc người đó đè lên người mình cho dù rất khó chịu, thậm chí ghê tởm và cảm giác đau đớn. Tôi không phản kháng vì tôi sợ. Không phải sợ cha mẹ biết, không phải sợ thầy cô hay, không phải sợ bạn bè cười, không phải bởi vì sợ bất kỳ người nào trên thế gian này. Mà đơn giản chỉ bởi vì tôi sợ, nếu tôi phản kháng, người ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi sẽ sống sao trên cuộc đời này nếu thiếu đi người ấy?

Tôi biết người ấy đã làm như thế này, không chỉ với một mình tôi mà còn với nhiều đứa con gái khác nữa.

Đó là trải nghiệm.

Con trai mới lớn cần thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã cố gắng “lừa đảo” suy nghĩ của mình như vậy. Thật may mắn, tôi đã “lừa đảo” bản thân rất thành công… để nhịn nhục một thằng đàn ông khi bản thân tôi còn quá bé nhỏ.

Sau này, tôi luôn nói với những đứa em nhỏ tuổi hơn mình rằng, người đàn ông đầu tiên, mối tình đầu của một người con gái rất quan trọng. Bởi mối tình đầu ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới tư duy và suy nghĩ của đứa con gái đó về tình yêu và về đàn ông.

Và bởi vì, tôi đã có một khởi đầu lệch lạc, một mối tình đầu tệ hại với một người đàn ông ích kỷ, nhỏ mọn, lăng nhăng và xấu xa, nên tôi đã có một sự trưởng thành sai lầm, một nhận thức sai lầm về tình yêu và cái nhìn méo mó về đàn ông. Song. tôi luôn xem điều mình nhìn nhận là chân lý. Bởi vì đàn ông đều tồi và tình yêu nào cũng sẽ như thế, nên tôi chấp nhận nó, không phản kháng nó.

Quay lại với người yêu đầu tiên của tôi, cái người đã làm tôi đau đớn không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong suốt thời gian nửa con nít nửa thiếu nữ ấy, anh ta đã bỏ tôi rất sớm sủa. Nhưng thời gian tôi yêu anh ta không dừng ở khi anh ta bỏ tôi… Nó kéo dài, rất dài rất dài sau đó….Thời gian được tính bằng… hàng năm ròng.

Tôi cứ âm thầm yêu người đó, dõi theo người đó, lo lắng cho người đó và đợi chờ người đó.

Khi nghĩ lại, tôi bỗng thấy mình giống như một cái máy thủ dâm tự động.

Một người bạn của tôi ở Hawaii có lần khoe với tôi rằng, ở đó, người ta mới lắp một loạt các máy thủ dâm tự động tại nhà vệ sinh nam. Mỗi lần “giải quyết nhu cầu sinh lý” ở cái máy này thì người dùng sẽ phải trả vào máy 1 đô la. Bạn tôi gọi cái máy đó là thứ kỳ diệu dành cho mấy thằng vô gia cư và ăn mày.

Sau này, khi nghĩ tới người yêu đầu tiên, tôi luôn thấy anh ta là ănn mày, còn tôi là cái máy thủ dâm tự động nằm trong nhà vệ sinh đó. Thật khốn khổ khi yêu một người mà hoàn toàn lập lờ không biết anh ta có yêu mình hay không. Bởi vì đàn ông nói yêu khi đang lên “đỉnh” thì là điều không tin được. Anh ta chỉ nói yêu tôi được mỗi lúc anh ta sướng.

Có chúa cũng chẳng biết vì sao tôi yêu một người đàn ông chỉ đến với tôi vì tình dục, và đến với hàng chục con khác cũng chỉ vì cái tương tự như thế thôi.

Nhưng tóm lại, tôi đã rất yêu anh ta… Một tình yêu mà tôi nghĩ rằng mình chẳng thể dứt ra.

……………………………………

Nhưng tôi vẫn dứt ra được.

Nói như thế quả thực chẳng chính xác lắm.

Bởi tôi không tự dứt ra được.

Mà là anh ta dứt tôi ra và vứt tôi đi bằng được.

Anh ta đính hôn.

Và tôi chôn chân trong nỗi đau đó một cách đớn hèn.

Trời mưa, sấm chớp đùng đoàng. Tôi đứng với nỗi đau hé miệng toang hoác, xót xa vô bờ bến dưới cơn mưa như trút nước và khóc… Khóc trong câm nín để nước mưa hòa tan nước mắt tôi.

Anh ta biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa bao giờ xuất hiện, chỉ để lại một câu nói còn y nguyên hình vết chém rằng: “Anh yêu cô ấy!”. Khi đó tôi 20 tuổi.

…………………………………

Trong một thời gian ngắn tôi cặp kè với rất nhiều người đàn ông. Ngoài yếu tố ngoại hình tôi không quan tâm nhiều lắm về phẩm chất. Bởi đối với tôi, đàn ông hẳn là không có một phẩm chất nào cần phải tìm tòi và đáng xem trọng. Dù ngoại hình khác nhau, cách cư xử và thể hiện khác nhau, thì chúng vẫn có chung khá nhiều điểm tương đồng: máu lạnh. dã man. lăng nhăng và lăng loàn đĩ thõa.

Tôi không có khái niệm đàn bà là đĩ. Nhưng tôi có khái niệm thằng đĩ thằng phò.

Đàn ông được tôi xem là con người thì chẳng có thằng nào cả. Bố tôi thì tôi xem là bố, anh em thì tôi xem là anh em, tôi không gọi họ là đàn ông, thế nên tuy họ giống đàn ông, nhưng họ không phải đàn ông với tôi, nên họ vẫn là con người.

Thực ra, không phải là tôi không muốn yêu, mà không một người đàn ông nào cho tôi cơ hội để yêu họ. Họ có những hành động quá đà, có những biểu hiện khiếm nhã và cả cách cư xử lố lăng, trong khi tôi thì yếu ớt trong niềm tin, thiếu thốn trong hy vọng và kỳ thị ở đàn ông.

Và rồi, để có được cái gọi là tình yêu, tôi cũng đã chấp nhận một người, chấp nhận đến cam chịu tất cả những nỗi đau mà sau sự chấp nhận đầu tiên ấy, người đó liên tiếp giáng xuống đầu tôi.

Tôi không biết đàn ông nghĩ gì, tôi chẳng hiểu họ được bao nhiêu. Tất cả những gì tôi biết là chiều chuộng họ và cam chịu họ.

Tôi bị người yêu sau này của mình đánh rất nhiều bởi vì tôi… nói quá ít. Bởi vì tôi…. luôn mỉm cười. Bởi vì…. tôi thánh thiện đến mức giả tạo ( theo cách mà anh ta thấy ) và tôi còn bị đánh bởi vì… tôi không hề phản kháng.

Rồi tôi bị người yêu cắm sừng vì… không biết cách ghen tuông. Tất nhiênn rồi, làm sao tôi ghen được khi tôi luôn nghĩ đàn ông hiển nhiên phải lăng nhăng như thế.

Thật lạ lùng đúng không? Số phận thật lạ lùng và cuộc đời thật quá nhiều thứ quái gở!

………………………………………..

Có một thiên thần đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy nhơ nhuốc đó, kéo tôi ra khỏi đám bùn đen không cảm xúc của những chuỗi ngày tăm tối nọ.

Có một thiên thần đã làm việc mà tưởng như chẳng thần thành nào làm được, đó là thắp sáng lên trong tôi ngọn lửa về một thứ tình cảm thiêng liêng đã lụi tàn và niềm tin vào những người đàn ông tốt.

Tôi không còn gọi đàn ông là thằng đĩ thằng phò, không còn xem họ như đám súc vật nữa….

Anh ấy, thực sự đã làm được một điều kỳ diệu đối với cuộc đời tôi.

Anh ấy rất nhẹ nhàng, dịu dàng và lãng mạn. Rất ân cần chân thành và rõ ràng.

Tôi yêu anh ấy.

Tôi như được tái sinh.

……………………………………….

Nhưng rồi một ngày, anh ấy đến và nói với tôi rằng:

- Anh cảm thấy rất mệt mỏi!

Tại sao? Tại sao? Em yêu anh nhiều thế cơ mà. Em lo lắng cho từng centimet trên thân thể và tâm hồn anh. Em hiểu anh. Em biết anh muốn gì và luôn làm điều anh muốn.

- Đúng thế, anh mệt mỏi vì em yêu anh đến nỗi anh không thở nổi. Em quá tốt và quá yêu anh làm cho anhh không biết phải yêu lại em như thế nào. Làm cho anh mệt mỏi tới nỗi không biết phải yêu em ra sao.

………………………………………….


Tôi đã sai!

Có biết tôi sai từ đâu không?

Tôi sai từ việc dùng cách yêu người này để yêu một người khác.

Bởi vì tôi đã từng bị bỏ rơi, bởi vì tôi đã yêu người lăng nhăng và chẳng yêu mình. Nên vì thế tôi yêu người yêu tôi tha thiết bằng cách yêu kiểu “rút kinh nghiệm” từ những người trước của mình. Tôi sợ bị bỏ rơi trong khi anh ấy không hề như những người trước, chưa từng và không bao giờ có ý định bỏ rơi tôi. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi anh ấy như những người trước, khiến tôi trói buộc anh trong quá nhiều sự quan tâm, ân cần và chu đáo.

Bởi vì người yêu cũ muốn tôi ghen. Yêu người tôi yêu tôi lại ghen mù quáng, trong khi anh không xem ghen là yêu, anh xem ghen là sự thiếu tự tin của tôi đối với bản thân mình.

Và nhiều rất nhiều điều sai tôi đã làm khi yêu anh nữa. Quá chiều chuộng anh khiến anh thay đổi bản thân mình. Tôi yêu anh quá nhiều làm anh yêu tôi chẳng được bao nhiêu với tốc độ điên cuồng vũ bão ấy. Anh cảm thấy anh thụt lụt và đơn độc trong tình yêu này…. Và anh mệt mỏi.

Khi một thứ quý giá bất ngờ tới với mình, ai chẳng muốn bao bọc nó thật kỹ. Nhưng một khi thứ quý giá đó không phải là một vật vô tri thì sự bao bọc đó sẽ làm cho nó không thể nào chịu đựng nổi.

Tôi buồn bã và thực sự đau đớn, từng lớp da của tôi như tróc ra khỏi thân thể vì cảm giác hoang mang không thể biết mình phải làm gì. Thực ra tôi vẫn trách anh, cho dù tôi có hiểu, nhưng trách cứ vẫn là bản tính của phụ nữ lắm điều.

Tim đau, ngực dẫy dụa khóc quằn. Nỗi sợ hãi gần như xâm chiếm và đánh bại hoàn toàn lý trí.

Nếu anh rời bỏ tôi, tôi sẽ không thể đi nổi con đường này. Niềm tin mới hôm nao được đốt cháy, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại tàn tro rơi rụng.

Tôi sợ tất cả những điều đó. Sợ hãi vô cùng cảm giác bó buộc của cô đơn. Đừng bao giờ yêu một người theo cách mà ta đã từng yêu một người… khác… Bởi vì làm như thế, ta sẽ mất người đó….


…………………………………

– Anh à, em sẽ không yêu anh nhiều quá, sẽ chỉ yêu anh vừa đủ thôi. Thế nên anh đừng rời xa em nhé!

- Không phải để em khóc, không muốn để em đau mà bởi vì anh luôn muốn ở bên em, không muốn rời xa em, nên anh mới nói ra cho em hiểu, để anh có thể yêu em nhiều hơn…

- Em sẽ không bỏ cuộc cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

- Em không cần phải cho anh biết điều đó…

- Oh, em hiểu…. Bởi vì… đôi khi… phụ nữ xấu xa mới là đàn bà quyến rũ!


…………………………….

Chúng tôi đã chọn cho mình một khoảng lặng. Một trạm nghỉ chân trên cả đoạn đường dài. Đầy rẫy những sợ hãi, học yêu một người ít đi, còn khó khăn hơn gấp nhiều lần phải yêu người đó nhiều lên…

Thả lỏng ra… và rồi nắm lại thật chặt!

…………………………….


– Anh rất yêu em!

(st) GÀO.....

truyện tình yêu hay

[Truyện ngắn] Giá như em đừng yêu anh nhiều quá - Gào

Tranh Vip  |  at  10:52:00 PM

Gào – 26/2/2010

Yêu là một thứ phải học rất nhiều. Không phải cứ chiều người yêu là tốt. Yêu là một thứ không dành cho người dốt. Phải biết mềm nắn rắn buông. Yêu không có chỗ cho quá khứ. Yêu luôn là cảm giác của hiện tại. Đừng ỷ lại quá khứ, hãy hoàn tất hiện tại cho tốt và chú ý một chút dịu dàng cho tương lai!







- Em yêu anh nhiều lắm!

- Giá như em đừng yêu anh nhiều quá, chỉ yêu anh vừa đủ thôi…

…………………………

Đó là lời tôi nghe người yêu nói sau khi đã khóc cạn nước mắt vì anh ấy.

Người tôi yêu là một người tốt, hoàn toàn không phải một kẻ xấu xa hay ỷ lại gì.

Anh ấy yêu tôi rất nồng nàn và cuồng nhiệt.

Nhưng sau tất cả sự nồng nàn, cuồng nhiệt và say đắm mà anh ấy trao cho mình, tôi lại tự tay đâm chết dần những cảm xúc ấy.

Anh ấy nói đúng, giá như tôi đừng yêu anh ấy nhiều quá, chỉ yêu vừa đủ thôi, thì tôi đã không phải khóc nhiều như thế này. Khóc trong cô đơn, khóc trong tuyệt vọng, khóc trong sự ghẻ lạnh và khóc trong vô vàn sự tủi nhục đơn côi.

Chỉ có một mình tôi còn lại sau rất nhiều dâng hiến, chỉ còn lại một mình trong bóng tối với sự sợ hãi lớn lao bao trùm thân thể. Tôi bắt đầu hủy hoại mình. Hủy hoại bản thân để quên đi những cơn đau đang bóp nghẹt.

Nỗi đau chồng chất lên nỗi đau, rất nhiều nỗi đau tâm hồn đang cắn vào thể xác. Những nỗi đau ám ảnh làm con tim tôi trở nên nhễ nhãi máu… Những cơn đau dồn dập bóp lấy trái tim non yếu ấy… Và cắn xé thân hình bé nhỏ của tôi.

Tôi không còn nhận ra mình nữa, tôi chỉ biết một đứa con gái nào đó, trong hình hài bệ rạc này, đang cắn cho cánh tay của mình chảy máu. Răng nó lún sâu và da thịt, và nước mắt nó thấm đẫm những vết thương.

Để giảm đi những nỗi đau tâm hồn hơn cả thấu xương buốt thịt, tôi chỉ còn biết một cách duy nhất thôi là tự cắn xé tấm thân này.

Tôi sợ cô đơn, rất sợ cô đơn…

………………………………..

Năm tôi 15 tuổi, tôi yêu một người con trai hơn mình 2 tuổi. Anh ấy là mối tình đầu của tôi, rất lịch lãm, đẹp trai, phong trần và quyến rũ nhưng vẫn chỉ là một… thằng bé.

Từ “thằng bé” giải thích rất nhiều điều về một người đàn ông. Đó là tò mò, ham hố, nông nổi, thiếu suy nghĩ trong hành động và vô trách nhiệm trong việc làm.

Nếu một “thằng bé” được giáo dục tốt sẽ sợ hãi những hậu quả tai hại sau khi nó nhìn thấy việc mình làm thực sự tệ.

Nhưng tôi không yêu một “thằng bé” được giáo dục tốt, tôi yêu một thằng bé được giáo dục tồi, hay đúng hơn là một thằng bé vô giáo dục. Nó cảm thấy hả hê với những “hậu quả” và luôn xem đó là “thành quả”. Nó cợt nhả với nỗi đau nó gây ra cho người khác và lấy làm sung sướng với những việc không tốt mà mình làm. Nó là một “‘thằng bé” quá đà trong cảm xúc và hung hãn trong hành động.

Phụ nữ xấu thì quyến rũ, đàn ông xấu thì hấp dẫn.

Phụ nữ xấu quyến rũ đàn ông tồi. Nhưng đàng ông xấu lại hấp dẫn phụ nữ tốt.

Thế nên, lần lượt rất nhiều người sa vào lưới tính của thằng bé 17 tuổi. Bởi những cô bé 15 tuổi thì không biết nhiều và cũng chẳng biết điều, chỉ biết yêu và ngu ngốc ngớ ngẩn với tình yêu đó.

Chưa kể cái con bé 15 tuổi đó lại là một đứa ngu ngốc bất kể tuổi tác như tôi.

Tôi không thể kể chi tiết rằng người yêu tôi khi đó đã cưỡng hiếp tôi như thế nào, bởi vì thực sự thì đó có được xem là hành vi cưỡng dâm hay không thì tôi cũng hoàn toàn không rõ nữa.

Tôi chỉ biết rằng lúc đó, tôi cũng chẳng phản ứng gay gắt lắm với việc người đó đè lên người mình cho dù rất khó chịu, thậm chí ghê tởm và cảm giác đau đớn. Tôi không phản kháng vì tôi sợ. Không phải sợ cha mẹ biết, không phải sợ thầy cô hay, không phải sợ bạn bè cười, không phải bởi vì sợ bất kỳ người nào trên thế gian này. Mà đơn giản chỉ bởi vì tôi sợ, nếu tôi phản kháng, người ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi sẽ sống sao trên cuộc đời này nếu thiếu đi người ấy?

Tôi biết người ấy đã làm như thế này, không chỉ với một mình tôi mà còn với nhiều đứa con gái khác nữa.

Đó là trải nghiệm.

Con trai mới lớn cần thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã cố gắng “lừa đảo” suy nghĩ của mình như vậy. Thật may mắn, tôi đã “lừa đảo” bản thân rất thành công… để nhịn nhục một thằng đàn ông khi bản thân tôi còn quá bé nhỏ.

Sau này, tôi luôn nói với những đứa em nhỏ tuổi hơn mình rằng, người đàn ông đầu tiên, mối tình đầu của một người con gái rất quan trọng. Bởi mối tình đầu ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới tư duy và suy nghĩ của đứa con gái đó về tình yêu và về đàn ông.

Và bởi vì, tôi đã có một khởi đầu lệch lạc, một mối tình đầu tệ hại với một người đàn ông ích kỷ, nhỏ mọn, lăng nhăng và xấu xa, nên tôi đã có một sự trưởng thành sai lầm, một nhận thức sai lầm về tình yêu và cái nhìn méo mó về đàn ông. Song. tôi luôn xem điều mình nhìn nhận là chân lý. Bởi vì đàn ông đều tồi và tình yêu nào cũng sẽ như thế, nên tôi chấp nhận nó, không phản kháng nó.

Quay lại với người yêu đầu tiên của tôi, cái người đã làm tôi đau đớn không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong suốt thời gian nửa con nít nửa thiếu nữ ấy, anh ta đã bỏ tôi rất sớm sủa. Nhưng thời gian tôi yêu anh ta không dừng ở khi anh ta bỏ tôi… Nó kéo dài, rất dài rất dài sau đó….Thời gian được tính bằng… hàng năm ròng.

Tôi cứ âm thầm yêu người đó, dõi theo người đó, lo lắng cho người đó và đợi chờ người đó.

Khi nghĩ lại, tôi bỗng thấy mình giống như một cái máy thủ dâm tự động.

Một người bạn của tôi ở Hawaii có lần khoe với tôi rằng, ở đó, người ta mới lắp một loạt các máy thủ dâm tự động tại nhà vệ sinh nam. Mỗi lần “giải quyết nhu cầu sinh lý” ở cái máy này thì người dùng sẽ phải trả vào máy 1 đô la. Bạn tôi gọi cái máy đó là thứ kỳ diệu dành cho mấy thằng vô gia cư và ăn mày.

Sau này, khi nghĩ tới người yêu đầu tiên, tôi luôn thấy anh ta là ănn mày, còn tôi là cái máy thủ dâm tự động nằm trong nhà vệ sinh đó. Thật khốn khổ khi yêu một người mà hoàn toàn lập lờ không biết anh ta có yêu mình hay không. Bởi vì đàn ông nói yêu khi đang lên “đỉnh” thì là điều không tin được. Anh ta chỉ nói yêu tôi được mỗi lúc anh ta sướng.

Có chúa cũng chẳng biết vì sao tôi yêu một người đàn ông chỉ đến với tôi vì tình dục, và đến với hàng chục con khác cũng chỉ vì cái tương tự như thế thôi.

Nhưng tóm lại, tôi đã rất yêu anh ta… Một tình yêu mà tôi nghĩ rằng mình chẳng thể dứt ra.

……………………………………

Nhưng tôi vẫn dứt ra được.

Nói như thế quả thực chẳng chính xác lắm.

Bởi tôi không tự dứt ra được.

Mà là anh ta dứt tôi ra và vứt tôi đi bằng được.

Anh ta đính hôn.

Và tôi chôn chân trong nỗi đau đó một cách đớn hèn.

Trời mưa, sấm chớp đùng đoàng. Tôi đứng với nỗi đau hé miệng toang hoác, xót xa vô bờ bến dưới cơn mưa như trút nước và khóc… Khóc trong câm nín để nước mưa hòa tan nước mắt tôi.

Anh ta biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa bao giờ xuất hiện, chỉ để lại một câu nói còn y nguyên hình vết chém rằng: “Anh yêu cô ấy!”. Khi đó tôi 20 tuổi.

…………………………………

Trong một thời gian ngắn tôi cặp kè với rất nhiều người đàn ông. Ngoài yếu tố ngoại hình tôi không quan tâm nhiều lắm về phẩm chất. Bởi đối với tôi, đàn ông hẳn là không có một phẩm chất nào cần phải tìm tòi và đáng xem trọng. Dù ngoại hình khác nhau, cách cư xử và thể hiện khác nhau, thì chúng vẫn có chung khá nhiều điểm tương đồng: máu lạnh. dã man. lăng nhăng và lăng loàn đĩ thõa.

Tôi không có khái niệm đàn bà là đĩ. Nhưng tôi có khái niệm thằng đĩ thằng phò.

Đàn ông được tôi xem là con người thì chẳng có thằng nào cả. Bố tôi thì tôi xem là bố, anh em thì tôi xem là anh em, tôi không gọi họ là đàn ông, thế nên tuy họ giống đàn ông, nhưng họ không phải đàn ông với tôi, nên họ vẫn là con người.

Thực ra, không phải là tôi không muốn yêu, mà không một người đàn ông nào cho tôi cơ hội để yêu họ. Họ có những hành động quá đà, có những biểu hiện khiếm nhã và cả cách cư xử lố lăng, trong khi tôi thì yếu ớt trong niềm tin, thiếu thốn trong hy vọng và kỳ thị ở đàn ông.

Và rồi, để có được cái gọi là tình yêu, tôi cũng đã chấp nhận một người, chấp nhận đến cam chịu tất cả những nỗi đau mà sau sự chấp nhận đầu tiên ấy, người đó liên tiếp giáng xuống đầu tôi.

Tôi không biết đàn ông nghĩ gì, tôi chẳng hiểu họ được bao nhiêu. Tất cả những gì tôi biết là chiều chuộng họ và cam chịu họ.

Tôi bị người yêu sau này của mình đánh rất nhiều bởi vì tôi… nói quá ít. Bởi vì tôi…. luôn mỉm cười. Bởi vì…. tôi thánh thiện đến mức giả tạo ( theo cách mà anh ta thấy ) và tôi còn bị đánh bởi vì… tôi không hề phản kháng.

Rồi tôi bị người yêu cắm sừng vì… không biết cách ghen tuông. Tất nhiênn rồi, làm sao tôi ghen được khi tôi luôn nghĩ đàn ông hiển nhiên phải lăng nhăng như thế.

Thật lạ lùng đúng không? Số phận thật lạ lùng và cuộc đời thật quá nhiều thứ quái gở!

………………………………………..

Có một thiên thần đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy nhơ nhuốc đó, kéo tôi ra khỏi đám bùn đen không cảm xúc của những chuỗi ngày tăm tối nọ.

Có một thiên thần đã làm việc mà tưởng như chẳng thần thành nào làm được, đó là thắp sáng lên trong tôi ngọn lửa về một thứ tình cảm thiêng liêng đã lụi tàn và niềm tin vào những người đàn ông tốt.

Tôi không còn gọi đàn ông là thằng đĩ thằng phò, không còn xem họ như đám súc vật nữa….

Anh ấy, thực sự đã làm được một điều kỳ diệu đối với cuộc đời tôi.

Anh ấy rất nhẹ nhàng, dịu dàng và lãng mạn. Rất ân cần chân thành và rõ ràng.

Tôi yêu anh ấy.

Tôi như được tái sinh.

……………………………………….

Nhưng rồi một ngày, anh ấy đến và nói với tôi rằng:

- Anh cảm thấy rất mệt mỏi!

Tại sao? Tại sao? Em yêu anh nhiều thế cơ mà. Em lo lắng cho từng centimet trên thân thể và tâm hồn anh. Em hiểu anh. Em biết anh muốn gì và luôn làm điều anh muốn.

- Đúng thế, anh mệt mỏi vì em yêu anh đến nỗi anh không thở nổi. Em quá tốt và quá yêu anh làm cho anhh không biết phải yêu lại em như thế nào. Làm cho anh mệt mỏi tới nỗi không biết phải yêu em ra sao.

………………………………………….


Tôi đã sai!

Có biết tôi sai từ đâu không?

Tôi sai từ việc dùng cách yêu người này để yêu một người khác.

Bởi vì tôi đã từng bị bỏ rơi, bởi vì tôi đã yêu người lăng nhăng và chẳng yêu mình. Nên vì thế tôi yêu người yêu tôi tha thiết bằng cách yêu kiểu “rút kinh nghiệm” từ những người trước của mình. Tôi sợ bị bỏ rơi trong khi anh ấy không hề như những người trước, chưa từng và không bao giờ có ý định bỏ rơi tôi. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi anh ấy như những người trước, khiến tôi trói buộc anh trong quá nhiều sự quan tâm, ân cần và chu đáo.

Bởi vì người yêu cũ muốn tôi ghen. Yêu người tôi yêu tôi lại ghen mù quáng, trong khi anh không xem ghen là yêu, anh xem ghen là sự thiếu tự tin của tôi đối với bản thân mình.

Và nhiều rất nhiều điều sai tôi đã làm khi yêu anh nữa. Quá chiều chuộng anh khiến anh thay đổi bản thân mình. Tôi yêu anh quá nhiều làm anh yêu tôi chẳng được bao nhiêu với tốc độ điên cuồng vũ bão ấy. Anh cảm thấy anh thụt lụt và đơn độc trong tình yêu này…. Và anh mệt mỏi.

Khi một thứ quý giá bất ngờ tới với mình, ai chẳng muốn bao bọc nó thật kỹ. Nhưng một khi thứ quý giá đó không phải là một vật vô tri thì sự bao bọc đó sẽ làm cho nó không thể nào chịu đựng nổi.

Tôi buồn bã và thực sự đau đớn, từng lớp da của tôi như tróc ra khỏi thân thể vì cảm giác hoang mang không thể biết mình phải làm gì. Thực ra tôi vẫn trách anh, cho dù tôi có hiểu, nhưng trách cứ vẫn là bản tính của phụ nữ lắm điều.

Tim đau, ngực dẫy dụa khóc quằn. Nỗi sợ hãi gần như xâm chiếm và đánh bại hoàn toàn lý trí.

Nếu anh rời bỏ tôi, tôi sẽ không thể đi nổi con đường này. Niềm tin mới hôm nao được đốt cháy, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại tàn tro rơi rụng.

Tôi sợ tất cả những điều đó. Sợ hãi vô cùng cảm giác bó buộc của cô đơn. Đừng bao giờ yêu một người theo cách mà ta đã từng yêu một người… khác… Bởi vì làm như thế, ta sẽ mất người đó….


…………………………………

– Anh à, em sẽ không yêu anh nhiều quá, sẽ chỉ yêu anh vừa đủ thôi. Thế nên anh đừng rời xa em nhé!

- Không phải để em khóc, không muốn để em đau mà bởi vì anh luôn muốn ở bên em, không muốn rời xa em, nên anh mới nói ra cho em hiểu, để anh có thể yêu em nhiều hơn…

- Em sẽ không bỏ cuộc cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

- Em không cần phải cho anh biết điều đó…

- Oh, em hiểu…. Bởi vì… đôi khi… phụ nữ xấu xa mới là đàn bà quyến rũ!


…………………………….

Chúng tôi đã chọn cho mình một khoảng lặng. Một trạm nghỉ chân trên cả đoạn đường dài. Đầy rẫy những sợ hãi, học yêu một người ít đi, còn khó khăn hơn gấp nhiều lần phải yêu người đó nhiều lên…

Thả lỏng ra… và rồi nắm lại thật chặt!

…………………………….


– Anh rất yêu em!

(st) GÀO.....

Ngày chia tay ta đã ngây ngô tin rằng, người bước đi và mang theo tất cả hạnh phúc. Với ta, đánh mất người cũng đồng nghĩa với đánh mất tình yêu và hạnh phúc chắc sẽ không bao giờ đến nữa.
Rồi thời gian sau, ta dằng dặc trong đau khổ và nuối tiếc về quá khứ. Ta không còn hi vọng vào tình yêu và khép kín hơn sau những tổn thương đầu đời.
Nhưng có lẽ ta đã sai, sai vì đặt hạnh phúc chính mình vào một nào người khác và sai vì nghĩ rằng hạnh phúc sẽ không còn ghé qua.
***
Hạnh phúc là của riêng mình sao phải cần sự ban phát từ người khác. Không có người, ta vẫn có thể tự tạo hạnh phúc cho bản thân. Chẳng hạn nuôi một bầy cún để mỗi cuối tuần cùng dắt chúng đi dạo phố, ngồi tám chuyện hàng giờ với đám bạn thân hay dành thời gian nấu những món ăn ngon cho bố mẹ thưởng thức...Thật ra hạnh phúc không to lớn, vĩ mô hoặc nằm riêng rẽ ở một người nào mà là ở những việc tưởng chừng như vặt vãnh, vô nghĩa mà mỗi người chúng ta vẫn thường hay làm.

Hạnh phúc của trong tình yêu không thể là niềm hạnh phúc lớn nhất. Bởi vì ngoài tình yêu, gia đình bạn bè cũng không kém phần quan trọng. Không nơi nào bình yêu hơn mái nhà và cũng không có bất kỳ ai thứ tha tất cả mọi mỗi lầm của chúng ta ngoài những người cùng máu mủ, ruột thịt. Hãy hạnh phúc vì sau những vất vả, lo toan của cuộc sống mưu sinh, ta vẫn có nơi để tìm về và vẫn có người hằng ngày mong ngóng. Còn bạn bè vẫn luôn thường trực kề bên để động viên chia sẻ. Thật không quá khi nói rằng : " Tình bạn đôi khi còn lãng mạn hơn tình yêu". Và khi hạnh phúc đầy tràn trong những mối quan hệ khác, thì tình yêu có còn là lớn nhất?
Rồi ai cũng sẽ có hạnh phúc cho riêng mình. Người cũ ra đi, người mới sẽ lại đến. Hạnh phúc chông chênh ngày cũ trôi theo dĩ vãng và hạnh phúc trọn vẹn hơn vẫn đang tìm về. Ai cũng xứng đáng để hạnh phúc và ai cũng có một người để thuộc về. Dù đôi khi có những con người tưởng chừng sẽ cùng chung lối nhưng hóa ra chỉ đi cắt qua nhau và không bao giờ gặp lại. Nhưng hãy tin rằng : "Rồi hạnh phúc cũng sẽ ghé qua vào một ngày không xa."
Giang Thanh Nguyen
truyện tình yêu hay

RỒI HẠNH PHÚC CŨNG SẼ GHÉ QUA

Tranh Vip  |  at  10:43:00 PM

Ngày chia tay ta đã ngây ngô tin rằng, người bước đi và mang theo tất cả hạnh phúc. Với ta, đánh mất người cũng đồng nghĩa với đánh mất tình yêu và hạnh phúc chắc sẽ không bao giờ đến nữa.
Rồi thời gian sau, ta dằng dặc trong đau khổ và nuối tiếc về quá khứ. Ta không còn hi vọng vào tình yêu và khép kín hơn sau những tổn thương đầu đời.
Nhưng có lẽ ta đã sai, sai vì đặt hạnh phúc chính mình vào một nào người khác và sai vì nghĩ rằng hạnh phúc sẽ không còn ghé qua.
***
Hạnh phúc là của riêng mình sao phải cần sự ban phát từ người khác. Không có người, ta vẫn có thể tự tạo hạnh phúc cho bản thân. Chẳng hạn nuôi một bầy cún để mỗi cuối tuần cùng dắt chúng đi dạo phố, ngồi tám chuyện hàng giờ với đám bạn thân hay dành thời gian nấu những món ăn ngon cho bố mẹ thưởng thức...Thật ra hạnh phúc không to lớn, vĩ mô hoặc nằm riêng rẽ ở một người nào mà là ở những việc tưởng chừng như vặt vãnh, vô nghĩa mà mỗi người chúng ta vẫn thường hay làm.

Hạnh phúc của trong tình yêu không thể là niềm hạnh phúc lớn nhất. Bởi vì ngoài tình yêu, gia đình bạn bè cũng không kém phần quan trọng. Không nơi nào bình yêu hơn mái nhà và cũng không có bất kỳ ai thứ tha tất cả mọi mỗi lầm của chúng ta ngoài những người cùng máu mủ, ruột thịt. Hãy hạnh phúc vì sau những vất vả, lo toan của cuộc sống mưu sinh, ta vẫn có nơi để tìm về và vẫn có người hằng ngày mong ngóng. Còn bạn bè vẫn luôn thường trực kề bên để động viên chia sẻ. Thật không quá khi nói rằng : " Tình bạn đôi khi còn lãng mạn hơn tình yêu". Và khi hạnh phúc đầy tràn trong những mối quan hệ khác, thì tình yêu có còn là lớn nhất?
Rồi ai cũng sẽ có hạnh phúc cho riêng mình. Người cũ ra đi, người mới sẽ lại đến. Hạnh phúc chông chênh ngày cũ trôi theo dĩ vãng và hạnh phúc trọn vẹn hơn vẫn đang tìm về. Ai cũng xứng đáng để hạnh phúc và ai cũng có một người để thuộc về. Dù đôi khi có những con người tưởng chừng sẽ cùng chung lối nhưng hóa ra chỉ đi cắt qua nhau và không bao giờ gặp lại. Nhưng hãy tin rằng : "Rồi hạnh phúc cũng sẽ ghé qua vào một ngày không xa."
Giang Thanh Nguyen

aa

?max-results="+numposts2+"&orderby=published&alt=json-in-script&callback=postfeature\"><\/script>");

Populars

Contact Form

Name

Email *

Message *

    12081

    1208

    Blog Archive

General

© 2013 Trang chủ. WP Annhienblogs Converted by annhienblogs
Annhienblogs. Powered by Blogger.